Làm kế thê của tỷ phu - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-03-16 06:24:26
Lượt xem: 210

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

21.

Vân nhi nhanh chóng hồi phục tinh thần, thái độ đối với Hữu Ca cuối cùng cũng thay đổi.

Trong những ngày qua, ta thỉnh thoảng dạy con bé, nói cho con bé biết tầm quan trọng của huynh đệ tỷ muội, đồng thời cũng nghiêm túc nói rằng cái c.h.ế.t của mẫu thân chúng không liên quan tới Hữu Ca.

Điều này mới đúng là sự thật!

Dần dần, sự lạnh nhạt của Vân nhi đối với Hữu Ca dần biến mất.

Hai tỷ đệ thân sinh không thể tách rời và nên thân thiết như vậy.

Chuyện ta đuổi bà Hà đi không phải là bí mật, ta có thể giấu giếm với những đứa trẻ như Vân nhi và Hữu Ca, chứ không giấu giếm được người trong nhà Bá phủ.

Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến)
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!

Trong mắt bà mẫu và nhị phu nhân, điều ta làm không khác gì muốn vả mặt gia đình mình. Nếu không ta sẽ không đuổi đi người hầu tỷ tỷ để lại, nhà mẫu thân ta mà biết nhất định sẽ không bỏ qua.

Nhưng mẫu thân ta không những không làm gì, khi thấy tình trạng của hai đứa nhỏ thay đổi, bà đã bật khóc.

Sau đó bà ấy liền vung tay bỏ ra một số tiền khổng lồ tặng cho ta một trang trại ngựa ở ngoài nội ô Kinh Thành.

Mẫu thân muốn cảm ơn vì những sự nỗ lực của ta.

Những người trong Bá phủ muốn xem trò cười của ta cuối cùng tức giận muốn  c.h.ế.t.

Ta cũng cảm thấy xúc động vì dù mẫu thân chưa bao giờ nuôi dạy ta nhưng bà rất hiểu ta.

Ta ở trong Bá phủ cũng không buồn bực hay khó chịu gì.

Từ khi vấn đề của các con được giải quyết, ta cảm thấy cuộc sống ngày càng khó khăn hơn.

Mười năm.

Cuộc đời có thể kéo dài bao nhiêu thập kỷ đây?

Ta nhớ cát ở Gia Dục Quan, nhớ từng cơn gió ở Gia Dục Quan, nhớ mình ngày xưa rất thích cưỡi ngựa.

Ta đã sống hoang dã quen rồi và không thể chịu đựng được sự gò bó.

Mẫu thân đã mua trang trại ngựa này cho ta và nó không khác gì là trái tim của ta.

Nhìn cánh đồng rộng lớn và bằng phẳng, ta cảm thấy rất phấn chấn và thích thú.

Những con ngựa ta mang từ Gia Dục Quan từ lâu đã không được giãn cơ.

Ta chạy suốt ngày, không thấy mệt mỏi mà còn rất hưng phấn.

Đây mới cuộc sống mà con người nên theo đuổi!

Tiếp theo, ngày nào ta cũng đến trường đua ngựa. Thỉnh thoảng ta sẽ mang theo Vân nhi và Hữu Ca đi cùng và tìm cho chúng hai con ngựa con để cưỡi.

Nói theo lễ nghĩa, ta đã là thê tử của Triệu Vũ, không nên ra ngoài mỗi ngày.

Nhưng mà nhị phu nhân cái gì cũng không quan tâm, nàng ta cũng không dám đụng đến ta, ta chỉ nói rằng ta muốn đi chăn nuôi ngựa, cũng không ai làm khó.

Trong thời gian này, Triệu Vũ cũng đã thay đổi rất nhiều, hắn cũng hiểu ta không muốn nhìn thấy hắn ta.

Nhưng hình như hắn ta đã quen với việc ở cùng ta nên càng ngày càng đến phòng chính thường xuyên hơn, thậm chí hắn còn ám chỉ muốn ở lại qua đêm.

“...”

22.

Ta nói hết những khó chịu vì điều này với Triệu Vũ, ta cũng không hiểu vì sao hắn vẫn “quan tâm” đến ta.

Nhưng nếu như ta từ chối hắn ta quá nhiều lần, ta sợ điều đó sẽ ảnh hưởng đến hai đứa con của mình.

Suy cho cùng, Triệu Vũ cũng là phụ thân của chúng.

Ta mang theo bốn người có năng lực từ Gia Dục Quan, đó là Hồng Viễn, Lục Kỳ, Diêu Hoàng và Tử Tân. 

Hồng Viễn giỏi nhất là điều tra án và tình báo, Lục Kỳ đặt biệt là t.r.a t.ấ.n và t.ố.n.g t.iề.n, Diêu Hoàng là người ân cần và khéo léo, còn Tử Tân là người t.à.n n.h.ẫ.n và g.i.ế.t người như đ.i.ê.n.

Có vẻ như ta chỉ có thể thảo luận vấn đề này với Diêu Hoàng.

“Theo quan sát của nô tỳ, đại gia có lòng tự trọng rất cao. Phu nhân người đối với ngài ấy không quan tâm, điều này càng khơi dậy ham muốn chinh phục của nam nhân.” Diêu Hoàng mỉm cười dịu dàng nói.

Nói xong nàng ấy hất tóc ra khỏi trán: “ Nam nhân thật nhàm chán!”

"..."

Ta sờ trán hỏi: “Có cách nào khiến hắn ta biết khó mà lui không?”

Diêu Hoàng suy nghĩ một chút, nói: "Nam nhân lòng tự trọng càng mạnh thì sẽ càng lo lắng bị từ chối. Chỉ cần người tránh xa hắn, thờ ơ với hắn, hắn tự nhiên sẽ hiểu."

Hy vọng vậy.

Những ngày tiếp theo, ta ngày càng thờ ơ với Triệu Vũ, ngày nào cũng chạy đến trường đua ngựa để trốn tránh hắn ta.

Triệu Vũ không hề lùi bước mà càng ngày càng nhiệt tình, muốn lấy lòng ta, tặng quà cho ta, có khi còn đến trường đua ngựa đón ta về phủ.

Khi những người hầu của Bá phủ nhìn thấy ta, họ bắt đầu nói với ta về đức hạnh, vì ta cẩn thận dạy dỗ những đứa trẻ do tỷ tỷ để lại, và cuối cùng đã làm lay động trái tim của hoàng tử rồi.

"..."

Ngay cả mẫu thân cũng biết tin, đã đến gặp ta và nói: “Thật ra tỷ phu của con không phải là người xấu. Hắn ấy là người có cả tài lẫn quyền thế và địa vị, có tương lai tươi sáng. Nếu như có thể hãy sống một cuộc sống tốt đẹp với hắn ta, mẫu thân cũng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm." 

Cái quái gì thế!

Đây hết thảy đều là mơ tưởng của hắn!

Ta bị Triệu Vũ quấy rối không ngừng. 

Một hôm, ta đang ở trường đua ngựa đang nghĩ cách đánh hắn thì đột nhiên có một người nam nhân phi lên phía trước nhào về phía ta cách đó không xa.

Bóng dáng của hắn ta vô cùng quen thuộc, càng nhìn ta càng sợ hãi.

Một người bạn cũ đã đến!

23.

Đối phương nhìn thấy ta, mỉm cười nói: "Tiểu Ngũ, đã lâu không gặp!

“A Trạch.” Ta nhẹ nhàng gọi.

Đã gần hai năm kể từ khi chúng ta nói lời tạm biệt ở Gia Dục Quan!

A Trạch vẫn tuấn tú như ngày nào, huynh ấy cưỡi ngựa cùng ta một cách điêu luyện, vừa nhìn ta thật sâu vừa phàn nàn: “ Muội về kinh thành lâu như vậy mà cũng không nghĩ đến việc đến thăm ta à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lam-ke-the-cua-ty-phu/chuong-5.html.]

Tất nhiên ta biết huynh ấy sống ở đâu, nhưng điều này có ích gì.

Ta chỉ nói: “Tình trạng hiện tại của ta khiến ta không tiện qua lại với huynh được”.

A Trạch đột nhiên dừng lại, thở dài, hỏi: "Muội... dạo này thế nào?"

Ta nhìn về phía xa và nói: “ Rất tốt!”

Cả hai đứa trẻ đều lớn lên rất ngoan ngoãn. Trong Bá phủ không ai dám gây sự với ta, chỉ cần ý tứ của Triệu Vũ biến mất mọi thứ sẽ ổn hơn.

A Trạch cúi đầu, nhẹ nhàng nói: “Nếu muội sống tốt, ta liền yên tâm.”

Ta lặng lẽ thở dài.

Ngày hôm đó, chúng ta đã cùng nhau cưỡi ngựa rất lâu ở trường đua ngựa, giống như trước đây.

Mãi đến khi con ngựa của ta mệt mỏi phản đối, ta mới đưa nó về lấy nước và thức ăn cho nó.

Trước khi rời đi, A Trạch nhẹ nhàng nói: 

"Tiểu Ngũ, sau này ta muốn gặp muội, ta còn có thể tới đây không?"

“Trường đua ngựa đã mở cửa kinh doanh nên tất nhiên mọi người đều có thể đến nhưng hãy đến trong bí mật như hôm nay”. Ta nói.

A Trạch lộ ra nụ cười chân thành: "Tiểu Ngũ, hôm nay ta rất vui!."

Trên đường về, ta không khỏi động lòng.

Nghĩ đến những ngày tháng vui vẻ mà ta và A Trạch đã có khi ở Gia Dục Quan, ta chợt muốn khóc.

Vì ta biết thời gian đã trôi qua và sẽ không bao giờ quay trở lại.

Sẽ không bao giờ có những ngày đó nữa.

Sau khi về Bá phủ, Triệu Vũ đợi ta trong phòng với vẻ mặt u ám, như thể có người nợ hắn một trăm nghìn lạng bạc.

"Có chuyện gì à?" Ta bơ phờ hỏi.

Triệu Vũ chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mắt ta hỏi: “Hôm nay nàng đã đi cùng ai?”

24.

Giọng điệu của Triệu Vũ như đang muốn trừng phạt ta, khiến ta rất chán ghét.

Ta lặng lẽ nhìn hắn một lúc rồi nói: "Ta đi với ai thì liên quan gì đến chàng?"

Triệu Vũ trán nổi gân xanh, tức giận nói: “Hôm nay ta đi đường vòng đến đón ngươi, lại nhìn thấy ngươi đi cùng một nam nhân, ngươi không biết tự trọng! Nhạc Vô Cữu, ngươi đã là thê tử của ta, nhưng ngươi chưa bao giờ đối xử với ta như thế này… ha…!"

Hóa ra hắn ta đã nhìn thấy tôi và A Trạch.

Vậy thì hắn có lẽ không nhìn thấy bộ dáng của A Trạch, nếu không thì hắn đã không phản ứng như bây giờ.

Ta cười lạnh trước sự tức giận của Triệu Vũ, không nói nên lời: "Ta gả cho chàng, không phải b.á.n cho chàng! Tại  sao chàng dám mắng ta?"

Nếu là trước kia, ta đã đánh gãy mấy cái răng của hắn ta rồi!

Triệu Vũ đột nhiên đứng dậy, đi tới trước mặt ta, nắm chặt cổ tay ta: “ Lý do nàng không muốn chung giường với ta, xa cách ngàn dặm, là vì trong lòng nàng đã có người khác rồi sao?”

Hắn ở quá gần ta, điều đó làm ta rất khó chịu.

Ta nghiêm túc nói: “Buông ra.”

Triệu Vũ trừng mắt nhìn ta: "Ta sẽ không buông ra! Trừ phi ngươi nói rõ ràng cho ta!"

Một ngọn lửa lớn đang dần bốc lên trong lòng ta, ta lắc mạnh và hét lên: “Đừng đụng vào ta!”

Ta hất tay Triệu Vũ ra, ánh mắt hắn càng tức giận, đi tới nói: “Vô Cửu, ngươi đã gả cho ta, nhất định phải cùng ta trở thành phu thê thực sự, sinh con cho ta, ở cùng ta…mãi mãi!”

Có phải hắn ta đang muốn dùng v.ũ l.ự.c với ta không?

Bởi vì động tác có chút ồn ào, Hồng Viễn cùng Lục Kỳ lập tức từ bên ngoài chạy vào, cảnh giác nhìn Triệu Vũ, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

"Ra ngoài!" Triệu Vũ hét lớn.

Ta vẫy tay với Hồng Viễn và Lục Kỳ.

Họ nhìn nhau, biết ta có thể tự giải quyết nên từ từ rút lui.

Triệu Vũ tưởng ta nghe lời liền đẩy ta vào tường, trìu mến nói: “Nàng còn nhỏ, chưa hiểu quan hệ phu thê là gì, sau này ta sẽ đối xử tốt với nàng…”

Hắn chưa kịp nói xong, ta rốt cuộc không nhịn được nữa, đột nhiên vung lòng bàn tay ra.

Triệu Vũ ở quá gần ta, không kịp tự vệ, chỉ có thể vô thức đỡ đòn, giảm bớt một phần sức lực, nhưng vẫn bị đánh vào ngực.

"Ngươi……"

Giây tiếp theo, hắn phun ra một ngụm máu.

25.

Triệu Vũ dùng tay phải che ngực, kinh ngạc nhìn ta: "...Ngươi là người luyện võ sao?"

Ta lặng lẽ nhìn hắn, mím môi nói: "Ta lớn lên ở Gia Dục Quan, có thể đ.ấ.m đá thì có gì kỳ lạ!"

Vừa nói xong, Triệu Vũ lại ho khan, phun ra một ngụm m.á.u lớn, "Ồ" một tiếng.

Vừa rồi ta tức giận đến mức không thể kìm được sức lực của mình.

Ta hắng giọng có chút c.ắ.n rứt lương tâm: “Chỉ là một vết thương do sốc thôi, không nghiêm trọng đâu.”

Triệu Vũ cười khổ: “Nhạc Vô Cửu, ta có thể không biết sao! Ta mười tuổi luyện võ, đương nhiên biết võ công của ngươi không hề yếu! Ngươi... Ngươi còn trốn tránh ta? Ngươi nên biết, ta là phu quân của ngươi!”

Mười tuổi còn luyện võ?

Ta cười khẩy nói: "Chàng luyện võ kiểu gì vậy? Chẳng qua giống như biểu diễn mà thôi. Luyện võ từ trước đến nay chỉ có một mục đích duy nhất, đó là g.i.ế.t người, chỉ có thể trải nghiệm trên chiến trường!"

Triệu Vũ kinh ngạc đến không nói nên lời, thấp giọng nói: "Ta luôn cho rằng ngươi xem thường ta, hóa ra là sự thật."

Nói đến đây tôi không muốn giấu nữa.

"Tổ phụ ta nói, quan chức kinh thành các ngươi đều là những kẻ tham lam, sống cô độc. Tất nhiên, ngươi đừng bận tâm. Phụ thân ta cũng nằm trong số những người này."

Tổ phụ ta thích chỉ trích tất cả quan chức một cách bừa bãi.

Ta được ông ấy giáo dục sâu sắc từ khi còn nhỏ nên đương nhiên coi lời nói của ông là kim chỉ nam.

Cho nên ngay từ đầu mọi người đều cho rằng Triệu Vũ là ứng cử viên sáng giá nhất để làm phu quân vì hắn là quân tử, nhưng đối với ta tất cả đều là nhảm nhí!

Ta ghét nhất các quan chức, võ công của hắn không thể nào sánh bằng ta, kể cả Hồng Viễn, Lục Kỳ, Diêu Hoàng và Tử Tân.

Loading...