"Hôi Kình cũng mặt ở đó. Hắn theo dõi trận đấu ."
Mọi nút thắt trong bộ mạch truyện bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Vậy nên, Hôi Kình nhắm trúng năng lực của chúng từ giải đấu đó và chiếm làm của riêng. Cậu chắc hẳn là kẻ trốn thoát , hơn nữa còn mang theo những tài liệu quan trọng nên mới truy sát, cuối cùng trở thành thực vật tay ." Lý Vi đúc kết vấn đề.
"Đại khái là như ."
"Đã hiểu. vẫn còn hai vấn đề về logic."
"Vấn đề gì?"
"Thứ nhất, nếu lấy cắp tư liệu khi bỏ trốn, thì với cấp bậc quyền hạn của , tại từng thấy hồ sơ danh ?"
"Vì bỏ trốn từ khi còn nhỏ."
"Cậu trốn vì vẫn giữ ký ức ? Cậu thôi miên ?"
"Dù ký ức thì việc đào thoát khỏi nơi đó cũng là phản xạ bình thường thôi chứ? Có mấy ai đủ sức chịu đựng loại huấn luyện phi nhân tính đó giống ?" Vương Giác cao giọng, pha chút xót xa.
Lý Vi khựng một nhịp: "Vậy làm nhớ ?"
"Tôi luôn nghi ngờ về cái c.h.ế.t của cha , đó là lý do chọn học pháp y. Lúc đó, học song bằng ngành Tâm lý học chỉ vì đối phó hơn với nhân quá cố, nhưng khi tìm hiểu sâu hơn — đặc biệt là tiết học về Phân tâm học — trực giác mách bảo rằng ký ức của chính những trắng bất thường."
Vẻ mặt Vương Giác lúc như trải qua mấy kiếp : "Lần đầu tiên dám khẳng định điều đó là khi cùng thầy giáo nghiệm thi một nhân vật tầm cỡ trong giới chính trị. Ngay tại hiện trường, nhận phương thức t.ử vong của ông y hệt cha . Tôi bám trụ nơi cho đến khi khôi phục bộ thông tin."
"Hung thủ cố gắng ngụy tạo hiện trường thành một vụ ngộ độc khí CO (khí than), nhưng niêm mạc của t.h.i t.h.ể là màu đỏ đào tiêu chuẩn như trong sách giáo khoa, mà thiên về sắc hồng phấn. Một chi tiết nhỏ nhặt đến mức đáng kể như , nhưng đám cho rằng chỉ đang lo hão."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/linh-hon-hoan-thi-hanh-an-ban-khao-sat-cua-sat-thu/chuong-37-van-co-doc.html.]
Điểm chứng cứ duy nhất thực chất chỉ dựa trực giác của chính , thiếu một cơ sở khoa học đanh thép. Nói cũng , sở dĩ thể tinh tường nhận sự khác biệt về sắc độ đó, chính là nhờ những buổi "phổ cập" kiến thức về các tông màu son môi của Tiểu Triệt — cô gái đồng minh mà mới giây còn cùng thề thốt đồng lòng, giây lưng tiết lộ vị trí của cho Hôi Kình.
Thế nhưng, chuyện dường như đều thể bao biện bằng hai chữ "tình ". Một cô gái trẻ đương nhiên coi dung nhan của quý hơn sinh mạng, làm nàng thể cam chịu để lưỡi d.a.o sắc lạnh rạch từng nhát, từng nhát một lên gương mặt ? Nàng khai thứ một cách cụ thể và quyết tuyệt đến thế, quyết tuyệt đến mức chẳng thể kiên nhẫn chờ đợi năm phút ngắn ngủi để Diễn Thần từ tòa nhà kế bên chạy sang giải cứu.
Cứ như , nàng dùng tám năm thanh xuân và tinh thần của Vương Giác làm cái giá để bảo vệ nhan sắc, dùng chính tám năm để túc trực bên giường bệnh của mà sám hối, chăm sóc tỉ mỉ. Để khi thực sự tỉnh , nàng điện thoại, chuyển địa chỉ, mai danh ẩn tích vì chẳng đủ can đảm đối mặt.
Con cả đời luôn những lựa chọn. Lựa chọn trở thành cội nguồn của nỗi đau và vụn vặt, hoặc từ bỏ để trở thành một chấp niệm khó phai. Có kẻ chọn cách trốn tránh, chọn đưa bất kỳ lựa chọn nào, để khi đêm trường buông xuống, họ tự gặm nhấm nỗi buồn nản vì sự trung dung trái với lòng .
Con , quả là một loài động vật phức tạp. Hắn thấu hiểu cho nàng, tha thứ cho nàng. , tuyệt đối gặp nàng.
Vậy còn Lý Vi thì ?
"Quả thực, ngụy tạo hiện trường ngộ độc khí than là một trong những nghiệp vụ của bộ phận ngoại cần." Lý Vi nhạt giọng đáp, "Sau cũng phát hiện vấn đề về sắc độ nên cho hủy bỏ ."
"..."
Câu trả lời của Lý Vi một nữa giáng xuống một đòn cảnh tỉnh, nhắc nhở Vương Giác rằng lập trường của cả hai sớm rẽ lối từ lâu. Dù rõ ràng cả hai đều là nạn nhân tước đoạt...
Hắn bỗng nhận , kể từ khi thấy cụm từ "công xưởng chế tạo cô nhi", câu hỏi của Lý Vi đều chỉ xoay quanh lợi ích cá nhân của . Tuyệt nhiên, từng chủ động nhắc đến hai chữ "cha " lấy một .
Y là cố ý né tránh — căn bản chẳng chút để tâm?
AN
Thật nên sớm nhận điều đó, kể từ khi y thốt hai chữ “nhà ” (1). Trong lòng y khái niệm về gia đình, cũng chẳng ý niệm về luân thường đạo lý. Không, thậm chí sớm hơn thế nữa, ngay từ lúc Vương Giác ngậm viên kẹo nổ trong miệng và bàng hoàng nhận y chẳng hề “nhớ một ” là gì, liệu kết cục .
Ở một phương diện nào đó, thế giới tình cảm của Lý Vi thực chất đơn thuần đến mức nông cạn. Khi sắm vai sát thủ truy bắt, y dốc cạn sức lực để săn lùng, uy h.i.ế.p . khi khoác lên tấm áo bác sĩ chủ trị, y chăm sóc chẳng chút nề hà, tỉ mỉ đến mức khiến phát cáu.
Chẳng hạn như túi chườm ấm, bát thịt kho tàu, y giúp che giấu lời dối mặt Hôi Kình. Chẳng hạn như khi hiểm nguy cận kề y liền nhanh chóng đưa rời , khi tiêm t.h.u.ố.c sẽ dịu dàng che mắt , và cả khẩu s.ú.n.g y nhét tay giờ khởi hành.
Thế nhưng Vương Giác vẫn hận y — hận y cam tâm làm nanh vuốt cho kẻ thù, hận rằng chỉ những kẻ cảm xúc mới đủ khả năng phân định rạch ròi giữa những hành vi với những toan tính khác. Ví như nụ hôn mà cả hai từng nhắc , nhưng để tâm đến mức lạ kỳ.