Lúc ấy Triệu đại thúc không có nhà, nàng bảo ta rằng đã mời đại phu, chỉ bị khí huyết hư nhược, dưỡng một thời gian sẽ khỏi.
Ta còn bỏ ra hơn mười lạng bạc mua một gốc sâm tốt nhất ở y quán cho nàng.
Nhưng giờ Triệu đại thúc lại nói, bệnh của nàng là tâm bệnh, nếu Nhị Lang không quay về, nàng e là không qua khỏi.
Ta nghe mà sững sờ.
A Hương thích Bùi Nhị Lang.
Rốt cuộc là từ khi nào?
Triệu đại thúc và Bùi lão bá quen biết đã lâu, trước đây khi nhà họ Bùi còn mở tiệm đậu hủ, ông hay đưa A Hương còn nhỏ đến ăn.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Khi ấy nàng vẫn là một cô bé hoạt bát, đôi chân vẫn chưa bị tật.
Bùi đại lang thích đọc sách, được gửi đến tư thục.
Nhị Lang thì bướng bỉnh từ nhỏ, chẳng chịu ngoan ngoãn giúp việc trong tiệm.
Ngược lại, Bùi lão bá luôn phải bỏ dở công việc, chạy khắp huyện tìm hắn.
Vì mỗi khi không ở trong tiệm, hắn cũng chẳng chịu ở nhà, mà thường tụ tập với đám du côn ngoài cổng Tây huyện thành.
Bùi lão bá lo hắn gây chuyện, mỗi lần bắt được, kéo về tiệm, đều giận dữ mắng mỏ.
A Hương vừa ăn đậu hủ vừa xem hắn bị chửi.
Thiếu niên đôi mày sắc bén, ánh mắt ngang tàng, đôi khi trên mặt còn vết bầm tím, vẻ mặt không cam lòng, quay lưng về phía phụ thân mà trợn trắng mắt.
A Hương nhìn mà không nhịn được bật cười.
Sau đó Nhị Lang nhướng mày nhìn nàng, đôi mắt đen láy lộ ra sự ngang ngược của tuổi trẻ, hung hăng nói:
"Không được nhìn!"
A Hương có chút sợ hãi, bám chặt lấy phụ thân mình, sau đó thấy Bùi lão gia dùng thìa dài đánh vào đầu hắn: "Tên hư hỏng này, còn dám hù dọa A Hương."
Bùi lão gia đã làm nghề này nửa đời người, điều ông mong muốn nhất là truyền lại kỹ năng của mình cho Nhị Lang.
Thật không may, Nhị Lang lại là người khó dạy bảo, nên ông ấy đã nghĩ đến việc tìm cho con trai một người cha vợ quyền lực trong tương lai.
Người bố vợ này chính là Triệu đại thúc.
Cho đến một ngày Nhị lang trở về nhà và không thấy cô bé A Hương mười một tuổi đâu.
Một số kẻ xấu vì hận Triệu đại thúc nên đã bắt cóc con gái của ông.
Trong một ngôi đền đổ nát giữa vùng hoang dã bên ngoài phố Tây, cô bé bị gãy chân trái và bị h/ã/m h/i/ế/p .
May mắn thay, cô gặp Bùi Nhị Lang đang đi ngang qua.
Chàng trai trẻ có vẻ mặt lạnh lùng, hắn chỉ liếc mắt đi chỗ khác rồi bỏ đi.
Khuôn mặt A Hương đẫm nước mắt, cô run rẩy và tuyệt vọng, không thể khóc thành tiếng.
Sau đó, cô nhìn những gã đàn ông đó xé quần áo cô với nụ cười ranh mãnh, rồi cô nhìn Bùi Nhị Lang quay lại với một viên gạch trên tay, ánh mắt dữ tợn, đập mạnh vào đầu một tên trong số chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lang-hoai-huu-ngoc-wkfo/22.html.]
Động tác vừa dữ dội vừa nhanh, liên tiếp ra mấy đòn nặng nề, âm thanh khàn khàn, m.á.u b.ắ.n tung tóe khắp mặt.
Khi những người khác kịp phản ứng thì gã đã bị đánh ch/ế/t. Những kẻ khác sợ hãi bỏ chạy.
Sau khi có người ch/ế//t, ngôi đền hoang vắng nhanh chóng trở lại sự im lặng.
Khi màn đêm buông xuống, Bùi Nhị Lang bế A Hương đến trước cửa nhà, đặt cô xuống rồi rời đi.
Sau đó, hắn trở về nhà và hỏi cha mình phải làm gì nếu hắn gi//ế/t người.
Sau đó, Nhị Lang đến trại lính, Triệu đại thúc nói với mọi người rằng chân của A Hương bị gãy ngay trước cửa do té ngã.
Nhưng A Hương vẫn luôn nhớ đôi vai hẹp nhưng mạnh mẽ của cậu bé.
Hơn nữa cũng từng nghe lén việc cha Nhị lang nói muốn kết thông gia với Triệu đại thúc.
Nhưng sau khi Nhị Lang rời đi, hắn không bao giờ quay trở lại.
Hắn không về dự tang cha, nghe nói là vì lúc đó hắn bị điều ra biên giới, là chiến sĩ trẻ nhất trong trại, không được mọi người yêu mến, không đủ tư cách xin nghỉ phép thăm người thân.
Vài năm sau, Đại lang kết hôn và cuối cùng hắn đã trở về.
Nhưng A Hương không có cơ hội gặp hắn, cô là người tàn tật, rất ít khi ra ngoài, hắn chỉ ở nhà vài ngày rồi quay lại biên cương.
Bùi phụ đã mất và không ai đề nghị cô lấy Nhị Lang làm chồng nữa.
Cha cô không bao giờ nhắc đến chuyện đó. Sau sự việc đó, dường như có một ranh giới ngăn cách cô và Nhị lang mãi mãi.
Cô cũng thấy bản thân là người tàn tật và không xứng đáng với Nhị Lang.
Nếu con người quen sống ở dưới đáy, không bao giờ nuôi hy vọng, không bao giờ leo lên, có lẽ họ sẽ không có nhiều hy vọng xa vời đến vậy.
A Hương lấy hết tiền hồi môn ra mở cửa hàng, không chỉ cho mình mà còn cho cả Nhị Lang.
Làm việc cùng chị dâu góa chồng Bùi gia là cơ hội duy nhất để cô tiếp cận Nhị Lang.
Quả nhiên, sau khi cửa hàng mở được ba năm rưỡi, cuối cùng cô cũng gặp được Nhị Lang.
Không ai biết rằng đôi tay cô đang run rẩy khi cô ấn vào chân trái què của mình, tê liệt vì đau đớn. Phải mất rất nhiều nỗ lực để cô giữ bình tĩnh và mỉm cười.
Nhị Lang đã trở thành một vị tướng và không còn là cậu bé bướng bỉnh và hung dữ như trước nữa.
Hắn từng gi//ế/t người vì cô, nhưng dường như đã quên mất cô là ai.
Khi hắn nghe thấy chị dâu giới thiệu cô là A Hương, con gái Triệu đại thúc, hắn liếc mắt nhìn cô, trong mắt không có chút cảm xúc nào.
Từ đó trở đi, hắn không bao giờ nhìn cô nữa.
Đã đến lúc thức dậy khỏi giấc mơ thời trẻ của cô.
Sợi dây liên kết trong tim cô nhiều năm đã đứt.
Khi đường dây bị đứt, người đó đột nhiên bị xì hơi và không thể đứng dậy được nữa.
Sau khi Nhị Lang rời đi, A Hương lâm bệnh.
Triệu đại thúc khóc đến đỏ cả mắt: "Nó thật bướng bỉnh, ta đã nói rồi. Đừng nói Nhị Lang hiện tại đã là tướng quân, cho dù không phải tướng quân, chỉ là một người lính bình thường thì sao? Chúng ta không xứng với hắn, một nam nhân như Nhị Lang sao có thể gả cho một người tàn tật?
"Nó nghĩ rằng nó có thể che giấu tình cảm của mình, vì vậy ta cũng vờ như không biết. Nhưng ta không ngờ rằng sau khi nhìn thấy hắn, nó không chỉ từ bỏ, nó thậm chí không thể kiên trì được nữa."