Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng gõ cửa buồng vang lên giữa đêm khuya khiến Minh Hy suýt thì rụng tim.
"Hy ơi... con ngủ ?" – Giọng bà ngoại vang lên, nhưng nó ấm áp như khi, mà mang theo một sự khàn đục lạ lùng.
Minh Hy định đáp lời "Con ngủ ngoại ơi" theo bản năng, nhưng quy tắc thứ nhất hiện về: Tuyệt đối thưa, mở cửa nếu tiếng gọi từ bên ngoài ban đêm.
Cậu bịt chặt miệng, tim đập thình thịch. Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, đều đặn và kiên trì.
"Hy ơi... ngoại lấy cái đèn dầu..."
Minh Hy thầm niệm trong lòng: "Ngoại thật bao giờ gọi con là Hy ơi, ngoại gọi là thằng Hy là tổ sư thôi! Đồ giả mạo! Đồ rắn biến thái!"
Đột nhiên, tiếng gõ cửa dừng . Một luồng khói đen luồn qua khe cửa, từ từ ngưng tụ ngay đầu giường Minh Hy. Không cần mở mắt, cũng ngửi thấy mùi hương đào rừng nồng đậm. Một bàn tay to lớn, mát lạnh vươn , nhẹ nhàng vuốt ve gò má đang đẫm mồ hôi của .
"Em... thấy ..." – Giọng của Mặc Diên vang lên, là tiếng thì thầm từ hư vô, mà là một thực thể đang ngay cạnh . – "Phá vỡ... quy tắc... ... phạt."
Minh Hy nhắm tịt mắt, giọng run run qua kẽ tay: "Con... con lỡ thôi đại ca! Tại ngài trai quá nên con mới lỡ một cái... Ngài đại nhân đại lượng, bỏ qua cho con !"
"Đẹp trai?" – Một tiếng trầm thấp vang lên. – "Khen cũng... thoát . Em mở mắt thần... nghĩa là em chấp nhận dâng hiến linh hồn."
Mặc Diên cúi xuống, thở lạnh buốt phả chóp mũi Minh Hy. Cậu cảm thấy chiếc chăn kéo một cách từ tốn. Cái đuôi rắn đen bóng, to lớn một nữa quấn lấy eo , siết nhẹ.
"Mười đêm... miếu... bắt đầu... từ tối nay."
"Á! Không! Ngoại ơi cứu con!"
Minh Hy kịp hét to thì cảm thấy một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Cậu thể cử động, cũng thể mở mắt, chỉ cảm thấy bế bổng lên bằng một đôi tay rắn chắc. Không gian xung quanh dường như vặn xoắn , tiếng gió rít qua tai lồng lộng.
Khi Minh Hy cảm nhận đôi bàn chân chạm xuống một nền đá lạnh lẽo, mới dám ti hí mở mắt.
Trước mắt là ngôi miếu cổ đỉnh núi Vân Sương. Bức tượng đại xà vẫn đó, nhưng ánh trăng rằm, nó tỏa một vầng hào quang bạc lấp lánh. Mặc Diên đang đối diện , trường bào đen phất phơ, đôi mắt vàng kim đầy sự chiếm hữu.
"Phu nhân... chào mừng em... về nhà."
Minh Hy sững sờ giữa ngôi miếu cổ, đôi mắt trợn tròn hết cỡ, mồm há hốc đến mức thể nhét một quả trứng gà. Dưới ánh trăng bạc rọi qua mái miếu nứt vỡ, Mặc Diên còn khoác lên lớp áo choàng che giấu nữa.
Nửa của là một nam nhân cường tráng, cơ bắp săn chắc như tạc từ đá đen, nhưng từ thắt lưng trở xuống... là một khối vảy đen bóng bẩy, to lớn và dài hun hút. Cái đuôi rắn quấn vòng quanh những cột đá trong miếu, lớp vảy đen lánh phản chiếu ánh trăng trông như một dải ngân hà c.h.ế.t chóc.
"Ui... ui má ơi..." – Minh Hy lắp bắp, tay chân run lẩy bẩy – "To... to quá! Cái đuôi ... ít nhất cũng dài mười mét! Trọng lượng , cấu tạo xương ... Ngài làm thể di chuyển mà làm sập cái miếu hả? Đây là điều phi khoa học! Định luật vạn vật hấp dẫn để ?!"
Giữa cái c.h.ế.t cận kề, bản năng của một sinh viên khoa thực vật học trỗi dậy, Minh Hy bắt đầu phân tích logic một cách vô tri để xoa dịu nỗi sợ đang dâng trào.
Mặc Diên khẽ nhướng mày, cái đuôi khổng lồ của khẽ cử động, tiếng vảy đá cọ xát rợn . Hắn từ từ trườn gần, nửa cao lớn sừng sững che khuất cả ánh trăng mặt Minh Hy.
"Khoa... học?" – Mặc Diên lặp , giọng trầm thấp như tiếng chuông vọng từ lòng đất – "Ở núi Vân Sương ... ... là quy luật."
Hắn vươn bàn tay lạnh lẽo, bóp nhẹ chiếc cằm đang run rẩy của Minh Hy, buộc thẳng đôi mắt vàng kim đang rực sáng.
"Ngất... ... cũng thoát ."
"Đại ca... , Ngài Thần Rắn ơi!" – Minh Hy mếu máo, hai tay chấp cầu khẩn – "Con Ngài là quy luật, Ngài là nhất! Ngài con xem, con nhỏ bé thế , Ngài mà siết một cái là con thành siro dâu ngay lập tức. Hay là Ngài thu cái đuôi ? Nhìn nó... con thấy chóng mặt quá, m.á.u não kịp lưu thông để tiếp thu sự vĩ đại của Ngài !"
Mặc Diên khẽ lạnh, cái đuôi rắn đột ngột vươn , quấn nhẹ một vòng quanh eo Minh Hy nhấc bổng lên trung. Minh Hy hét lên một tiếng thất thanh, hai tay quờ quạng bám chặt bờ vai săn chắc của Mặc Diên theo bản năng.
"A! Thả con xuống! Con sợ độ cao! Con sợ bò sát! Con sợ đủ thứ đời !"
Mặc Diên áp sát mặt cổ Minh Hy, hít một sâu mùi hương tỏa từ "sính lễ" của . Hơi lạnh từ cơ thể khiến Minh Hy rùng kịch liệt.
"Đêm... thứ nhất. Bắt đầu."
Hắn bế tiến về phía phiến đá lớn bức tượng – nơi vốn là giường của Thần Núi. Minh Hy vùng vẫy trong tuyệt vọng: "Đêm thứ nhất cái gì cơ? Ngài mười đêm miếu là để con quét dọn, lau chùi miếu cho Ngài đúng ? Con chăm chỉ lắm, Ngài đưa chổi đây con quét ngay!"
Mặc Diên đặt Minh Hy xuống phiến đá mát lạnh, cái đuôi khổng lồ quấn xung quanh như một bức tường đen kiên cố, khóa chặt đường lui của . Hắn phủ hình vạm vỡ lên Minh Hy, đôi mắt vàng kim chằm chằm đôi môi đang run rẩy của .
"Quét... dọn... để . Giờ... trả nợ... đĩa bánh."
"Ngài... Ngài định làm gì? Con bảo con là đàn ông mà! Con tác dụng sinh sản ! Ngài tìm nhầm đối tượng nghiên cứu !" – Minh Hy gào lên, tay chân khua loạn xạ nhưng bất lực sức mạnh của thú nhân.
Mặc Diên cúi xuống, l.i.ế.m nhẹ lên nốt ruồi nhỏ đuôi mắt của Minh Hy, giọng khàn đặc đầy sự chiếm hữu:
"Ta cần... sinh sản. Ta... chỉ ... ăn em."
Minh Hy trợn tròn mắt, tim đập thình thịch như vỡ tung. Cậu cái đuôi rắn đen lánh đang siết nhẹ lấy chân , lồng n.g.ự.c vạm vỡ của Mặc Diên, thầm gào thét: "Ngoại ơi! Con làm món điểm tâm cho rắn ! Con hứa sẽ bao giờ ăn bánh cúng nữa mà!"
nụ hôn lạnh lẽo của Mặc Diên nhanh chóng chặn lời than vãn của . Một cảm giác tê dại, xa lạ bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể Minh Hy, kéo một đêm dài đầy mộng mị đỉnh núi Vân Sương mờ sương.