Làm Sao Để Trở Thành Một Ma Sủng Thành Công - Chương 59: Sập

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-01 16:28:49
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thôi , để em sốt ruột...”

Winchester chống một tay dậy. Hắn ngắm khuôn mặt diễm lệ đang ướt đẫm mồ hôi , cúi xuống hôn lên chiếc cằm trơn bóng mượt mà. Đường cong nơi tinh tế đến mức khó ai tin nổi nguyên hình của y là loài sinh vật khung xương còn thô hơn cả mặt , yết hầu đang phập phồng dồn dập càng toát lên vẻ sắc khí gợi tình.

Lili♡Chan

Ngân long nhẹ nhàng gặm c.ắ.n lên yết hầu đang run rẩy, tay thuận thế trượt khuôn miệng hé mở, khuấy đảo dịch vị ngọt ngào kịp nuốt trôi. Đầu lưỡi Diệp Trì quấn lấy hai ngón tay , hàm răng day nhẹ đầu ngón tay như nuốt chửng chúng, như luyến tiếc nỡ c.ắ.n mạnh. Cảm giác tê dại lan thẳng đáy lòng Winchester, khiến càng thêm cuồng nhiệt vuốt ve lồng n.g.ự.c trơn bóng, trêu chọc đầu nhũ hoa đến khi chúng sưng đỏ, ướt át đầy mê .

Diệp Trì kích thích đến dại, xương cốt rã rời mềm nhũn. Những nơi chạm tới giữa hai chân ngứa ngáy khó nhịn như thể cảm giác trêu đùa khi nãy, y cong cọ xát lồng n.g.ự.c nóng rực của rồng, nôn nóng thúc giục mau chóng tiến , lấp đầy trống bên trong cơ thể .

Gió đêm mang theo hương thảo mộc thanh mát lùa nhà cây, nhưng chẳng thể thổi tan sức nóng hừng hực da thịt và trong tim hai kẻ phi nhân. Cuộc trùng phùng bao ngày xa cách khiến Winchester trân trọng từng khoảnh khắc. Mặc cho Diệp Trì thúc giục thế nào, vẫn kiềm chế ngọn lửa d.ụ.c vọng nơi đáy lòng, kiên nhẫn và dịu dàng khai mở cơ thể y. Chiếc giường của tộc Tinh Linh vốn quá chắc chắn, bắt đầu phát những tiếng kẽo kẹt khe khẽ, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề, càng thổi bùng lên ngọn lửa khao khát thiêu đốt tâm can.

Ngón tay Ngân long thâm nhập bên trong Diệp Trì, khẽ móc vách thịt mềm mại. Đầu ngón tay bất chợt ép chặt, thấy y dùng khoeo chân nhẹ nhàng chạm eo , liền hiểu ý, càng dùng sức ấn day điểm mẫn cảm tìm thấy, vị Yêu Tinh Vương giãn mở cơ thể, ý loạn tình mê đòi hỏi nụ hôn của .

Nếu còn nhịn nữa, cũng chẳng Long tộc mà là đám thiên sứ vô tính mất . Winchester rút ngón tay , ngậm lấy đôi môi đỏ mọng đang hé mở, nâng cặp đùi đang kẹp chặt bên hông lên, nương theo bản năng cơ thể tìm lối quen thuộc. Cho đến khi hai thể khăng khít, còn một kẽ hở, mới thả lỏng lực đạo, hôn lên lồng n.g.ự.c rịn mồ hôi của Diệp Trì, thở dài thỏa mãn: “Đã lâu lắm mới ôm em thế .”

Ba năm qua dài đằng đẵng và lo âu hơn cả mấy ngàn năm tịch mịch . Rõ ràng thoát khỏi sự giam cầm của ngọn núi, nhưng nỗi cô đơn từng ngày thấm sâu cốt tủy. Trước đó khi đến Long Đảo đòi cuộn giấy thần chú, vẫn chuyện Diệp Trì mất tích, chỉ đơn giản dốc sức vì đám hậu duệ chiếm cứ Long Đảo chịu giao đồ. Mãi đến khi trở đại lục, đến gia tộc Ur đón gấu trúc, mới chịu đả kích nặng nề.

Diệp Trì căn bản ở nhà Ur, ngay cả tiểu chủ nhân Evan cũng rời .

Công tước Ur đích tiếp đãi Ngân long và báo cho hai tin dữ: Diệp Trì biến mất bên ngoài Thú Thần Điện ở hành tỉnh Orwen; Evan tìm kiếm khắp nơi kết quả, trở trường tin y cũng rời , liền cho rằng Diệp Trì cùng y bỏ trốn, đau khổ quá độ mà bỏ cả tước vị lẫn gia sản để xuất gia làm Thánh kỵ sĩ.

Winchester vốn là ma long Giáo hội truy nã hàng ngàn năm, tự nhiên thể dâng đến cửa cho đ.á.n.h g.i.ế.c, đành vội vàng dùng thủy tinh dẫn âm định vị, lao đến Thú Thần Điện trong rừng rậm Orwen. Nơi đó vẫn còn ngổn ngang gạch vụn và vết máu, minh chứng cho t.h.ả.m trạng đại chiến. Trên bậc thang xám trắng của thần điện loang lổ một vũng m.á.u đen sẫm.

Ngân long đến đỏ cả mắt, dùng ma pháp lấy mẫu m.á.u kiểm tra, xác nhận của Diệp Trì mới tạm an lòng, tiếp tục điên cuồng tìm kiếm dấu vết gấu trúc để trong ngoài thần điện. Cuối cùng, tìm thấy những mảnh thủy tinh vỡ giữa đống đá, nhưng manh mối đứt đoạn. Hắn chỉ thể suy đoán Diệp Trì tiến Thú Thần Điện, vô tình kích hoạt trận pháp và truyền tống đến một Thú Thần Điện khác. Sau , khi Thú Thần Điện biến động, thần tượng hóa thành gấu khổng lồ gầm thét, mới dám khẳng định Diệp Trì nhận truyền thừa của Thần Thú, trở thành kế thừa công nhận.

Đáng tiếc khi tìm sai chỗ, bay đến Trụy Tinh Chi Uyên - nơi chôn cất Thần Thú khi c.h.ế.t, tìm di hài và nhận chỉ dẫn của thần niệm, cuối cùng mới tìm đến ngọn núi San Phador xa xôi, gặp ma thú trong lòng , và cả tên sát thủ Sylvester đang thế vị trí của bên cạnh Diệp Trì.

Nhớ vẻ tự tin của gã tinh linh khi tranh chấp với , thái độ cầu hôn thản nhiên ngay giữa đình Tinh Linh Vương và sự ngầm đồng ý của Diệp Trì, khỏi khổ. Giống như sự trừng phạt của nữ thần vận mệnh, cướp trân bảo từ tay Evan Ur, kẻ khác chen ngang cướp mất. Điều duy nhất an ủi là Diệp Trì vẫn nhớ tình cảm xưa, vẫn nguyện ý trở về bên .

Sự thật thể vãn hồi, nhưng nếu y trở , tuyệt đối sẽ để vận mệnh trêu đùa thêm nào nữa. Winchester ôm chặt cơ thể mềm mại trong lòng, phóng túng xoa nắn cặp m.ô.n.g tròn trịa đàn hồi, nghiền ép nơi mẫn cảm nhất của Diệp Trì khiến y run rẩy hít khí lạnh, b.ắ.n đẫm t.i.n.h d.ị.c.h nóng hổi lên cơ bụng săn chắc của .

Hàng mi Diệp Trì ướt đẫm nước mắt sinh lý, nửa như xương quấn chặt lấy Ngân long, đong đưa theo từng nhịp chuyển động của . Lối căng rộng chảy chút t.i.n.h d.ị.c.h kịp hấp thu, mỗi cú thúc sâu đều đổi lấy tiếng rên rỉ mị . Cơ thể y dường như ý chí riêng, co thắt chặt chẽ giữ lấy Ngân long buông, dù bụng đau nhức vì co rút kịch liệt cũng chịu thả lỏng.

Con rồng bạc ôm lấy y vẫn ngừng đốt lửa, như vắt kiệt con gấu , hòa tan y thành một phần cơ thể mới chịu thỏa mãn. Mái tóc bạc như tơ lụa xõa tung giường, quấn quýt lấy tóc đen của Diệp Trì, tựa như hình ảnh hai cùng già , bạc đầu giai lão. Diệp Trì lọn tóc bạc bên má ngỡ như mọc từ chính đầu , thì thầm: “‘Kết tóc cùng quân , tương ái đến bạc đầu’, chỉ mong đời kiếp chúng mãi mãi bên .”

Động tác của Winchester khựng một nhịp, áp mặt lồng n.g.ự.c y, chậm rãi đáp: “Đương nhiên.”

lúc , một giọng theo gió đêm lọt phòng, âm lượng lớn nhưng nhả chữ rõ ràng đầy nội lực: “Đương nhiên.”

Khi âm thanh vang lên, chủ nhân của nó ngay đầu giường. Những ngón tay thon dài, lạnh nâng cằm Diệp Trì lên, khẽ: “Ta vất vả lắm mới thoát khỏi Alexander, đến lời thề non hẹn biển ngọt ngào thế , xem đến thật đúng lúc. Winchester các hạ tay nhanh thật, trời còn tối hẳn mà ngài sợ xông ?”

Diệp Trì công bằng đẩy tay gã , mắng một câu: “Đừng hồ nháo!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lam-sao-de-tro-thanh-mot-ma-sung-thanh-cong/chuong-59-sap.html.]

Tinh linh đương nhiên kẻ dễ dàng đuổi chỉ bằng một câu . Ngón tay lạnh lẽo trượt dọc theo cần cổ đầy những dấu hôn đỏ của Diệp Trì, cúi đầu hôn lên đôi môi đang hé mở, nuốt trọn lời phản đối. Diệp Trì bên vẫn đang Ngân long chiếm giữ, hôn liền còn tâm trí mà phản kháng, sự chú ý lập tức những cú thúc sâu tận cùng bên trong cướp mất. Y khẽ hừ một tiếng, định khép hàm răng thì đầu lưỡi thâm nhập sâu cuống họng khuấy đảo, chỉ thể phát những tiếng nức nở vụn vặt, vô lực chống đỡ.

Bị hai giáp công , cơ thể vốn tan chảy như nước xuân của Diệp Trì càng thêm mềm nhũn. Tinh linh quỳ bên mép giường hôn môi y, đôi tay xâm nhập vòm ngực, vuốt ve những nơi Ngân long chạm tới. Đầu ngón tay lạnh lẽo chẳng mấy chốc nhiệt độ cơ thể y sưởi ấm, dính đầy mồ hôi và những chất lỏng tên, trượt khắp nơi.

Sau đó, bàn tay Winchester đè , dùng sức hất . Sylvester l.i.ế.m nhẹ đôi môi sưng đỏ của , một nữa đặt tay lên lồng n.g.ự.c Diệp Trì, trêu đùa đầu nhũ hoa chơi đùa đến ướt át đỏ tươi, cảm nhận sự run rẩy và nhịp tim dồn dập lồng ngực. Gương mặt Diệp Trì ngập tràn vẻ mê say, ánh mắt tan rã tiêu cự, theo động tác của —— mà thực là của Winchester —— nức nở đong đưa .

Bàn tay Tinh linh càng lúc càng trượt xuống thấp, chẳng hề bận tâm đến những dấu vết bừa bãi do kẻ khác để , gần như chạm tới nếp uốn vật to lớn của rồng căng phẳng từ bên trong. Sự nhẫn nại của Winchester chạm đáy, tay trái hóa thành vuốt rồng khổng lồ, một trảo đẩy phăng tên tinh linh dính xuống sàn nhà.

Phản ứng của Sylvester cũng chậm, tay trái nắm lấy vuốt rồng, tay rút d.a.o găm bên hông c.h.é.m một đường, để vết xước sâu hoắm lớp da rồng cứng rắn. Winchester kịp thời rụt tay về, nhưng gã tinh linh dai dẳng áp sát, nắm lấy bàn tay trở hình của đẩy mạnh, vòng tay ôm lấy n.g.ự.c Diệp Trì kéo về phía .

Ban đầu hai chỉ thăm dò , nhưng càng về động tác càng mạnh bạo, chiếc giường rung lắc dữ dội tưởng chừng sắp sập. Cự vật của rồng đang chôn sâu trong cơ thể Diệp Trì lúc thì rút , lúc thì thúc , thường xuyên gián đoạn giữa chừng tiếp tục va chạm mạnh. Trên y, mấy bàn tay thi vuốt ve, khi nhẹ khi nặng, kịp đạt đến cực khoái rút .

Khoái cảm tầng tầng lớp lớp tích tụ nhưng mãi thể chạm đỉnh khiến Diệp Trì c.ắ.n chặt môi, ngón chân co quắp. Y hận thể bảo hai kẻ ai cho y một cái thống khoái hãy đ.á.n.h . hai kẻ tranh giành càng lúc càng hăng, chỉ một lát chiếc giường nát non nửa. Winchester ôm y lòng, nâng một chân y lên thúc mạnh từ phía , còn Sylvester một bên chống đỡ vuốt rồng, một bên lao lòng y hôn môi vuốt ve. Bàn tay cầm d.a.o theo tiểu gấu trúc đang cương cứng nổ tung, tìm đến lối căng đầy.

Đầu ngón tay thon dài dính đầy chất lỏng trơn trượt, ngạnh sinh chen huyệt khẩu. Ngân long giận dữ buông một tay tóm cổ gã, Diệp Trì mất điểm tựa liền ngã xuống, khiến ngón tay nuốt trọn trong. Sự kích thích mãnh liệt cuối cùng cũng khiến y tỉnh táo từ cơn mê t.ì.n.h d.ụ.c kéo dài, mở mắt kẻ đang ngậm lấy lưỡi mút mát.

Mà một ngón tay khác đang tìm kiếm khe hở vốn tồn tại, cố sống cố c.h.ế.t chen trong cơ thể y. Winchester từ phía ôm chặt lấy y, hôn lên tai và cổ, hai tay siết lấy cổ và cánh tay tinh linh. Ba dính chặt lấy , mồ hôi giao hòa, thậm chí còn sát gần hơn nữa, biến y thành miếng thịt kẹp giữa cái bánh hamburger.

Y cũng chẳng làm nông nỗi , nhưng tà hỏa đủ loại trong đan xen khiến y thể nhịn thêm nữa. Diệp Trì hít sâu một , hai chân bất ngờ dậm mạnh xuống, bộ cơ thể hóa thành nguyên hình gấu trúc khổng lồ, to lớn gấp mấy bản thể, lù lù dậy.

Cự vật của rồng và ngón tay đang bao bọc chặt chẽ cùng lúc trượt ngoài. Trên bụng gấu trúc, tiểu gấu trúc tinh thần phấn chấn – trông còn nhỏ hơn cả khi ở dạng – cọ qua n.g.ự.c và mặt tinh linh. Vì cú kích thích , cuối cùng nó cũng phun trào, b.ắ.n đầy t.i.n.h d.ị.c.h mang mùi trúc diệp thoang thoảng lên mặt gã.

Bàn tay gấu khổng lồ vung lên giữa trung định quét gã tinh linh mặt , nhưng đối phương ôm lấy cánh tay gấu, tung nhảy lên vai. Phía , Ngân long vì sự biến đổi đột ngột ép góc tường, ủy khuất lao tới, hai chân hóa thành chân rồng thô tráng, đuôi và cánh cũng duỗi rộng , cuối cùng cũng xứng đôi lứa với kích cỡ gấu trúc. Vuốt rồng vuốt ve gã tinh linh đang bám tay gấu, cái đuôi quất tới quấn chặt lấy gấu trúc từ phía .

Gấu trúc phát uy, các tưởng là mèo bệnh chắc? Diệp Trì hư hỏa bốc lên, âm dương đảo lộn, hai cánh tay vận yêu lực ngàn cân chấn động mạnh. Lần , thứ chịu trận chỉ là chiếc giường gỗ yếu ớt, mà cả ngôi nhà cây của tộc Tinh Linh cũng chấn động yêu lực đ.á.n.h cho tan tành, sụp đổ một nửa. Các tinh linh xa gần đều động tĩnh làm kinh động, thể giả vờ thấy nữa, xúm xem khách quý làm .

Trong phòng giờ đây chẳng còn cảnh tượng xuân sắc ấm áp. Một con gấu khổng lồ, một con rồng bạc thu nhỏ và một gã tinh linh đè lên thành một đống, đè nát một cái cây tinh linh bình an sinh trưởng mấy trăm năm, cành lá gãy rụng tơi tả. Cảnh tượng thê lương khiến bất cứ tinh linh nào thấy cũng than thở, cảm thương sâu sắc cùng cái cây tội nghiệp.

Thế nhưng, kẻ đang bàn tay gấu khổng lồ đè lên – cựu Tinh Linh Vương – chẳng hề chút cảm giác tội hổ nào khi vây xem. Gã bày vẻ mặt thâm trầm nghiêm túc hỏi: “Kẻ nào sắp xếp phòng cho khách thế ? Hai vị khách đây đều tộc Tinh Linh thể nhẹ nhàng, thể để họ ở cây? Mau sắp xếp một phòng khách mặt đất ngay!”

Cô bé Susie, mới học chân lý "truy bạn trai" từ miệng Diệp Trì, lén lút chen bênh vực thần tượng một câu: “Bàn Đạt Vương nặng đến thế, chiều nay còn thấy ngài ở cửa phòng, chẳng làm cả...”

Câu dứt vị tổ tông tuấn mỹ trừng mắt nuốt trở . Diệp Trì cũng vội vàng thu hồi nguyên hình, theo kiểu "bịt tai trộm chuông" mà trốn lưng Winchester – cũng biến thành hình , gầy hơn y vài vòng.

Động tĩnh bên quá lớn, Tinh Linh Vương buông bát cơm tối cùng đám thị vệ cũng vội vàng chạy tới. Tinh Linh Vương vốn định nhân cơ hội đưa vị thúc tổ nhà về, nhưng bất đắc dĩ Sylvester phớt lờ ám chỉ công khai lẫn ngầm hiểu, sống c.h.ế.t chịu vương cung.

Ngược , Bàn Đạt Vương đẩy hai kẻ theo đuổi tuấn mỹ đáng hờn , xoay đến bên cái cây đại thụ đè gãy. Y vận dụng pháp môn chuyển hóa Thiên Ất Mộc Tinh khí trong 《Yêu học tiến giai tri thức 300 đề》, chuyển hóa yêu lực âm dương tương tế, ngũ hành cân bằng trong cơ thể thành phương đông Ất mộc tinh khí, từ từ truyền cây. Được tưới tắm bởi tinh hoa Ất mộc thuần khiết, bộ cái cây bao phủ trong ánh sáng xanh nhạt. Thân cây và vỏ cây nứt vỡ dần mọc các thớ gỗ mới, liền với . Những cành cây gãy lìa cũng đ.â.m chồi nảy lộc. Chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, cái cây khôi phục vẻ sinh cơ bừng bừng.

Diệp Trì thu vuốt, hai tay chắp vung vẩy giữa trung, híp mắt : “Tinh Linh Vương bệ hạ, là chủ nhân núi San Phador, nguyện dùng công pháp của cùng một loại thực vật đến từ dị giới, khi mới mọc khỏi mặt đất ăn ngon gọi là ‘cây trúc’ để đổi lấy tình hữu nghị của tộc Tinh Linh. Xin ngài hãy dành chút sự ủng hộ cho giáo đồ của khi đối phó với Giáo hội Quang Minh.”

Tộc Tinh Linh vốn là những bảo vệ tự nhiên yêu chuộng hòa bình, quan hệ với nhân loại luôn lãnh đạm, nhưng chẳng chút sức đề kháng nào với động vật sống trong rừng. Tinh Linh Vương tuy đến mức nảy sinh phản ứng sinh lý gì với một con gấu trúc, nhưng thấy loài động vật đáng yêu nhường với , ngài chỉ hận thể lập tức bưng mâm trái cây đến tận miệng mà dỗ dành.

Khi Diệp Trì bắt đầu thao thao bất tuyệt về các món măng ngon như cá hầm ớt, măng mùa xuân nấu dầu, mực hấp măng khô... Tinh Linh Vương hạ quyết tâm. Ngài nắm lấy mu bàn tay đầy lông của gấu trúc, nhân danh Tinh Linh Vương và chủ tế của Nữ thần Sinh mệnh, cùng vị thừa kế Thần Thú mới lò, chủ nhân núi San Phador và tộc thú nhân – Bàn Đạt Vương – kết thành đồng minh.

Loading...