Lần Này Đến Lượt Con Bảo Vệ Mẹ! - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-03-17 07:37:12
Lượt xem: 9,180

Tôi ngồi cạnh giường bệnh, đều đặn cập nhật tin tức gia đình cho ông ta nghe.

"Mẹ con Vạn Linh lại đến, nhưng bị mẹ đuổi đi rồi. Bố biết bà ta đang sống thế nào không?”

“Trong khu nhà cao cấp mà bố chu cấp cho bà ta, giờ bà ta bị người ta chửi rủa không khác gì chuột chạy qua đường.”

“Định dọn đi đấy, nhưng đáng tiếc quá, mẹ đã đóng băng toàn bộ tài sản dưới tên bố.”

“Thẻ phụ bà ta dùng trước đây cũng đã bị khóa, chẳng quẹt được đồng nào đâu.”

“Chờ lo xong tang lễ của bố, mẹ sẽ có thời gian kiện bà ta ra tòa, đòi lại từng đồng từng xu mà bố đã tiêu cho bà ta. Bố cho bà ta bao nhiêu, mẹ sẽ bắt bà ta ói ra bấy nhiêu."

Bố trừng mắt nhìn tôi, giọng khàn khàn, mấp máy gọi tên Viên Tiêu:

"Tiêu Tiêu... Tiêu Tiêu..."

Sắp c.h.ế.t đến nơi, trong đầu vẫn chỉ có đứa con riêng bên ngoài.

Tôi cười lạnh:

"Bố tưởng lập di chúc là xong xuôi hết rồi à? Bố nghĩ di chúc của bố có hiệu lực sao?”

“Đúng là theo luật, con riêng cũng có quyền thừa kế.”

“Nhưng ai có thể chứng minh Viên Tiêu là con ruột của bố chứ?"

"Bố tưởng chỉ vì đã làm xét nghiệm ADN riêng tư, thì có thể yên tâm à?”

“Mẹ đã hỏi ý kiến luật sư rồi, giấy giám định đó không có giá trị pháp lý.”

“Mọi thủ tục an táng của bố đều đã được sắp xếp kỹ càng. Chỉ cần không có sự đồng ý của mẹ và con, Vạn Linh sẽ không bao giờ có cơ hội làm giám định huyết thống chính thức cho thằng nhóc đó.”

“Nói trắng ra, Viên Tiêu và Vạn Linh đừng mong lấy được dù chỉ một xu!"

Toàn thân bố run lên, co giật không ngừng, hồi lâu sau mới dần dần bình tĩnh lại.

Ánh mắt ông ta đầy căm hận, nếu ánh nhìn có thể g.i.ế.c người, thì có lẽ tôi đã c.h.ế.t đi hàng ngàn lần dưới ánh mắt đó.

Nhưng chúng tôi đã làm gì sai?

Chẳng qua là không muốn tài sản vốn thuộc về mình bị cướp mất mà thôi.

Kiếp trước, nếu bố còn một chút lương tâm, không tính toán chi li với mẹ, thì chúng tôi đâu đến nỗi thê thảm như vậy?

Ông ta mới là kẻ đã đẩy chúng tôi vào đường cùng.

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, giọng nói nhẹ bẫng nhưng lạnh đến thấu xương:

"Bố cứ chờ mà xem."

Nửa đêm hôm đó, bố qua đời.

Những ngày cuối cùng của ông ta sống chẳng dễ dàng gì.

Tôi nghĩ, nếu tôi không chọc tức ông ta, có lẽ ông ta còn có thể sống thêm một hai ngày.

Nhưng tôi cố ý.

Tôi không muốn ông ta ra đi thanh thản.

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lan-nay-den-luot-con-bao-ve-me/chuong-7.html.]

Dựa vào đâu mà ông ta gây ra bao nhiêu tổn thương cho tôi và mẹ, lại có thể ung dung rời khỏi thế gian mà không chút vướng bận?

Tôi không để ông ta được như ý.

Tôi muốn ông ta c.h.ế.t mà lòng vẫn canh cánh không yên về mẹ con Vạn Linh.

Mẹ vẫn bình tĩnh sắp xếp tang lễ của ông ta một cách chu toàn, gọn gàng.

Từ nhà hỏa táng trở về, mẹ con Vạn Linh đã đứng chờ sẵn trước cửa.

Biết bố c.h.ế.t rồi, bà ta khóc ngất, Viên Tiêu cũng nức nở sướt mướt.

Không biết bọn họ có thật lòng đau buồn hay không, nhưng mất đi cây hái ra tiền như bố, chắc chắn trong lòng cũng phải có vài phần thật sự tiếc nuối.

Mẹ không ngăn cản bọn họ.

Cả quá trình tang lễ, mẹ con họ đều được phép tham gia.

Sau khi lo xong hậu sự, vấn đề tài sản chính thức được đặt lên bàn.

Vạn Linh ngẩng cao đầu tuyên bố:

"Viên Tiêu là con trai ruột của ông Viên, nó có quyền thừa kế phần tài sản của bố nó!"

Nhưng đáng tiếc, miệng nói thì chẳng có bằng chứng.

Bà ta không có cách nào chứng minh, tôi và mẹ dứt khoát không thừa nhận.

Bố đã hóa thành tro, lẽ nào lại đào tro cốt lên để xét nghiệm ADN với Viên Tiêu?

Không những không được hưởng di sản, mà toàn bộ số tiền bố tiêu cho mẹ con họ trước đây cũng phải trả lại.

Mẹ không chút nể nang, nộp toàn bộ bằng chứng đã thu thập từ lâu lên tòa án.

Mỗi đồng tiền bố chi cho mẹ con bà ta đều là tài sản chung của bố và mẹ, theo pháp luật, Vạn Linh có nghĩa vụ hoàn trả lại toàn bộ.

Danh sách bồi thường được đưa ra từng mục một:

Căn biệt thự đứng tên Vạn Linh – bị thu hồi.

Tất cả khoản tiền chuyển khoản – phải trả lại từng đồng.

Trang sức vàng bạc, hàng hiệu xa xỉ – tịch thu hoàn toàn.

Bằng chứng đã rõ ràng trước mắt, Vạn Linh không thể lấy lý do "quà tặng tự nguyện" để chối bỏ trách nhiệm.

Bị đẩy vào đường cùng, bà ta tìm đến các chương trình hòa giải trên truyền hình.

Trước ống kính, bà ta khóc lóc kể lể, tố cáo mẹ:

"Chị ấy quá tuyệt tình! Chồng vừa mất, đã muốn đuổi mẹ con tôi ra đường! Chúng tôi không còn nơi nào để đi, chị ấy thực sự muốn ép chúng tôi đến bước đường cùng sao?"

Bà ta định dựa vào dư luận để ép tôi và mẹ nhượng bộ, đúng là ngây thơ.

Bà ta nghĩ ai cũng có tư tưởng méo mó như mình, sẽ đồng cảm với bà ta sao?

Tự tay vạch trần bộ mặt đáng xấu hổ nhất của mình trước bàn dân thiên hạ…

Đúng là loại người như thế này, tôi mới thấy lần đầu tiên!

Loading...