Lang Quân Kỳ Vương - Quận Chúa Vân Anh

Cập nhật lúc: 2025-02-24 15:02:47
Lượt xem: 54

Phủ Thanh Nam suốt tám năm là thanh kiếm uy h.i.ế.p Nam Sở, cũng là lỗi lo của triều đình Cảnh quốc.

Nơi đây là đất phong của An Vương Tiêu Nhân Hoà, nhưng từ mười năm trước khi ông mất, quyền kiểm soát đã rơi vào tay con gái của ông là quận chúa Tiêu Vân Anh.

Phủ Thanh Nam là nơi tiếp giáp Nam Sở, thường xuyên đối mặt với sự xâm lược của kẻ địch. Quận chúa Tiêu Vân Anh sau khi nắm quyền đã năm lần đánh tan quân Sở, thậm chí đã ba lần vượt sông tấn công lại khiến kẻ địch khiếp sợ

Dưới sự quản lý của nàng, phủ Thanh Nam nói riêng và Thanh Châu nói chung phát triển cực thịnh, đã trở thành vùng đất phồn hoa thứ ba chỉ sau kinh đô và Khánh An phủ.

Nhưng chính sự phồn hoa và phát triển này mới khiến cho triều đình đau đầu, một nơi mà kinh tế, nhân khẩu lớn mạnh vốn là chuyện tốt của quốc gia. Nhưng phủ Thanh Nam lại nắm trong tay hai mươi vạn quân, đây không khác gì cầm một thanh kiếm kề cổ đế vương cả.

Các châu phủ khác đóng quân chỉ hai vạn là cao nhất, quan viên hay vương gia đều không có quyền điều động binh quá hai ngàn. Đây là đề phòng tạo phản, hạn chế quyền lực của các vương gia.

Duy chỉ có phủ Thanh Nam là không cần tuân theo quy định này, đơn giản vì nơi đây do quận chúa Vân Anh nắm giữ, nàng có binh phù nắm toàn quyền điều động binh mà không cần xin ý kiến triều đình.

Việc này Cảnh Đế hiện tại cũng bất lực, năm xưa An Vương Tiêu Nhân Hoà là em trai của Tiên Đế, chính đặc quyền tuyển binh và điều binh này được trao cho ông. Và chiếu chỉ đã ghi rõ trong vòng trăm năm không đổi

"Khốn khiếp mà, nàng nghĩ mình là ai cơ chứ, há miệng đòi năm vạn lượng bạc quân phí. Phủ Thanh Nam hàng năm thu thuế đã cho nàng ba phần còn không đủ sao!"

Trong phòng Cảnh Đế Tiêu Thiên Vũ đập bàn tức giận, hắn nhìn tấu sớ được gửi lên mà trong lòng chửi mắng ném đi.

"Hoàng thượng bớt giận, ngài cũng biết quận chúa là vậy đâu phải lần đầu, việc này ngài không đồng ý thì cũng thôi nàng ta sẽ không nhắc đến" Bên dưới Thường Ân nhặt tấu sớ lên

Cảnh Đế hừ nhẹ không nói gì, hắn từ khi lên ngôi đã mười năm thì tám năm qua đau đầu vì Thanh Nam phủ.

"Ngươi giúp trẫm nghĩ kế bắt nàng về kinh đi, lần trước nàng về dự triều hội cuối năm đã khoảng ba năm rồi, khi đó không thể giữ nàng lại đúng là đáng tiếc."

Cảnh Đế thật sự muốn giữ Vân An ở lại kinh thành, ở lại đây hắn có thể kiếm soát được nàng, từ từ tiêu giảm quyền lực của nàng ở Thanh Nam. Đợi khi đệ đệ nàng Tiêu Diễm đủ tuổi kế thừa tước vị thì cái quyền khống chế đã bị hắn thu lại rồi

"Sắp tới là đại thọ bảy mươi của Thái Hoàng thái Hậu, bệ hạ có thể nhân cơ hội này gọi nàng về kinh" Thường Ân trầm giọng nói

Cảnh Đế gật gật đầu lập tức soạn thảo ý chỉ, lần này hắn nhất định không thể để Vân Anh thoát, dù có làm cách gì cũng sẽ không để nàng trở về Thanh Nam phủ.

"Thường Ân, ngươi tự mình đi một chuyến thay trẫm truyền chỉ, nhớ kĩ phải gọi được nàng về cho bằng được!"  Cảnh Đề nói

Thường Ân dạ một tiếng rồi biến mất khỏi thư phòng.

...

"Tỷ tỷ, người của kinh thành đến"

Phủ Thanh Nam, tiểu vương gia Tiêu Diễm đẩy cửa phòng chạy vào la lên, hắn nhìn quanh tìm kiếm tỷ tỷ, sắc mặt có chút lo lắng hỏi nữ hầu ở đó

"Bẩm tiểu vương gia, sáng sớm nay quận chúa đã ra ngoài thành rồi ạ, còn khi nào trở về thì không có nói"

Tiêu Diễm gật gù vẫy lui nữ hầu, hắn biết tỷ tỷ không thích ở trong phủ mà cả ngày đều bên ngoài cưỡi ngựa b.ắ.n cung, tới quân doanh luyện binh hoặc đi dạo ngắm cảnh trên núi

Nhưng bây giờ người từ kinh thành tới, lại là Thường tổng quản tâm phúc của bệ hạ. Hắn không biết đối phó ra sao cả

"Người đâu, theo ta ra thành tìm quận chúa!" Tiêu Diễm nói

Hắn dẫn theo vài hộ vệ ra ngoài thành, còn việc đón tiếp đám người kia thì không quan tâm. Đây là Thanh Nam phủ, mặc kệ người tới có là tâm phúc của bệ hạ hay ai cũng không dám làm càn gây rối, cứ để họ ngồi uống trà một lúc cũng được.

Mười con ngựa chiến phi nhanh hướng tới ngọn núi gần nhất mà đi. Tiêu Diễm đoán tỷ tỷ nhất định lên chùa Đinh Gia ngắm cảnh

Chùa Đinh Gia là ngôi chùa gần với phủ thành nhất, xây dựng nơi rừng núi yên tĩnh, là nơi tỷ tỷ hắn thường xuyên lui tới ngắm hoa uống trà.

Chùa được xây trên đỉnh núi cao lên chỉ có thể leo bộ, Tiêu Diễm dù được tỷ tỷ huấn luyện lâu năm, thể lực hơn người cũng thấy chân hơn run run khi leo hơn ba cây số đường núi.

Đoàn người vượt suối băng rừng mà đi, trèo qua những vách núi cao, lội qua những dòng suối lạnh, bước qua những cây cầu treo có thể đứt bất cứ lúc nào

"Tiểu vương gia, ngài nói xem quận chúa mỗi sáng đều leo lên núi, chiều lại đi xuống như vậy, rốt cuộc là sao có thể làm được chứ?" Một tên hộ vệ lau mồ hôi hỏi, hắn đã leo đến mồ hôi như tắm, thở thôi cũng đủ mệt rồi

Đinh Gia sơn cao gần hai nghìn mét, trải dài mấy chục dặm bao quanh phủ Thanh Nam. Người thường vào đây cũng chỉ ở chân núi hái thuốc đốn củi, trong núi lại cấm săn bắt lên sẽ không ai sâu vào trong

Quận chúa là người duy nhất, mỗi ngày đều đặn đi bộ lên chùa Đinh Gia, ở đó một buổi sáng rồi chiều mới về, thói quen này đã duy trì được năm năm nay rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lang-quan-ky-vuong/quan-chua-van-anh.html.]

"Tỷ tỷ từ nhỏ được phụ thân chỉ dạy, lại chinh chiến nhiều năm tất nhiên hơn người. Trên Thiên bảng cao thủ đứng thứ mười, đâu phải chúng ta có thể so được"  Tiêu Diễm lau mồ hôi cười nói, hắn uống cạn bình nước, nhìn lên phía trước đã thấy bóng dáng chùa Đinh Gia trong sương mù rồi

Chật vật thêm nửa tiếng nữa cả đoàn người cuối cùng cũng leo được lên tới nơi. Tiêu Diễm báo danh tính xong được một chú tiểu dẫn đường tới một mỏm đá nhô ra, nơi đó tỷ tỷ của hắn, quận chúa Tiêu Vân An đang ngồi uống trà

"Tỷ tỷ" Tiêu Diễm khẽ gọi

Tiêu Vân Anh liếc nhìn hắn khẽ cười, đợi tiểu đệ ngồi xuống mới lên tiếng: "đệ không ở trong phủ đọc sách, chạy tới đây làm gì?"

Tiêu Diễm sau khi uống hết chung trà thì mới nói: "có người từ kinh thành tới, là Thường tổng quản, đệ không biết làm gì lên tới đây tìm tỷ"

Tiêu Vân Anh cười khẽ, nàng biết thừa hôm nay sẽ có người tới, đại thọ bảy mươi của Thái Hoàng thái Hậu sắp tới, bệ hạ nhất định muốn gọi nàng về kinh cho bằng được.

"Đệ sau này phải kế thừa vương vị, tỷ không thể mãi nắm giữ binh quyền được. Nếu đệ còn như vậy bảo tỷ tương lai sao yên tâm giao phủ Thanh Nam cho đệ đây" Vân Anh trầm giọng nói

Dạy bảo đệ đệ là trách nhiệm của tỷ tỷ như nàng, nhưng suy cho cùng nàng không thể mãi ở đây dạy bảo Tiêu Diễm được. Chuyến này về kinh nhất định sẽ khó trở về, nàng định nhờ việc thái giám tới truyền chỉ mà thử Tiêu Diễm một chút.

Ai ngờ...

"Đệ còn nhỏ mà, với cả tỷ là Thanh Nam quận chúa, tay nắm binh quyền hai mươi vạn. Chỉ cần ở nơi đây ai dám làm khó chứ" Tiêu Diễm nói

Hắn luôn cảm thấy tỷ tỷ lo xa quá, hắn năm nay mới mười bốn tuổi, muốn kế thừa vương vị phải hai năm nữa. Mà hai năm nữa tỷ tỷ mới hai mốt, cũng không phải quá muộn để gả đi đâu

"Tỷ có thể nắm binh quyền mãi sao, thôi được rồi có nói đệ cũng không hiểu, mau mau trở về thôi" Vân Anh đứng dậy đi chào tạm biệt trụ trì chùa Đinh Gia, nàng dẫn Tiêu Diễm đi theo một con đường tắt qua núi trở về phủ thành

"Không ngờ lại có một con đường ở đây, hoá ra tỷ tỷ mỗi khi về đều đi đường này sao?" Tiêu Diễm và đám thủ hạ đều ngạc nhiên

Hiển nhiên họ không hề biết có một con đường tắt qua núi hướng tới phía tây phủ thành như vậy, hơn nữa con đường này được rừng cây và sương mù che phủ, bằng mắt thường khó mà phát hiện ra được.

"Năm xưa phụ thân đã cho xây dựng con đường này, chùa Đinh Gia cũng là nơi người thường xuyên lui tới bàn luận phật pháp với vị trụ trì kia" Vân Anh vừa đi vừa kể lại chuyện xưa cho đám người Tiêu Diễm nghe

Họ một đường đi xuống núi đã là đầu giờ chiều, dưới chân núi có buộc một con ngựa. Nàng chỉ đành để Tiêu Diễm cười chung, còn đám thuộc hạ thì sẽ trở về sau.

Hai tỷ muội trở về vương phủ thì được người hầu thông báo có người từ kinh thành tới, Vân Anh để Tiêu Diễm đi qua ngồi đợi, nàng đi thay quần áo.

"Tỷ tỷ, lỡ tên Thường Ân đó ra tay đánh ta thì sao?" Tiêu Diễm lo lắng hỏi.

Nàng quay lại nhàn nhạt đáp: "cứ c.h.ặ.t t.a.y hắn, có gì tỷ chịu trách nhiệm!"

Có câu này của tỷ tỷ, Tiêu Diễm khí thế mười phần không chút lo lắng. Hắn bảo người chỉ đường tới sảnh chính gặp Thường Ân

"Hahaha tiểu vương gia, ngài đúng là tiêu diêu tự tại, phong thái quả khiến ta ngưỡng mộ mà" Thường Ân đứng lên hơi khom người hành lễ.

Hắn là tổng quản thái giám, tâm phúc của Cảnh Đế, ngoài bệ hạ thì hắn không quỳ một ai. Khom người hành lễ với một tiểu vương gia đã là đại giới rồi.

"Thường tổng quản đã lâu không gặp, lần trước tới kinh có tặng ngài mấy bình rượu hổ đã uống hết chưa, thứ này tráng dương bổ thận tăng cường sinh lực nam giới lắm đó" Tiêu Diễm cười cười nói

Nghe được câu này chân khí trong người Thường Ân có chút không khống chế được mà bạo phát, viên gạch dưới chân cũng vỡ vụn. Thấy cảnh này Tiêu Diễm chế nhạo, đánh nhau hắn không đánh lại nhưng chọc người thì tiểu vương gia ta tự nhận số một

"Tiểu vương gia mấy năm không gặp miệng lưỡi quả là sắc bén, khiến ta xúc động"

"Quá khen, Thường tổng quản da mặt vẫn dày như bê tông khiến bản vương bội phục"

Thường Ân không nói gì đang cố nén giận, còn Tiêu Diễm thì nhếch mép cười nhạo.

"Quận chúa đến!"

Lúc này Tiêu Vân Anh đi đến, Thương Ân thấy nàng thì không quan tâm tới Tiêu Diễm nữa mà đưa ra thánh chỉ muốn tuyên đọc

"Thường tổng quản không cần đọc, phủ Thanh Nam ta có đặc quyển không cần nghe thánh chỉ"

Tiêu Vân Anh không muốn nghe cũng chả muốn quỳ tiếp lên trực tiếp đưa ra kim bài, có nó dù nàng gặp Cảnh Đế cũng không cần quỳ hành lễ. Thường Ân trầm mặt lại, cuối cùng chỉ đưa thánh chỉ cho nàng

"Tiêu Diễm, đệ đi chuẩn bị đồ đạc, sáng hôm sau xuất phát đi kinh thành"

"Rõ!"

Loading...