Nụ hôn nóng bỏng, lại một lần nữa rơi vào khóe môi tôi. Còn anh, giương cung bạt kiếm, đã sớm vận sức chờ tổng tấn công.
Điện thoại rơi từ lòng bàn tay xuống sàn nhà. Tôi nhíu mày rên khẽ: “Đau...”
Giọng Chu Gia Thuật vang lên hỗn loạn và đứt quãng: “Hứa Nhan... Cmn, em đang ở cùng ai?”
Màn hình tối dần.
Tôi đau đến há miệng hung hăng cắn vào cánh tay nhỏ của Lương Duật Hành. Anh ngừng một lát, lại cúi người, vô cùng dịu dàng, rồi lại vô cùng mạnh mẽ hôn lên môi tôi.
10
Tôi vô thức muốn đẩy anh ra. Nhưng sau nụ hôn nhẹ đó, lại có cảm giác đau nhói như bị đ.â.m xuyên qua.
Lương Duật Hành đột nhiên dừng lại, dải lụa tơ lụa rủ xuống từ đôi mắt anh, nhẹ nhàng lay động bên cổ tôi.
Tôi khóc trong đau đớn, đầu ngón tay tôi vô thức đ.â.m sâu vào thịt cánh tay anh. Bàn tay to lớn đang giữ chặt eo tôi bỗng nới lỏng ra. Tôi được anh ôm trọn trong vòng tay.
Những sợi tóc ướt dính vào má được anh gạt đi bằng những ngón tay thon dài của mình. Nụ hôn nóng bỏng nhưng dịu dàng lại tiếp tục.
Lúc tôi dần dần thích nghi, tinh thần trở nên hoảng hốt. Anh lại một lần nữa nghiền nát tôi dưới thân.
Giữa chừng tôi từng có một thời gian ngắn tôi mất ý thức. Vậy nên tôi không biết, Lương Duật Hành đã tháo dải lụa che mắt ra một lúc.
Trong phòng ngủ mờ mịt, anh nhìn mặt tôi, hôn tôi từng chút một từ giữa lông mày hôn xuống.
Ngày hôm sau khi tôi mở mắt ra, phát hiện mình đã thay đồ ngủ sạch sẽ và mềm mại. Bên kia giường trống không. Dường như tất cả những gì xảy ra tối qua chỉ là ảo giác.
Tôi khó khăn đứng dậy, rửa mặt rồi xuống lầu dùng cơm.
Chú Châu nói cho tôi biết, Lương Duật Hành đã rời đi tối qua theo đúng thỏa thuận.
Tôi ngồi xuống bàn ăn. Nghĩ đến hành vi thái quá của người đàn ông tối qua. Nghĩ đến cuối cùng mình không khống chế được mà trầm luân theo, sau gáy không khỏi có chút nóng lên.
“Đưa tiền cho người ta chưa?”
“Theo thỏa thuận, đã trả một phần ba, số tiền còn lại sẽ trả cho cậu ta sau khi xác nhận cô có thai.”
Tôi gật đầu, không nói thêm gì nữa.
11
Khách sạn InterContinental.
Lương Duật Hành đã thay bộ quần áo rẻ tiền ra, đang bơi ở bể bơi riêng trên tầng cao nhất.
Quản gia nhà cũ đã chờ ở phòng khách.
“Phu nhân biết được mấy ngày nay cậu ở Bắc Kinh, muốn buổi tối cùng ăn cơm với cậu.”
Lương Duật Hành tiện tay ném khăn tắm qua một bên, mỉm cười một tiếng: “Ý của ông là không say ở quán bar à.”
“Qua năm mới cậu đã hai mươi tám tuổi rồi, cũng không trách phu nhân sốt ruột.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lay-than-bao-dap-cwlu/3.html.]
Lương Duật Hành đi tới trước tủ lạnh, tiện tay lấy một chai nước.
Mái tóc đen ướt được vén ra sau một cách tuỳ ý, để lộ vầng trán vuông vắn và đôi lông mày dài bay vào tóc mai.
“Gấp cái gì, qua vài ngày nữa, nói không chừng bà ấy sẽ được làm bà nội.”
Lương Duật Hành nhấp một ngụm nước rồi trêu chọc quản gia, người từ nhỏ nhìn mình lớn lên.
Quản gia hoảng sợ: “Đại thiếu gia của tôi, cậu cũng không thể chơi lớn như vậy. Hai nhà Trần, Lương chỉ có một tổ tông là cậu, thiếu gia và tiểu thư nhỏ tương lai còn quý trọng hơn cả cục vàng, sao có thể tùy tiện như vậy... Thiếu phu nhân tương lai cũng phải lấy kiệu tám người khiêng!”
“Tất nhiên là tôi biết.”
Lương Duật Hành ngồi xuống sô pha, cụp mắt nhìn vết răng còn rõ ràng trên cánh tay trái. Nghĩ đến đêm đó, vẻ dịu dàng dần hiện lên giữa hai hàng lông mày của anh.
12
Chuyện không như ý, kỳ kinh nguyệt chỉ muộn một ngày, rồi lại đến như thường lệ.
Tôi từ toilet đi ra, ngồi trên sô pha, không khỏi có chút chán nản.
Trong khoảng thời gian này phong ba bên ngoài càng lúc càng lớn, mà ông nội đã rơi vào hôn mê sâu.
Bác sĩ nói, nhiều nhất cũng chỉ có thể chịu đựng một tháng.
Tôi gọi chú Châu tới.
“Liên hệ với Lương Duật Hành, thử lại lần nữa.”
“Vâng, đại tiểu thư.”
Tôi đứng lên, đi ra ngoài vài bước, rồi lại dừng lại nhìn về phía chú Châu:
“Giải thích lại các quy tắc cho người ta một lần nữa.”
Nếu không phải không muốn lại đối mặt với một người đàn ông hoàn toàn xa lạ, tôi hẳn là sẽ không tìm Lương Duật Hành nữa. Dù sao đêm đó, anh cũng không chỉ vượt qua giới hạn một lần.
13
Một ngày trước lúc gặp lại Lương Duật Hành, tôi gặp Chu Gia Thuật trong một bữa tiệc.
Điều đáng ngạc nhiên là hắn không mang theo vợ chưa cưới Tiểu Duy của mình.
Sau khi nhìn thấy hắn từ xa, tôi liền dời tầm mắt.
Hôm nay là sinh nhật bác Tống, một người bạn của gia đình tôi.
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
Lý do tôi quyết định tham gia là vì tôi muốn gặp lại những người bạn cũ của cha mẹ tôi.
Nhưng rõ ràng là tôi đã quá ngây thơ.
Đạo lý người đi trà lạnh tôi đã sớm hiểu rõ, nhưng trải nghiệm hôm nay lại trực quan hơn.
Trước kia mặc dù là bí mật yêu đương với Chu Gia Thuật, nhưng trên đời không có bức tường nào không lọt gió.