Lỡ Ăn Bánh Cúng Thần Rắn Mỗi Đêm Đều Ép Tôi "Ăn" Đến No - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-02 06:35:10
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng ch.ó sủa "gâu gâu" vang lên mỗi lúc một gần, xen lẫn tiếng gà nhảy ổ cục tác. Minh Hy thấy mái ngói rêu phong của nhà ngoại thấp thoáng rặng tre xanh, niềm vui sướng vỡ òa khiến quên phắt cả cái lưng đang đau nhức. Cậu gào to hết mức thể, hy vọng âm thanh con sẽ đ.á.n.h đuổi cái lạnh lẽo đang bám đuôi .

"Bà ngoại ơi! Bà ngoại dấu yêu của con ơi! Minh Hy yêu dấu của bà về đây!"

Cậu chạy vẫy tay rối rít, suýt chút nữa là vấp đống rơm khô cổng. Từ trong căn nhà gỗ ba gian cũ kỹ, một bà cụ tóc bạc phơ, lưng còng, lật đật chạy , tay vẫn còn cầm chiếc nón lá.

"Cái gì mà rùm beng thế ? Thằng Hy đấy hả con? Cha bố , kiểu gì mà mười năm mới thấy mặt, còn về cái giờ !"

"Ngoại! Ôi ngoại yêu dấu của con!" – Minh Hy lao tới ôm chầm lấy bà, thở hồng hộc như thoát khỏi miệng cọp. – "Con lạc đường ngoại ạ! Con suýt chút nữa là thành mồi cho trăn rừng . May mà con thông minh, nhanh trí mới tìm đường về đây đấy!"

Bà ngoại đẩy , nheo nheo đôi mắt cháu trai từ đầu đến chân. Đột nhiên, chân mày bà cau , bà hít hít khí xung quanh Minh Hy lầm bầm:

"Kỳ lạ... Sao con mùi hương nhang cổ và mùi... đào rừng? Con đường nào mà về đây?"

Minh Hy gãi đầu hì hì, cố giấu sự sợ hãi ban nãy: "Thì con cứ bừa thôi ngoại. À, tối qua con ngủ nhờ ở một cái miếu đá đỉnh thung lũng, miếu đó thờ một con rắn to lắm ngoại ạ. Con còn lỡ ăn mấy miếng bánh cúng ở đó nữa..."

Xoảng!

Chiếc nón lá tay bà ngoại rơi xuống đất. Gương mặt bà già nua bỗng chốc tái nhợt, bà nắm lấy vai Minh Hy, giọng run rẩy:

"Con cái gì? Con ăn bánh ở Miếu Đại Xà? Con lạy lục xin phép gì ?"

"Có chứ ngoại! Con lạy hẳn ba lạy, còn hứa cúng mâm xôi gà nữa mà. Con là sinh viên giáo dục, ăn quỵt của thần thánh ." – Minh Hy tự tin vỗ ngực, nhưng khi thấy vẻ mặt nghiêm trọng của bà, bắt đầu thấy lo. – "Sao thế ngoại? Bộ bánh đó t.h.u.ố.c độc hả?"

Bà ngoại Minh Hy giải thích thêm, bà vội vàng lôi trong buồng, lấy một nắm lá bưởi tươi và vài nhánh gừng già đem đốt trong một chiếc lư đồng nhỏ. Khói thơm nồng đậm bốc lên, bao phủ lấy khắp Minh Hy. Bà cầm một cành dâu tằm, quất nhẹ trung xung quanh lầm bầm những câu chú cổ mà chẳng hiểu mô tê gì.

"Ngoại ơi! Con là tà ma mà ngoại quất con ghê thế? Con là cháu đích tôn của ngoại mà!" – Minh Hy kêu oai oái.

Bà ngoại dừng tay, gương mặt nghiêm nghị từng thấy: "Im ngay! Con đụng cái gì . Thôi, mau trong tắm rửa, bộ quần áo sạch sẽ . Quần áo cũ để ngoại đem đốt, giữ ."

"Hả? Đốt á ngoại? Bộ con mới mua ba trăm nghìn ở shop gần trường đó!" – Minh Hy xót xa bộ đồ "phượt" của , nhưng thấy ánh mắt sắc lẹm của bà, đành ngậm ngùi nhà tắm phía .

Nước lạnh từ lu xối xuống giúp Minh Hy tỉnh táo hẳn. Cậu gãi gãi cái lưng vẫn còn ê ẩm, thầm nghĩ chắc do nhạy cảm quá thôi, làm gì chuyện "đại ca Rắn" nào bám đuôi đến tận đây.

Lúc Minh Hy bước phòng khách, bà ngoại dọn sẵn một mâm cơm giản dị nhưng thơm phức với thịt kho quẹt và rau luộc. Bà đang bên bậc cửa, tay vân vê tràng hạt, thấy liền vẫy tay:

"Lại đây ăn cơm con. khi ăn, con nhớ kỹ cho ngoại ba nguyên tắc . Đây là quy tắc giữ mạng ở cái làng , nhất là khi con mới lỡ mồm lỡ miệng ở miếu về."

Minh Hy xuống, xới bát cơm híp mắt : "Vâng, ngoại cứ , con đây. Nguyên tắc của ngoại chắc là trốn việc nhà đúng ?"

Bà ngoại , bà thẳng mắt , giọng trầm xuống:

"Thứ nhất: Từ lúc mặt trời lặn cho đến khi mặt trời mọc, nếu thấy tiếng ai gọi tên từ ngoài cửa, tuyệt đối thưa, cũng mở cửa. Dù tiếng đó giống tiếng của ngoại của bố con ở thành phố chăng nữa, cũng giả vờ như thấy."

Minh Hy nuốt miếng cơm, khựng : "Nghe... kinh thế ngoại? Giống phim kinh dị ?"

"Thứ hai:" – Bà ngoại tiếp tục, phớt lờ câu đùa của – "Đêm ngủ, dù tiếng động gì mái nhà tiếng xoạt xoạt gầm giường, tuyệt đối tò mò mà ngước lên trần nhà cúi xuống . Cứ nhắm mắt mà ngủ, ?"

Minh Hy bắt đầu thấy sống lưng lành lạnh, gật đầu cái rụp: "Vâng... con nhớ . Còn cái thứ ba?"

Bà ngoại im lặng một chút, xuống cổ chân của khẽ: "Thứ ba: Nếu nửa đêm con cảm thấy cái gì đó lạnh lẽo chạm , thấy nặng nề ở n.g.ự.c như ai đè lên, tuyệt đối mở mắt, cũng vùng vẫy. Cứ yên, nín thở một chút là nó sẽ qua. Tuyệt đối mở mắt xem đó là cái gì!"

Minh Hy nuốt nước miếng cái ực, bát cơm thơm phức giờ ăn thấy nhạt thếch. Cậu gượng : "Ngoại cứ làm như con là công chúa ngủ trong rừng . Thôi, con , ngoại cứ yên tâm. Con nhát gan lắm, ngoại bảo là con nhắm tịt mắt luôn!"

Đêm đó, bóng tối bao trùm lấy ngôi nhà gỗ. Minh Hy trong buồng, trùm chăn kín mít dù trời quá lạnh. Cậu cố xua tan những lời dặn của bà ngoại khỏi đầu, tự nhủ rằng chắc bà già nên mê tín dị đoan thôi.

Thế nhưng, ngay khi đồng hồ quả lắc ngoài phòng khách điểm mười hai tiếng, một âm thanh lạ lùng bắt đầu vang lên.

Xoạt... xoạt... xoạt...

Tiếng gì đó như vải lụa kéo lê mái nhà, chậm chạp và nặng nề. Rồi đột nhiên, một luồng khí lạnh buốt xuyên qua lớp chăn mỏng, luồn trong áo Minh Hy. Cậu cảm thấy cổ chân ... một thứ gì đó lạnh ngắt, nhẵn nhụi quấn lấy.

Tim Minh Hy đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực. Cậu nhớ đến nguyên tắc thứ hai và thứ ba của bà ngoại: Không lên trần nhà, và nếu thấy lạnh thì mở mắt.

"Ngoại ơi... con về thành phố..." – Minh Hy thầm gào thét trong lòng, đôi mắt nhắm nghiền , mồ hôi vã như tắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lo-an-banh-cung-than-ran-moi-dem-deu-ep-toi-an-den-no/chuong-2.html.]

Loading...