Lấy thân báo đáp - 1
Cập nhật lúc: 2025-02-16 04:50:00
Lượt xem: 1,221
LẤY THÂN BÁO ĐÁP [FULL]
Tác giả: 七月
Nguồn: Zhihu
Raw: Deĩng
Edit: Nhân Trí
Năm thứ ba yêu đương bí mật với Chu Gia Thuật, hắn bỗng nhiên tuyên bố kết hôn. Cô dâu không phải là tôi.
Có người cảm thấy bất bình cho tôi, Chu Gia Thuật cười lạnh lùng: “Nếu cậu đau lòng, hay là cưới cô nàng nghèo khổ rách nát đó đi?”
Sau đó, ông nội tôi lâm bệnh nặng, công ty gặp nguy hiểm, tôi bị ép phải công bố mang thai, kế thừa gia nghiệp.
“Xin hỏi Hứa tiểu thư, đứa bé có phải là của Chu tiên sinh không?”
Tôi nhìn phóng viên, cười khéo léo: “Đứa bé không liên quan gì đến Chu tiên sinh cả.”
Nghe nói ngày đó Chu Gia Thuật nhìn trên màn hình ti vi thấy bụng tôi hơi nhô lên, tức giận đến đập vỡ đồ đạc trong nhà.
Về sau nữa, có người chụp được ảnh vị tổ tông khiêm tốn thần bí nhất Bắc Kinh nhỏ giọng dỗ dành một người phụ nữ trên một con phố đông đúc: “Nhan Nhan, đứa nhỏ cũng sắp một tuổi rồi, sắp gọi cha được rồi, sao em vẫn không cho anh một danh phận?”
1
Lúc tôi đẩy cửa phòng ra, Chu Gia Thuật đang quỳ một gối xuống, cầm một chiếc nhẫn kim cương cực lớn cầu hôn. Chỉ là người được cầu hôn không phải là tôi.
Trước mặt hắn là một cô gái trẻ tuổi mặc váy trắng, vô cùng xinh đẹp và có khí chất. Cô ta cảm động đến nỗi nước mắt trào ra, đang gật đầu khóc nói “Em đồng ý”.
Lúc tôi tiến vào, thậm chí Chu Gia Thuật còn không thèm ngẩng mắt lên, chỉ chuyên tâm đeo nhẫn cho cô ta.
Cho đến lúc cô gái đó được bạn thân của mình đưa đi rửa mặt và trang điểm lại, Chu Gia Thuật mới thản nhiên nhìn tôi: “Tiểu Duy là người đơn giản và nhút nhát, anh đã tốn rất nhiều công sức để theo đuổi cô ấy. Tốt nhất là đừng để Tiểu Duy biết chuyện nhỏ xảy ra giữa chúng ta. Còn nữa, cô ấy đã chấp nhận lời cầu hôn của anh, anh dự định sẽ công bố tin tức về đám cưới vào ngày mai.”
Chu Gia Thuật và tôi đã có mối quan hệ bí mật trong ba năm. Ngoại trừ trưởng bối hai nhà, trong giới cũng có lác đác vài người biết.
Lời hắn vừa nói ra khỏi miệng, mấy người trong phòng bao kia đều giương mắt nhìn về phía tôi.
Tôi hít sâu một hơi: “Chu Gia Thuật, có thể tạm thời đừng công bố tin tức kết hôn không? Chậm lại một tháng, à không, nửa tháng...”
Chu Gia Thuật nở nụ cười, đáy mắt mang theo vẻ mỉa mai: “Hứa Nhan, đã đến nước này rồi, sao em còn bám lấy anh?”
2
“Chu Gia Thuật, nể tình quá khứ...”
“Đủ rồi!” Chu Gia Thuật đột nhiên lạnh lùng ném ly rượu trước mặt: “Ba năm qua, nhà họ Chu ít nhất đã giúp nhà họ Hứa bồi thường ba trăm triệu thiếu hụt, còn chưa đủ sao?”
Tôi không thể thốt nên lời.
“Em trở về đi, nếu không Tiểu Duy quay lại nhìn thấy em sẽ hiểu lầm.”
Tôi quay đi một cách cứng nhắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lay-than-bao-dap-cwlu/1.html.]
Lúc mở cửa đi ra ngoài, nghe được Chu Gia Thuật nới với ai đó một câu: “Nếu cậu đau lòng, hay là cưới cô nàng nghèo khổ rách nát đó đi?”
Tôi không thể không cười chính mình.
Nhà họ Hứa quả thật đã suy tàn, nhất là sau khi cha mẹ tôi qua đời, công ty gần như sụp đổ. Nhưng Chu Gia Thuật cũng quên mất, chính là nhà họ Hứa đổ nát của chúng tôi, nhiều năm trước đã cứu hai mạng ông cháu hắn.
Nhưng hắn chỉ ghi hận nhà họ Hứa cưỡng ép báo ơn, ghi hận nhà họ Hứa cứng rắn nhét cho tôi cho hắn.
3
Tin tức kết hôn của Chu Gia Thuật và Tống Duy nhanh chóng truyền khắp Bắc Kinh.
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
Ông nội vốn vì cha mẹ tôi qua đời mà bệnh nặng, tức giận đến mức vào ICU.
Trong lúc tôi ở bệnh viện chăm sóc cả ngày lẫn đêm, chú họ lại dẫn người xông vào công ty.
Trước kia có nhà họ Chu ở đây, bọn họ còn kiêng kị không dám hành động thiếu suy nghĩ. Hôm nay đối với một cô gái mồ côi không cha không mẹ như tôi, tự nhiên là không chút cố kỵ.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi lúc ông nội còn tỉnh táo, ông nắm tay tôi và chỉ nói một câu: “Nhan Nhan, công ty là tâm huyết cả đời của cha mẹ con, cho dù hủy diệt, cũng không thể bị những kẻ có dã tâm xấu xa kia cướp đi.”
Tôi nhịn không được khóc đỏ mắt: “Ông nội yên tâm, cháu đã có cách.”
Cả nhà chú họ khăng khăng rằng con gái nhà họ Hứa không thể kế thừa gia nghiệp. Lấy cớ này muốn chiếm lấy tất cả mọi thứ trong nhà chính của gia tộc. Nhưng tôi tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ đạt được ý đồ.
4
Tuần thứ hai sau khi Chu Gia Thuật tuyên bố kết hôn, tôi cũng đưa ra quyết định hoang đường nhất, nhưng cũng là quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời.
Tôi cần một đứa con để kế thừa gia nghiệp nhà họ Hứa. Vì không đủ điều kiện thụ tinh trong ống nghiệm nên cuối cùng tôi đã chọn phương pháp thụ thai tự nhiên.
Còn về cha đứa bé...
Quản gia theo ông nội cả đời, đặt tư liệu cuối cùng sàng lọc lưu lại ở trước mặt tôi.
“Đại tiểu thư, cô xem một chút đi.”
Tư liệu rất đơn giản, người Hồng Kông, theo họ mẹ, hẳn là gia đình đơn thân. Trình độ học vấn cũng rất tốt, chứng minh chỉ số thông minh rất cao, gien sẽ không xấu.
Báo cáo kiểm tra sức khỏe vô cùng chi tiết chứng minh thân thể người này rất khỏe mạnh, không có bất kỳ bệnh tật tiềm ẩn nào.
Quan trọng nhất là khuôn mặt trong bức ảnh, thực sự đẹp trai đến mức khiến người ta phải mê mẩn.
“Chú Châu, chú chắc chắn một người xuất chúng như vậy cũng cần phải làm...loại việc như vậy chứ?” Tôi không khỏi có chút hoang mang.
Chú Châu cười trìu mến: “Hình như trong nhà có người bị bệnh nặng, cần tiền gấp.”
.
Tôi không khỏi nghĩ đến ông nội còn đang ở bệnh viện, liền nổi lên lòng trắc ẩn: “Cho người ta thêm năm mươi vạn đi.”
“Vâng, đại tiểu thư.”