Lang Quân Kỳ Vương - Chương 5
Cập nhật lúc: 2025-03-11 15:21:37
Lượt xem: 16
"An...An Vương?"
Lời của Hàn đại nhân như sấm nổ bên tai khiến tất cả người trong đó ngây ngốc, không rõ chuyện gì xảy ra, tại sao lại nhảy ra một vị vương gia ở đây.
Mọi người đều biết trong kinh chỉ có hai vị vương gia là Tuệ vương và Hoà vương, hai đệ đệ của Tiên Đế năm xưa do rời xa triều đình, từ bỏ quyền lực lên vẫn được ở lại kinh thành, ngoài ra tất cả vương gia đều ở đất phong của mình.
Còn về phần các hoàng tử, bệ hạ đến nay mới có hai vị hoàng tử đều dưới mười ba, vẫn chưa trưởng thành để ra khỏi hoàng cung tới đây được.
Vậy An Vương này là ai?
Bọn họ không nghi ngờ Hàn đại nhân nói sai, làm quan đã mấy chục năm việc nhầm lẫn không thể xảy ra.
"Hàn đại nhân, việc này là sao?"
Lúc này một viên quan khác thuộc Hình bộ đứng ra hỏi, hắn và Hàn đại nhân này cùng cấp, coi như quen biết lên mới dám đứng ra hỏi chuyện.
Hàn đại nhân đứng dậy, nhìn Tiêu Diễm giọng cung kính: "Hạ quan là Hàn Thân, giữ chức chủ sự giám sát điều tra ở Kinh Triều Doãn, nãy có mắt như mù không biết là vương gia, mong điện hạ không trách"
Tiêu Diễm gật đầu, nếu vị Hàn đại nhân này đã biết điều thì hắn cũng không nói gì cả, chỉ là liếc mắt nhìn nữ tử phía sau hắn.
"Điện hạ cứ dẫn cô nương này đi, việc vụ án hạ quan sẽ nhanh chóng điều tra để không ai dám là bảo cô nương hại người cả"
"Vậy đa tạ Hàn đại nhân, chúng ta đi"
Hắn cười nhẹ thu lại mộc bài, thầm nghĩ thứ này đúng là tiện dụng, lệnh bài đại biển thân phận của phụ thân hắn tìm lâu như vậy không thấy, ai ngờ người giữ lại là Nguyệt Cơ.
Cả hai ra khỏi thanh lâu mà không ai dám ngăn cản, sau khi nhìn Tiêu Diễm gọi một chiếc xe ngựa rời đi thì Hàn Thân bên trong mới thở phào nhẹ nhõm, cả người xụi lơ gục trên ghế
"Đúng là nguy hiểm mà, nguy hiểm mà"
"Hàn đại nhân, có chuyện gì vậy?"
Quan Hình bộ tới bên khẽ hỏi, hắn đưa tới một cốc nước đợi Hàn Thân uống hết mới nhắc tới người trẻ tuổi kia
"Hồ huynh có điều không biết, cái lệnh bài kia nãy chính là An Vương lệnh, đại biển thân phận của An Vương Tiêu Nhân Hoà"
"Chả lẽ là An Vương Hà Đồ lệnh đó sao!"
Quan Hình bộ nghe vậy liền nhớ lại mà kinh hô, đúng là khi đó nhìn tấm lệnh bài kia hắn đã cảm thấy quen quen, nhưng không nhớ là đã gặp ở đâu. Bây giờ được nhắc nhở mới nhớ ra, đó là An Vương Hà Đồ lệnh
Năm xưa Tiên Đế trước khi rời đi từng ban xuống một tấm lệnh bài cho An Vương, ngài ấy đã dùng ba ngày ba đêm khắc lên đó sông núi Cảnh quốc dùng làm vật tiễn đưa muốn dâng lên, nhưng Tiên Đế đã từ chối, lại ra ý chỉ làm một lệnh bài khác giống như của An Vương.
Gọi là Đế Vương Thiên Sơn lệnh
Hai tấm lệnh bài, một được giao cho tân Đế và một thuộc về An Vương.
Do hai tấm lệnh bài giống nhau lên có quyền lực không kém bao nhiêu, An Vương Hà Đồ lệnh một khi lấy ra đại diện cho An Vương thực hiện Tiên Đế ý chỉ, dù là bệ hạ nhìn thấy cũng phải hành lễ thể hiện sự tôn trọng.
Các quan viên thấy đều phải quỳ tiếp, nhận mệnh lệnh làm việc giống như gặp hoàng đế.
"Không phải nó đã không còn khi An Vương mất rồi sao?"
"Hồ huynh suy nghĩ đơn giản quá, một tấm lệnh bài với quyền lực ngang thiên tử, huynh nghĩ phủ Thanh Nam sẽ ném vào quan tài đi theo An Vương chắc"
"Có thể cầm lệnh bài này nhất định là người của phủ Thanh Nam, rốt cuộc là ai?"
"Không cần đoán cũng biết, người sau này kế thừa tước vị An Vương, tiểu vương gia Tiêu Diễm rồi"
...
"Tạ ơn công tử!"
"Cô nương không cần đa lễ, mau đứng dậy"
Trên xe ngựa rời khỏi Túy Nguyệt Lầu, Tiêm Diễm đỡ cô gái đang muốn quỳ xuống kia lên, hắn cứu cô chỉ vì thấy cô đáng thương, lại không quen nhìn đám quan quân ức h.i.ế.p phụ nữ chứ không có ý gì khác, với cả hắn không thích nhìn con gái quỳ trước mặt mình.
Nãy giờ đi hắn cũng biết tên cô gái là Dao Liên, năm nay mới mười bảy tuổi. Gia cảnh nghèo khó, bị phụ thân bán vào kĩ viện từ bé đến nay đã hơn bảy năm, cũng coi như số phận đáng thương.
"Bây giờ cô sống ở đâu?"
"Tiểu nữ sống cùng ca ca ở thành Nam"
Thành Nam thuộc khu nhà nghèo ở kinh thành, nơi đó chật hẹp lại bẩn thỉu, trị an lại kém lên chỉ có tầng lớp dân đen mới ở đó. Tiêu Diễm không an tâm về nàng lên sai phu xe đưa tới thành Nam.
"Không làm phiền công tử, tiểu nữ có thể tự về được mà" Dao Liên khẽ nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lang-quan-ky-vuong/chuong-5.html.]
"Không được, để ta đưa ngươi về" Tiêu Diễm kiên quyết, Dao Liên cũng đành nghe theo chỉ đường cho phu xe
Dọc đường đi Tiêu Diễm hỏi về cuộc sống của Dao Liên, nàng đều trả lời thật thà mọi câu hỏi, không chút giấu diếm khiến hắn ngày càng có ấn tượng tốt về nàng hơn.
Xe ngựa đi vào một con đường cũ kĩ, dọc hai bên đường là những căn nhà lụp xụp, những hàng quán vỉa hè bình dân. Con người nơi đây không hề ăn mặc sang trọng, họ chỉ áo vải quần rách, mặt mũi lấm lem, dáng vẻ gầy còm nghèo đói nhưng lại làm Tiêu Diễm thấy thân thuộc lạ thường
Đó là cuộc sống ở biên giới Thanh Châu và Nam Sở, người dân ở đó phải trải qua chiến loạn, không nhà để về không cơm để ăn. Bao nhiêu người vì chiến tranh mà mất mạng, có người vì chiến đấu cũng có người bị g.i.ế.c mà không sức phản kháng
Rất nhiều người đã nắm lại nơi biên giới đó. Tiêu Diễm từng ở đó sống một năm, đi theo tỷ tỷ rèn luyện trải nghiệm, băng qua mưa m.á.u gió tanh của chiến trường, trải qua sinh tử cận kề, trải qua cái đói phải gặm vỏ cây hay rau dại, không một giọt nước uống ở đó.
Dù bây giờ biên ải đã yên bình phát triển, nhưng nay nhìn thấy những người dân ở khu thành Nam nay, hắn lại nhớ đến những con người ở đó.
"Cuộc sống của cô ở đây thế nào?"
"Cũng coi đủ sống ạ, dù không giàu sang đầy đủ nhưng chỉ cần yên bình là được. Ca ca tiểu nữ vẫn luôn nói ngoài kia có những người đến cơm không có mà ăn, nhà không có mà ở, mạng cũng không còn, hai huynh muội ta có được như này đã là may mắn"
Tiêu Diễm hơi giật mình, hắn không ngờ ca ca của Dao Liên lại có thể nói được những câu như vậy, tò mò hắn bèn hỏi: "ca ca của cô trước đây từng tòng quân không?"
Nàng gật đầu khẽ đáp: "ca ca ngày xưa từng tòng quân, huynh ấy đi được nửa năm thì phụ thân đã bán tiểu nữ đi, sau khi huynh ấy trở về đã bỏ nhà đi tìm tiểu nữ"
"Ra vậy, đó nhất định là một người rất tốt"
Có thể bỏ nhà ngàn dặm đi tìm muội muội, Tiêu Diễm khâm phục sự quyết tâm và tình yêu của y.
Cảnh quốc có luật chỉ cần là binh sĩ tòng quân trở về sẽ được cầm năm mươi lượng bạc, về quê sẽ được làm huấn luyện tân binh, chỉ cần tiết kiệm và chăm chỉ làm việc thì nửa đời sau sẽ sống rất tốt.
Nhưng người sẵn sàng bỏ lại quê nhà, ngàn dặm chạy tới kinh thành, một thân một mình tìm muội muội. Bây giờ còn chấp nhận sống trong nghèo khó mà không than vãn, người như vậy Tiêu Diễm cam tâm bái phục.
"Đến nhà tiểu nữ rồi, công tử mau về đi cho sớm" Dao Liên đi xuống khẽ nói, xe ngựa dừng tại một con hẻm nhỏ, mà ngôi nhà sâu nhất là nhà nàng ở
Tiêu Diễm bỗng nhiên muốn gặp vị ca ca của Dao Liên lên muốn vào xem
"Bên trong chật chội lại không được sạch sẽ, sợ sẽ làm bẩn y phục của công tử mất"
"Không sao, ta muốn vào gặp ca ca của cô chút thôi"
"Vậy mời công tử"
Dao Liên đi trước dẫn đường, đi càng vào sâu ánh sáng trong này càng ít dần, đến mức phía cuối con đường phải thắp đuốc mới có thể nhìn được.
Căn nhà không thể gọi là nhà này thật sự vượt sức tưởng tượng của Tiêu Diễm, bên trong ngoài hai chiếc giường cũ nát và một bàn trang điểm ra thì không còn gì khác, xung quanh bốn phía là bức tường gạch ẩm ướt lạnh lẽo, không thể hiểu một con người có thể sống ở đây như thế nào.
"Ca ca cô đâu?"
Tiêu Diễm hỏi, hắn ngó qua ngó lại vẫn không thấy ai ở trong này.
"Huynh ấy chắc ở dưới tầng hầm á" Dao Liên nói rồi đi đến kéo chiếc giường ra, lộ ra bên dưới là một cánh cửa được khoá bằng xích sắt.
Hắn nhìn cô lấy ra chiếc chìa khoá ở trong áo, thuần thục mở cánh cửa kia ra. Tiêu Diễm đi tới nhìn thì kinh ngạc khi đây là một cầu thang thông xuống dưới lòng đất
"Mời công tử" Dao Liên khẽ mỉm rồi đi trước dẫn đường, hắn theo sau thuận tiện đóng cửa lại
Một đường đi theo Dao Liên, hắn cảm thấy những bậc cầu thang này càng xuống càng sâu hơn. Đối với cơ quan địa đạo hắn đã được học rất nhiều, nhưng chứng kiến một địa đạo ngay trong kinh thành như này đúng là không ngờ tới
Phải đi gần nửa canh giờ mới tới điểm cuối, lúc này trước mặt hắn là một gian phòng bằng gỗ, mà ngồi chính giữa là một nam tử mặc áo choàng lông đang hơ tay bên lò lửa nóng.
"Ca ca, đây là Tiêu Diễm"
Dao Liên khẽ nói rồi đứng sang một bên, Tiêu Diễm lúc này tự nhiên thấy lúng túng không biết phải nói gì, hắn không ngờ lại gặp ca ca của Dao Liên ở một nơi như này.
"Tiêu Diễm, con trai của An Vương Tiêu Nhân Hoà, đệ đệ của quận chúa Tiêu Vân Anh người xếp thứ sáu trên Thiên bảng, tiểu vương gia của Thanh Nam phủ, tương lai An vương gia thống lĩnh hai mươi vạn quân Thanh Nam. Có đúng không?"
"A, đúng, mà sao ngươi lại biết những chuyện này?"
Tiêu Diễm ngơ ngác hỏi, hắn thân phận sao ca ca của Dao Liên lại biết được chứ?
Mà khoan đã, Tiêu Diễm đột nhiên nghĩ tới một việc, địa đạo này là do ai đào? Người thường có làm mười năm cũng không đào được một nơi sâu như này ở kinh thành được, hơn nữa có làm được thì phải huy động mấy ngàn người chứ một mình sao có thể
Hơn nữa thiết kế địa đạo phải có hệ thống thoát khí để lấy không khí và đề phòng khói độc nếu có cháy. Chỗ này chắc phải sâu khoảng vài chục trượng, để làm lỗ thông khí nhất định càng khó hơn
Người làm được nhất định không phải người thường!
"Ngươi là ai?" Tiêu Diễm quát hỏi, hắn đề phòng rút ra đoản kiếm giấu trong người
"Ta sao? Ta tên Tần Vân Lam, danh xưng Kỳ Vương"
"Ngươi là Thiên bảng đệ nhất, Kỳ Vương điện hạ!"