Lúc sắp cưới là , thầm vui sướng trong lòng – nhưng thừa nhận.
Rõ ràng chỉ mấy câu giận dỗi, nhận chứ?
Tôi chê phiền, vốn ghét khác quản, nhưng quản , thích.
Tôi chỉ xem là một đứa trẻ con thôi.
Mấy hôm liền khỏi nhà, Chu Hưng tìm đến tận nơi.
Anh kéo rèm cửa , ánh sáng ngoài trời rọi , làm nheo mắt .
“Tôi sợ c.h.ế.t mục trong nhà.”
“Yên tâm, c.h.ế.t .”
“Ly hôn , còn buồn như mất sổ gạo ?”
“Tôi cũng . Quan Hoài bảo tòa ký đơn, mà …”
“Tôi dối là đang nghỉ ở nước ngoài.”
Chu Hưng trợn tròn mắt :
“Đoạn Gia Lạc, tòa? Không ly hôn?”
“Cậu thích Quan Hoài ?!”
Tôi giật ba câu hỏi liên của .
Tôi thích Quan Hoài ?
Tôi nữa.
Tôi từ nhỏ đến lớn nghịch ngợm, mê game, còn làm streamer.
Ông bà và bố chí hướng, là cái gai trong mắt họ.
bao giờ yêu sớm.
Bạn bè yêu tới yêu lui, yêu như áo.
Tôi họ trêu chọc suốt.
Kết hôn với Quan Hoài là do sắp đặt từ gia đình.
cũng chẳng phản đối – nên cưới thì cưới.
Tôi lắc đầu: “Tôi .”
Chu Hưng kéo đến bar, gọi một đám trai thành hàng.
“Chọn một ?”
Tôi lười nhác liếc qua – ai trai bằng Quan Hoài.
Không ai cao bằng Quan Hoài.
Da cũng trắng bằng …
Nói chung chẳng ai sánh với .
“Tống họ về .”
Chu Hưng ôm trán thở dài:
“Cậu thấy thế nào lúc thấy Ôn Trạch Khiêm đăng ảnh ăn cùng Quan Hoài hôm đó?”
“Tức điên. Ghen lồng lộn.” – thành thật.
“Vậy Quan Hoài với ?”
Tôi lập tức lắc đầu: “Không đời nào!”
Chu Hưng như kẻ đần:
“Cậu đúng là ngốc. Cậu thích Quan Hoài !”
“Cậu não ? Ngoài game với phá phách còn chứa cái gì khác ?”
Khoảnh khắc đó, như sét đánh ngang tai.
Hóa thích Quan Hoài… là một chuyện đơn giản đến , mà nhận .
“Tôi … nhưng thích .”
Chu Hưng đập bàn:
“Chưa ly hôn xong, vẫn là chồng ! Cậu quyền cho ở bên khác!”
“Thích tính . Việc cần làm bây giờ là giữ lấy cái hôn nhân !”
Chương 12
Rời khỏi hội sở, chạy thẳng đến quán bar hôm , tìm nhân viên phục vụ tên Tiểu Triệu – từng nhận đồng hồ .
Tôi xin và giải thích lý do đến.
Anh đưa đồng hồ:
“Tôi vẫn luôn giữ giúp , lúc nào cũng nghĩ sẽ một ngày lấy.”
“Cảm ơn.”
Hôm , mua quán bar đó, để Tiểu Triệu làm đại diện quản lý.
Nhận tình cảm dành cho Quan Hoài, tâm trạng trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều.
Ít nhất, rõ thực sự gì.
cũng đồng thời đau lòng.
Quan Hoài thích ?
Dù là diễn kịch vì áp lực từ lớn, chắc cũng chút tình cảm chứ?
Trước đây ngang bướng, trưởng thành, cách biểu đạt tình yêu.
Không bây giờ còn kịp …
Lần nữa nhận điện thoại của Quan Hoài, cái điện thoại trong tay như củ khoai nóng bỏng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lam-sao-de-yeu/4.html.]
“A lô?”
Giọng đầy cứng rắn:
“Ngày mai em rảnh ? Đi làm thủ tục ly hôn.”
“Ờ... em rảnh.”
Bên im lặng vài giây.
“Rảnh bao nuôi trai bao, tặng luôn cả quán bar, mà rảnh để ly hôn với ?
Không phiền, quản ?
Tôi cứ tưởng nôn nóng ly hôn lắm cơ mà.”
Đây là đầu tiên thấy Quan Hoài chuyện với giọng điệu mỉa mai đến .
“Em ! Em nuôi ai hết!” – cuống quýt phủ nhận.
Ai đồn vớ vẩn thế !
Quan Hoài hỏi:
“Vậy khi nào em rảnh?”
“Chắc tuần , dạo tay em đau.”
Giọng Quan Hoài dịu một chút.
“Bệnh cũ tái phát ?”
Tôi livestream chơi game nên đau tay mãn tính.
Mỗi tay đau, Quan Hoài đều giúp xoa bóp.
Nghĩ đến đây, tim chợt nhói lên.
“Ừm…”
“Quan Hoài, em …”
“Quan Hoài, xong ? Đồ ăn mang đủ .”
Giọng lên tiếng là Ôn Trạch Khiêm bên đầu dây.
Hai chữ “nhớ ” nghẹn nơi cổ họng.
Quan Hoài xa, xung quanh yên tĩnh hơn:
“Em định gì?”
“Không gì. Em cúp máy đây.”
Chương 13
Tôi thật sự hỏi cho lẽ.
dũng khí.
Tôi sợ câu trả lời mà .
Nhân lúc Quan Hoài làm, lén về căn biệt thự – nơi từng là nhà của hai đứa.
Phòng ngủ chính ngoài việc thiếu vài bộ quần áo trong tủ thì đổi gì.
Tôi lấy một bộ đồ mặc ở nhà của Quan Hoài, cất vali.
Dạo mất ngủ nặng, đau đầu dai dẳng.
Tôi nghĩ, nếu ôm một món đồ mùi của Quan Hoài khi ngủ, lẽ sẽ dễ chịu hơn chút.
Vừa bước khỏi cổng biệt thự, chạm mặt… Quan Hoài và Ôn Trạch Khiêm.
Xui xẻo thật.
Tôi vội giấu túi đồ lưng.
“Về lấy đồ ?” – Quan Hoài hỏi.
“Ừ.”
Tôi rời ngay, mà bước theo hai họ trong.
Tôi xem xem, Quan Hoài dẫn Ôn Trạch Khiêm về nhà làm gì.
Vừa đến nơi, Quan Hoài lên tầng, thư phòng.
Chỉ còn và Ôn Trạch Khiêm phòng khách.
“Lấy đồ xong còn ?” – hỏi.
Tôi trợn mắt:
“Liên quan gì tới ? Đây là nhà chúng .
Tôi còn đang thắc mắc tới đây làm gì đấy?”
“Cậu với Quan Hoài ly hôn , còn tính đây là nhà của ?”
“Ly hôn thì cũng nhà .
Với , tụi làm thủ tục, vẫn là chồng .
Anh bám theo cả ngày, thấy mất mặt ?”
Mặt Ôn Trạch Khiêm đỏ bừng vì tức.
“Ly hôn chỉ là chuyện sớm muộn!”
“Tôi ly! Cứ kéo dài ký đấy!”
“Cậu…”
Tôi thấy tiếng bước chân xuống lầu.
Quan Hoài đưa bức tranh từ thư phòng xuống, trao cho Ôn Trạch Khiêm.
“Lạc Lạc, hôm nay Trạch Khiêm chỉ đến lấy bức tranh nhờ cất giữ.”
Ra là tranh do tặng, mà là nhờ cất giùm.