Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới ánh trăng bàng bạc xuyên qua mái miếu đổ nát, gian bỗng chốc trở nên đặc quánh bởi mùi hương đào rừng và thở lạnh lẽo của đại xà. Minh Hy ép chặt phiến đá, cảm giác cái lạnh của đá và nóng hầm hập từ lồng n.g.ự.c của Mặc Diên giao thoa, khiến run rẩy thôi.
"Đại... đại ca Rắn... Ngài... Ngài bình tĩnh . Theo quy luật sinh học, loài bò sát thường... thường giao phối mùa xuân mà? Giờ vẫn còn là mùa đông, Ngài làm thế là sai chu kỳ sinh trưởng !"
Minh Hy vẫn cố dùng chút kiến thức thực vật (pha lẫn suy luận động vật) cuối cùng để trì hoãn, nhưng đôi môi mỏng của Mặc Diên áp sát cổ , khẽ c.ắ.n một cái thật mạnh dấu ấn đỏ thẫm da thịt.
"A!"
Minh Hy rên lên một tiếng, bỗng chốc mềm nhũn. Cảm giác tê dại lan tỏa từ cổ dọc theo sống lưng. Mặc Diên chút vội vàng, bàn tay lạnh lẽo của luồn trong lớp áo lót mỏng manh của , lướt qua từng dẻ sườn dừng ở Quả Đào mềm mại đang ngừng run rẩy.
"Ta... là thần. Ta... tạo ... mùa xuân... của riêng ."
Hắn khàn giọng , dùng một động tác dứt khoát, lột bỏ lớp vải vướng víu cuối cùng Minh Hy. Dưới ánh trăng, làn da của trắng đến lóa mắt, tương phản với lớp vảy đen lánh của cái đuôi rắn đang quấn chặt lấy hai chân .
Mặc Diên dậy, đôi mắt vàng kim rực lên sự khao khát điên cuồng. Hắn nắm lấy đôi tay đang khua khoán của Minh Hy, ấn chặt lên phiến đá phía đầu . Một tay khác của bắt đầu khám phá Quả Đào căng mọng, dùng những chiếc vảy nhỏ li ti ở đầu ngón tay khẽ mơn trớn, khiến Minh Hy bật nức nở vì một cảm giác xa lạ, sợ hãi nóng bỏng từng thấy.
"Huhu... Ngài bắt nạt con! Đồ rắn lưu manh... Ngài là thần kiểu gì mà ... sờ chỗ đó của con..."
"Ngoan... lát nữa... em sẽ... thích nó thôi."
Mặc Diên thầm thì, đột ngột buông tay , để lộ Nghịch Lân của chính – thứ thực thể mang sức mạnh của Thần Núi, đang thức tỉnh một cách dữ dội. Nó nóng rực, cứng rắn như thạch , tỏa một luồng linh khí áp bức khiến khí xung quanh như đông đặc .
Hắn từ từ tách hai chân của Minh Hy , cái đuôi rắn khổng lồ siết nhẹ eo để cố định. Khi Nghịch Lân nóng bỏng chạm cửa ngõ của Quả Đào lạnh lẽo, Minh Hy giật nảy , đôi mắt mở to đầy kinh hoàng.
"Không... to quá... Ngài sẽ làm con nổ tung mất! Đại ca ơi! Dừng !!!"
Mặc Diên dừng . Hắn chậm rãi, từng chút một, dùng sức mạnh thể lay chuyển của tiến bên trong cơ thể nhỏ bé của Minh Hy. Cảm giác trướng đầy đến mức nghẹt thở khiến Minh Hy ngửa cổ , tiếng thét nghẹn trong cổ họng. Một cảm giác nóng rát lan tỏa, nhưng ngay đó là một luồng linh khí mát lạnh từ cơ thể thú nhân truyền sang, xoa dịu nỗi đau.
"Ưm... ha..."
Minh Hy nức nở, nước mắt chảy tràn xuống phiến đá. Mặc Diên bắt đầu di chuyển, mỗi thúc đẩy đều mang theo sự nặng nề và uy lực của một vị thần. Cái đuôi rắn của cũng theo nhịp điệu đó mà siết chặt nới lỏng , những chiếc vảy đen lánh cọ xát làn da nhạy cảm gây những cơn rùng liên hồi.
Hắn lời nào, chỉ tiếng thở dốc nặng nề hòa quyện với tiếng va chạm trầm đục giữa da thịt con và phiến đá cổ. Mặc Diên cúi xuống, hôn ngấu nghiến đôi môi đang run rẩy của Minh Hy, như nuốt trọn cả linh hồn trong cốt tủy của .
Trong ngôi miếu hoang vắng, ánh trăng dường như cũng thẹn thùng mà nấp đám mây. Minh Hy cảm thấy như một chiếc lá nhỏ giữa cơn bão, chỉ thể bám chặt lấy bờ vai vạm vỡ của Mặc Diên, chìm đắm trong sự xâm chiếm đầy bạo liệt nhưng cũng vô cùng sùng bái của vị Thần Núi chiếm hữu .
Đến khoảnh khắc cuối cùng, Mặc Diên gầm lên một tiếng dài như tiếng rồng ngâm. Hắn thúc mạnh một nhịp sâu nhất, b.ắ.n tất cả dòng suối linh khí nồng đậm tận cùng cơ thể Minh Hy. Luồng nhiệt nóng hổi lấp đầy khoang bụng, khiến Minh Hy co giật kịch liệt lịm trong vòng tay lạnh lẽo của .
Mặc Diên vẫn giữ nguyên sự gắn kết, vùi mặt hõm cổ đầy dấu hôn của Minh Hy, đôi mắt vàng kim dần trở nên dịu dàng. Hắn dùng cái đuôi khổng lồ cuộn tròn cả hai , bao bọc trong sự bảo vệ tuyệt đối của .
"Đêm... thứ nhất... xong. Em... trốn... thoát."
Ngoài trời, sương mù bắt đầu bao phủ đỉnh núi Vân Sương, che giấu bí mật của ngôi miếu đá và bản khế ước đẫm mùi "vị lớn" ký kết giữa và thần.
Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua những kẽ hở của mái miếu cổ, nhảy nhót gương mặt đang ngủ say của Minh Hy. Cậu nhíu mày, từ từ mở mắt, cảm giác đầu tiên là cái trần miếu đá quen thuộc, cảm giác thứ hai là... cả cơ thể như ai đó tháo rời từng khớp xương lắp bằng keo dán sắt.
"Ui da... cái thắt lưng của ... cái Quả Đào của ..."
Minh Hy rên rỉ, định dậy nhưng ngay lập tức đổ ập xuống phiến đá. Một cảm giác trướng đầy và ấm nóng từ sâu bên trong cơ thể truyền đến khiến đỏ bừng mặt. "Dòng suối linh khí" của vị Thần Núi vẫn còn đọng bên trong, nhắc nhở về một đêm "trả nợ" kinh thiên động địa.
Cậu cúi xuống bản . Trên làn da trắng ngần giờ đây chi chít những dấu ấn đỏ thẫm, đặc biệt là ở đùi trong và quanh eo – nơi cái đuôi rắn khổng lồ siết chặt đêm qua.
"Trời ơi là trời... Minh Hy ơi, mày là sinh viên thực vật, giờ mày thành 'đất trồng cây' cho ông thần rắn luôn ?"
Cậu vò đầu bứt tai, trong lòng gào thét vì sự phi khoa học . Theo logic thông thường, một con rắn to như thế làm thể... thể " vặn" với con ? nghĩ cái cảm giác nóng bỏng và quyền năng của Mặc Diên đêm qua, chỉ ngậm ngùi thừa nhận: Quy luật sinh học ném sọt rác .