Lang Hoài Hữu Ngọc - 11

Cập nhật lúc: 2025-03-12 08:41:57
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta dò hỏi mới biết, từ đầu năm, các bộ lạc du mục Mạn Kim, Thiết Lặc ở phương bắc liên tục quấy nhiễu biên giới.

Trước đây chỉ là những cuộc tập kích nhỏ, Đại Sở vừa xuất binh, bọn chúng liền tan biến không dấu vết.

Nhưng gần đây, chúng đã kết minh, vượt qua biên giới, đánh chiếm huyện Võ Từ của Bình Thành, tàn sát mấy trăm nhân khẩu.

Thiên tử nổi giận, hạ lệnh xuất binh.

Hai ngày ấy, ta không một khắc nào rảnh rỗi, vội vàng mua thật nhiều da thú và vải tốt, rồi thức trắng đêm khâu áo lót.

Ra trận chinh chiến, bên ngoài phải khoác khôi giáp, để tiện hành động, y phục bên trong không thể quá dày mà vẫn phải giữ ấm.

Bùi Nhị lang cao khoảng tám thước, thân hình rắn rỏi, ta may cho hắn một chiếc áo lót vừa vặn, phần lưng và trước n.g.ự.c đều được khâu kín một lớp da thú.

Lông thú ở bên trong, mặc sát người hẳn sẽ ấm áp hơn nhiều.

Cùng với đầu gối bảo hộ và áo bông, ta vội vã mang đến dịch trạm gửi đi, lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Chiến sự nơi biên cương kéo dài gần ba năm.

Theo lời quân sai ở trạm đưa thư, quân doanh có phát áo bông mùa đông, nhưng kích cỡ không chắc phù hợp, bông bên trong cũng không đủ dày, chỉ có thể miễn cưỡng chống lạnh.

Những binh sĩ có điều kiện, gia đình sẽ gửi áo lót lông thú đến, vì áo lông so với áo bông vẫn ấm hơn rất nhiều. 

Nếu ai nhận được thứ này trong quân doanh, ắt hẳn sẽ khiến người khác ngưỡng mộ.

Nếu không có, chí ít người thân cũng có thể gửi tấm bảo hộ đầu gối và áo bông chần.

Quân sai nói, mỗi mùa đông, dịch trạm nhận nhiều nhất chính là những thứ này.

Ta nghe xong không khỏi ngạc nhiên: "Năm nào cũng gửi sao?"

"Đúng vậy, cô không biết đấy thôi, biên cương khắc nghiệt, mùa đông gió thổi như d.a.o cắt, có thể xuyên qua quần áo mà rạch vào da thịt. Giặc liều mạng xâm chiếm lãnh thổ chúng ta cũng vì mùa đông đối với bọn chúng là khổ sở nhất."

Ta chau mày, không nói gì.

Nhị thúc Bùi gia nhập ngũ từ khi còn trẻ, đến nay đã bảy năm. 

Từ khi ta gả vào Bùi gia, chưa từng thấy thím gửi cho hắn bất cứ thứ gì.

Nghĩ đến đây, ta không khỏi thở dài.

Năm tiếp theo, khi đã dư dả hơn, ta may cho hắn một bộ áo lót lông thú dày và ấm hơn, làm thêm một bộ bảo hộ đầu gối, bên trong phủ kín lớp lông mềm mịn.

Năm tiếp đến, vẫn như vậy.

Mỗi lần gửi đồ, ta đều đính kèm một phong thư.

"Bà nội vẫn khỏe mạnh, Tiểu Đào đã vào tư thục, việc buôn bán trong tiệm thuận lợi, mọi thứ trong nhà đều ổn, nhị thúc chớ lo lắng, mong người bình an trở về."

"Mọi thứ trong nhà vẫn tốt, bà nội ăn uống ngon miệng, chỉ có Tiểu Đào ham chơi không chịu học hành. Đậu hoa trong tiệm càng ngày càng ngon, hàng xóm đều nói giống tay nghề của đại bá năm xưa. Nay chúng ta còn bán thêm canh lòng gà, mười lăm văn một bát, có bún hoặc có thể ăn kèm với bánh bao. Trời lạnh mà húp một bát thì ấm cả người. Đợi nhị thúc về, nhất định phải nếm thử, mong người bình an trở về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lang-hoai-huu-ngoc-wkfo/11.html.]

"Mọi sự trong nhà vẫn ổn, thường dẫn bà nội ra cầu dạo chơi. Chỉ là Tiểu Đào bướng bỉnh khó dạy, trốn học, còn đánh bạn cùng lớp. Nhị thúc về rồi, nhớ quản giáo nó thật tốt, mong người bình an trở về."

Biên cương chiến sự căng thẳng, ta vốn không hy vọng nhận được hồi âm. Không ngờ năm thứ hai sau khi gửi thư, trạm dịch lại mang đến thư của hắn.

Nét chữ đúng là của hắn, nhưng trên giấy chỉ có một chữ:"Tốt."

Năm thứ ba, vẫn chỉ có một chữ "Tốt."

Vì Nhị lang Bùi gia, ta luôn quan tâm đến tin tức chiến sự nơi biên ải, thường nhờ Triệu đại thúc dò hỏi quan phủ.

Năm thứ ba, chiến tranh cuối cùng cũng kết thúc. Đại Sở đại thắng, giặc bị quét sạch. Triều đình lập thêm trấn thủ tại vùng biên giới mới.

Thánh thượng vui mừng khôn xiết, hạ chỉ ban thưởng ba quân, luận công phong thưởng.

Mùa đông năm ấy, ta như thường lệ mua vải vóc và da thú thượng hạng, còn chưa may xong áo lót cho chàng, đã nghe tin quân đội từ biên cương hồi kinh, được đặc cách về thăm quê nhà.

Chẳng bao lâu sau, Nhị lang Bùi gia trở về.

Chàng không về một mình, đi cùng là tám, chín binh sĩ.

Ai nấy khoác khôi giáp, đi ủng quân, cưỡi ngựa chiến, oai phong lẫm liệt.

Từ cổng thành phía Tây, họ phi ngựa qua con phố lớn đến hẻm Sư Tử, vó ngựa vang dội cả đường, người qua kẻ lại bàn tán không ngớt.

Lúc ấy, mặt trời lên cao, nắng ấm áp.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Ở cửa tiệm, ta cùng A Hương bận rộn bán đậu hoa, ta bưng hai bát ra bàn bên ngoài thì chợt nghe tiếng vó ngựa dồn dập, càng lúc càng gần.

Nhìn theo hướng âm thanh, thấy dòng người dạt sang hai bên, nhường đường cho một đoàn kỵ binh.

Con ngựa đi đầu giơ hai vó trước lên rồi chậm rãi dừng lại.

Người đàn ông trên lưng ngựa, dưới ánh mặt trời, khoác giáp đen, mũ giáp sáng loáng phản chiếu ánh sáng, chói đến mức khiến ta phải nheo mắt.

Lúc thấy rõ người ấy, ta như c.h.ế.t lặng.

Chàng có đôi mày kiếm sắc sảo, mắt đen dài, đôi môi mỏng khẽ mím, đường nét cương nghị lạnh lùng.

Bốn mắt giao nhau, ta phải mất một lúc mới định thần lại.

Nhị lang Bùi gia thay đổi quá nhiều.

Ba năm rưỡi trước, khi rời đi, chàng vẫn còn đôi phần ngông cuồng của tuổi trẻ. 

Nay trở về, dung mạo lạnh lùng hơn, khí chất nghiêm nghị, mang theo sát khí của những trận chiến sinh tử, sắc bén và trầm ổn như một nam nhân trưởng thành thực thụ.

Đôi mắt ấy, lạnh lẽo như băng tuyết, sâu thẳm đến mức chỉ nhìn một cái cũng khiến người ta run sợ, không dám đối diện.

Chàng xuống ngựa.

 

Loading...