Ung thư.
“Làm thể……” Vương Giác kinh hãi, vô thức lùi một bước.
“Con nên rằng, ung thư lây nhiễm vốn dĩ vẫn luôn tồn tại trong thế giới động vật.” Hôi Kình tận tình giảng giải nguyên lý cho như một thầy mẫu mực. “Hàng vạn con quỷ Tasmania ở Úc mắc bệnh ung thư biểu mô mặt, cuối cùng phát hiện tất cả những tế bào ung thư đó đều bắt nguồn từ một con duy nhất. Trên cơ thể loài ch.ó cũng một loại bướu thịt lây truyền trực tiếp; các nghiên cứu tại Mỹ, Âu, Á và Phi 40 con ch.ó hề liên quan đến đều tìm thấy loại bướu ……”
“Và nguồn cảm hứng của đến từ loại bệnh bạch cầu lây nhiễm ở loài nghêu vỏ mềm.”
“Con tại ? Thật uy lực của hai loại đầu tiên lớn . Loài quỷ Tasmania thể lây truyền trực tiếp tế bào ung thư qua vết cắn, còn bướu thịt ở ch.ó lây lan suốt một vạn năm qua. Thế nhưng... tất cả vẫn là đủ.”
Tất cả vẫn là đủ?
“Bởi vì những cách đó đều quá chậm. Loài nghêu vỏ mềm chẳng thể chạy như điên đồng cỏ, chúng cũng miệng để c.ắ.n xé lẫn , thế nhưng chúng tốc độ lây lan rộng nhất. Con thử đoán xem, chúng lây bệnh bằng cách nào?”
Không cần tiếp xúc trực tiếp...
Nghêu vỏ mềm sống trong đại dương...
Đáp án chỉ thể là một.
“Là nước.” Vương Giác thầm thì, giọng run rẩy khi nhận quy mô khủng khiếp của kế hoạch .
AN
Cùng lúc đó, trong căn phòng điều khiển nhỏ, Lý Vi nghiến răng chống cơn đau đang tàn phá cơ thể. Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng, run rẩy kết nối hệ thống máy tính và gửi một dòng tin nhắn khẩn cấp bằng phương thức phát tán hàng loạt:
Mau đến nhà máy nước sạch!
“Con đúng là một đứa trẻ thông minh, nhưng thức thời.”
“Đang giở trò ?” Hôi Kình dường như nhận điều gì đó, lão chằm chằm camera đầy đe dọa: “Con dạy hư Tiểu Vi . Phải phạt thôi.”
Ngón tay lão khẽ cử động.
Vẻ mặt Vương Giác đanh , thấy màn hình bộ điều khiển, con lập tức nhảy vọt lên mức mười. Cậu cuống cuồng nhấn màn hình, nhưng phát hiện dù làm gì chăng nữa cũng đều vô dụng.
“Điều kiện gì?” Thần sắc Vương Giác bình tĩnh đến cực điểm, nhưng đôi môi ngừng run rẩy: “Ông điều kiện gì?”
“Chẳng điều kiện gì cả.” Hôi Kình thản nhiên đáp, vẻ mặt chút chán nản: “Thế , con thể đổ xúc xắc, tung bao nhiêu thì sẽ là bấy nhiêu cấp độ đau đớn. Như , con sẽ sáu sự lựa chọn.”
Thấy vẫn còn do dự, Hôi Kình bồi thêm một câu: “Bằng thì cứ để mức mười nhé. Một vụ mua bán quá hời còn gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/linh-hon-hoan-thi-hanh-an-ban-khao-sat-cua-sat-thu/chuong-75.html.]
“Tôi tung.” Trái tim Vương Giác đập điên cuồng, đưa đôi tay run rẩy nhận lấy con xúc xắc .
Thần linh ơi, con làm tín đồ Epicurus nữa, từ giờ phút con bắt đầu tin Người ? Làm ơn...
Cậu vung tay, viên xúc xắc màu trắng lăn lóc mặt bàn, xoay vài vòng mới chịu dừng .
Một mặt sáu.
Huyệt thái dương của Vương Giác giật lên từng hồi đau đớn. Xem bây giờ mới bắt đầu tin thần linh thì quá muộn .
“Tốt lắm, giảm bốn cấp. đoán tình hình cũng khả quan lắm .” Hôi Kình bước đến bên một bức tường trắng phẳng lì: “Không tốn thời gian với các con nữa. Nhóc con, con ba lựa chọn: Thứ nhất, đây g.i.ế.c để báo thù.”
“Thứ hai, cứu Lý Vi của con.”
“Thứ ba, cũng là lựa chọn khuyến khích nhất —— đến nhà máy nước, giải cứu thế giới. Ngầu bao nhiêu chứ.”
Lão bằng ánh mắt đầy ẩn ý, tựa lưng tường, dùng lực một chút, bức tường bỗng chốc hé mở một lối đủ nửa .
“Tự chọn .” Hôi Kình bước trong, : “ đừng để cuối cùng chẳng việc nào thành đấy.”
Vương Giác lao đuổi theo, nhưng khi Hôi Kình biến mất, bức tường trở nên khít khao đến mức ngay cả một chiếc móng tay cũng lách nổi. Cậu thấy kiểu thiết kế ở nhà Lý Vi.
Không kịp nghĩ ngợi thêm, xoay chạy ngoài thì thấy một bóng lảo đảo đẩy cửa bước . Nhìn rõ đó là ai, lớp băng giá bao phủ quanh Vương Giác lập tức tan chảy, sự đề phòng trút bỏ, hóa thành những dòng lệ tuôn trào.
“Không .” Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo cằm Lý Vi, khó nhọc : “Tôi... quen .”
“Nhóm Hồ Lô . Em cũng , cùng bọn họ... Tôi lẽ sẽ...”
“Anh sẽ c.h.ế.t ?” Vương Giác đột ngột hỏi.
Lý Vi còn vững, thở dốc , im lặng đáp.
“Vận khí của tệ quá, tung cho một mặt sáu.” Cậu tiếp tục , giọng run rẩy: “Từ nhỏ thế , xem bói luôn bắt quẻ hạ hạ thiêm, chơi oẳn tù tì bao giờ thắng, ngay cả cô bé tỏ tình với xong cũng ngã lăn đường. Còn , chỉ là đ.á.n.h với một ván cờ mà biến thành thế .”
“Nhìn đau đến mức , dù là nguyên nhân gì, trực tiếp gián tiếp đều thoát khỏi liên quan đến .”
“Nằm giường với bao nhiêu năm trời như thế, giờ định tùy tiện vứt bỏ ?”
“Tôi chọn .” Vương Giác xoáy mắt , “Mặc kệ cái thế giới ch.ó c.h.ế.t sụp đổ .”
Cậu đẩy mạnh Lý Vi – vốn vững – góc tường, túm lấy cổ áo thô bạo kéo về phía .