Làm kế thê của tỷ phu - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-03-16 06:23:54
Lượt xem: 222

16.

Kết quả của trận chiến hôm qua rất tốt.

Vốn dĩ ta chỉ là thê tử của một người con trưởng trong gia đình, còn quá trẻ nên họ đều coi thường ta.

Nhưng sau trận chiến này, họ đều biết ta là một người gan dạ, tháo vát và rất cứng rắn, họ không dám đụng đến hai đứa nhỏ nữa.

Tổ phụ từng dạy ta rằng khi chúng ta không chắc chắn, phải tạm thời nhẫn nhịn. Nhưng nếu tìm được cơ hội phải nắm bắt ngay để tránh rắc rối về sau.

Nhị phu nhân tuy có ác cảm với ta, nhưng giờ nàng ta đã biết năng lực của ta và không dám xúc phạm ta nữa.

Ông công bà mẫu rất không hài lòng về tính cách cứng rắn của ta, nhưng vì ta không có lỗi lầm gì khác nên họ cũng không làm gì.

Vân nhi và Hữu Ca không tận mắt chứng kiến ta cãi nhau với bọn họ, nhưng sau khi nghe những gì người khác nói, họ đều ngưỡng mộ ta.

Đặc biệt là Hữu Ca, tuy còn nhỏ nhưng hắn đã biết ai tốt với mình, ai không tốt với mình.

Chỉ có Triệu Vũ là có ác cảm với ta, kiên quyết không chịu đến phòng chính ăn sáng.

Hắn ta nghĩ ta quan tâm đến hắn sao?

Hắn đang cố gắng sử dụng cách này để khống chế ta.

Ta giả vờ như không biết và xem hắn ta như không khí.

Nhưng hai đứa trẻ thì lại không giống ta được, nếu Triệu Vũ không đến cái đ.ầ.u nhỏ của chúng sẽ nhìn xung quanh, như thể rất nhớ hắn ta.

Quả nhiên là m.á.u vẫn đặc hơn nước.

Nếu Triệu Vũ không tự đến thì ta sẽ ép hắn đến.

Nếu như mấy ngày nay hắn không tới chính phòng, đương nhiên sẽ đi đến phòng thiếp.

 

Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến)
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!

Nếu một ngày hắn ta không đến, ta sẽ bảo Lưu di nương và Túc di nương đứng chờ hắn thay ta, đứng đó cả ngày, lưng và chân đều mỏi nhừ.

Lúc hai người họ ra về, ta bình tĩnh nói:

“Hai ngươi biết nói gì với hắn không?” 

Hai di nương không biết, chỉ nói: “Thần đ.á.n.h nhau, tiểu quỷ đ.a.u khổ.”

Vì vậy, khi Triệu Vũ có đến gặp họ, họ đều cố gắng trốn tránh hoặc thuyết phục hắn ta làm hoà với ta.

Triệu Vũ tức giận hét lên: “Chỉ có nữ nhân và tiểu nhân mới khó dạy bảo.”

Hắn căn bản không trở về nội viện, mỗi đêm đều ngủ lại trong thư phòng.

Ta không thể làm gì hắn ta, nhưng ta có thể h.à.n.h h.ạ những người hầu trong thư phòng của hắn.

Sau khoảng nửa tháng dùng bạo lực để chỉnh đốn, ta đã thu phục được tất cả những người xung quanh Triệu Vũ.

Cuối cùng, không biết bằng cách nào đó hắn đã đoán ra được và đến phòng chính ăn sáng.

Bọn nhỏ rất vui khi được gặp hắn, và ta cũng đã trở lại với giọng nói nhẹ nhàng của mình.

17.

Hai đứa trẻ vừa rời đi, ta lập tức đặt tách trà xuống, làm động tác tiễn khách.

Triệu Vũ lạnh lùng nhìn ta một lát, sau đó nói: “ Ta thật sự không biết lòng của nàng rộng lớn như thế nào!”

Ta không thèm nhấc mí mắt lên, uể oải đáp: “Trái tim nữ nhân như kim dưới đáy biển, chàng đương nhiên không hiểu.”

Triệu Vũ quay người, bình tĩnh hỏi: “Nhạc Vô Cửu, ngọc Như Ý kia… thật sự là do hoàng đế ban tặng sao?”

Tim ta lỡ một nhịp, chậm rãi trả lời: “ Tổ phụ của ta được thánh nhân khen ngợi rất nhiều, nhận được vô số quà tặng của hoàng gia. Tại sao ta phải nói dối?”

Triệu Vũ cười lạnh nói:” Quả thật rất giỏi thêu dệt, nhưng ta biết tỷ tỷ của nàng. Nếu thật sự là quà tặng của ông ấy, nàng ấy sẽ không tùy tiện đưa cho Hữu Ca như vậy, trừ phi là… người khác đưa cho nàng ấy…..”

Hắn để lại mấy lời nói còn dang dở rồi rời đi.

Ta thở phào nhẹ nhõm, lấy ngọc Như Ý ra khỏi ngăn kéo, nhẹ nhàng vuốt ve.

Nó mềm mại, nhỏ nhắn và dễ thương. Khi ta còn ở Gia Dục Quan, luôn mang nó ra ngoài chơi.

Lúc đó… ta lắc đầu nhẹ nhàng…quên đi.

Ta không thể nhìn lại quá khứ, chỉ có thể nhìn về tương lai.

Triệu Vũ sắc sảo hơn ta tưởng, xem ra hắn làm quan nhiều năm như vậy cũng không hề uổng phí.

Đang lúc ta suy nghĩ thì Hồng Viễn từ bên ngoài bước vào với vẻ trịnh trọng, thì thầm vào tai ta vài câu.

“ Đúng là bà ta.” Ta nói.

Hồng Viễn tức giận nói: “ Tiểu thư, người muốn bắt bà ta thẩm vấn không?”

Ta lắc đầu: "Hãy cẩn thận nếu như b.ắ.t chuột sẽ làm hỏng bình ngọc. Vì Vân nhi, hãy cẩn thận."

Vài ngày sau, ta hỏi Vân nhi: “Con có muốn đến trường dành cho nữ sinh của nhà họ Vương không?”

Vương gia, ông ta là quan Lễ bộ rất nổi tiếng, mở trường nữ sinh tại gia và chỉ nhận những nữ nhi của gia đình quyền quý và thân thiết.

Vân nhi không hiểu lắm hỏi ta: “ Mẫu thân đi học là gì ạ? Có giống như khi các nam nhi đi học không?”

Ta cười đáp lời: “ Vân nhi à, trường nữ sinh sẽ khác một chút, sách vở phải phù hợp với nữ sinh, ngoài ra còn học nhạc lý, hội hoạ, thêu thùa,..v..v..Ngoài ra, đi học có thể giúp con học tập được rõ ràng hơn, kết bạn với những người cùng độ tuổi, sẽ mang lại rất nhiều lợi ít cho con.”

Vân nhi nghe xong lời giải thích của ta liền hiểu ra ngay. Con bé đỏ mặt gật đầu: “ Nữ nhi đồng ý đi học ạ.”

Ta vui mừng khôn xiết và sắp xếp mọi việc.

Sau vài ngày lên trường, hôm nay ta kiếm cớ ở lại với bà Hà, v.ú nương của Vân nhi.

Vân nhi và bà Hà luôn gắn bó với nhau, khi nhìn thấy bà ta ở lại, con bé đã nhìn lại vài lần trước khi quay đi.

Khi thấy xe ngựa rời đi, ta nói với bà Hà: “Bà Hà, Vân nhi đi rồi, bà phải giải thích thôi!”

18.

Bà Hà sửng sốt một lúc, sau đó nở một nụ cười lấy lòng: “ Đại phu nhân đang nói gì vậy?”

Hồng Viễn nghiêm mặt nói: “Sao bà dám cười đùa?”

Khi bà Hà thấy ta nhìn bà với vẻ nghiêm nghị, bà cuối cùng cũng hiểu ra.

Bà trợn mắt, mạnh dạng nói: “ Nô tỳ không hiểu ý tứ của phu nhân.”

Ta ngồi phía trên nhìn bà ấy ôm cổ tỏ vẻ tự tin, ta nhìn thấy chán ghét.

“Ngươi cho rằng vì ngươi im lặng giữ bí mật như vậy sẽ không có ai phát hiện ra sao? Ngươi đã nói gì với Vân nhi? Để con bé hận Hữu Ca như vậy, trước khi tỷ tỷ ta m.ấ.t đã giao con bé cho ngươi. Sao ngươi dám hả? Nhẫn tâm phản bội lòng tin của tỷ ấy? Mấy ngày qua, ta đã thấy thái độ của Vân nhi đối xử với Hữu Ca rất lạnh lùng.”

Sau cuộc cãi vã với nhị phu nhân, ta từng hỏi Vân nhi, vì Thông nhi bắt nạt Hữu Ca lâu như vậy, tại sao với tư cách là tỷ tỷ lại không giúp đỡ đệ đệ của mình?

Nếu hai đứa trẻ hoà hợp và gắn bó với nhau sẽ không bị bắt nạt như vậy.

Vân nhi do dự và không nói nên lời.

Lúc đó ta đã hiểu rằng đứa trẻ này chắc chắn đã bị ai đó âm thầm xúi giục.

Và người hoá ra lại là bà Hà người mà Vân nhi nương tựa nhiều nhất!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lam-ke-the-cua-ty-phu/chuong-4.html.]

 

Sắc mặt bà Hà cứng đờ, nhưng bà phản ứng nhanh và lấy lại bình tĩnh ngay lập tức, bà buồn bực nói: “ Nô tỳ không hiểu đại phu nhân đang nói gì, nô tỳ chỉ làm những gì có lợi ích cho Vân tiểu thư thôi!”

Ta hít một hơi thật sâu, một số người không thể khóc khi chưa nhìn thấy q.u.a.n t.à.i.

Hồng Viễn cười nhạt: “ Bà Hà, bà nói với Vân nhi, Hứa Tiên phu nhân vì sinh ra Hữu thiếu gia mới qua đ.ờ.i phải không? Không có Hữu thiếu gia phu nhân sẽ không c.h.ế.t!”

Nếu như không phải mấy ngày nay ta tìm người trốn trong học đường của Vân nhi để điều tra thì làm sao có thể phát hiện ra sự thật đau lòng này!

Bà Hà bị sốc trước những lời nói, lắc đầu hoảng sợ: “Không, ta không nói thế! Ta có thể thề rằng ta chưa bao giờ nói điều như vậy!”

Ta nhìn chằm chằm bà, chậm rãi nói: “Ta biết rất rõ những suy nghĩ nhỏ nhặt của bà. Sau khi tỷ tỷ qua đ.ờ.i, bà không thể hoà hợp với v.ú nương của Hữu Ca là bà Thẩm, nên bà đã để hai đứa nhỏ xa lánh nhau, để Vân nhi một mình và nghe lời của bà thôi!” 

“Ngoài những lời này ra bà còn nói rất nhiều, chẳng hạn như “Không có ai thật lòng với người đâu, chỉ có nô tỳ thật sự thương người thôi.”

Ta cười khẩy: “Về phần tại sao, hẳn là tại người đệ đệ vô dụng của ngươi, ngươi trộm nữ trang của Vân nhi đem đi cầm cố, sợ bị nhà họ Triệu phát hiện, mới làm ra chuyện ngu ngốc như vậy!”

“Mang lên đây!”

Vừa dứt lời, một người nam nhân trông khổ sở với cái mũi b.ầ.m tím và khuôn mặt s.ư.n.g tấy đã bị khiêng vô.

Bà Hà nhìn thấy người đàn ông này, lập tức kêu lên: ” A Bảo, đệ bị làm sao vậy!”

Trong mắt bà ta hiện lên một tia oán giận: “Đại phu nhân, tại sao người lại bắt đệ đệ của ta?! Hắn ta vô tội!”

Hồng Viễn hét lên: “Sao bà dám nói chuyện với đại phu nhân như vậy!”

Ta xua tay nói: “ Người đệ đệ này của ngươi giỏi ăn chơi, mê cờ b.ạ.c, ỷ vào thế h.i.ế.p người, c.ư.ỡ.n.g ép dân nữ. Việc ác của hắn ta làm đã rõ ràng, nếu như không phải còn có ích, ta đã sớm g.i.ế.t hắn ta rồi.”

Người nam nhân tên A Bảo hết lên cầu cứu: “ Tỷ… cứu…ta…”

Ta kêu người đưa hắn ta xuống, nói với bà Hà: “Nếu như ngươi chỉ là một tên trộm vặt, ta có thể tha thứ, nhưng ngươi lại có ác ý và đang cố chia rẽ Vân nhi và Hữu Ca… ta không thể giữ lại bà nữa.”

Bà Hà lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn ta: “ Đại phu nhân, Hứa Tiên phu nhân đã đã sắp xếp nô tỳ chăm sóc Vân tiểu thư. Nếu người đuổi nô tỳ ra ngoài, để Nhạc gia phu nhân biết được, sẽ không đồng ý đâu!”

Bà ta dám nói tới mẫu thân ta à?

Ta nhếch môi cười khẩy: “ Mẫu thân ta đã nói rồi, bà ấy giao bọn trẻ cho ta, ta có thể chăm sóc cho bọn chúng theo ý muốn của ta.”

Nếu như không nhận được lời hứa của mẫu thân, ta tuyệt đối sẽ không bước vào vũng bùn này!

Bà Hà không bỏ cuộc, hoảng hốt: “Thưa đại phu nhân, Vân tiểu thư đã ở bên nô tỳ từ khi mới chào đời, không thể sống thiếu nô tỳ. Nếu người đuổi ta đi, bà không sợ tiểu thư oán trách người sao? Nàng ấy sẽ ghét người sao?”

“Ngươi chỉ là một v.ú nương, đừng xem trọng bản thân mình quá!” Hồng Viễn tức giận nói.

Ta biết bà Hà đang có ý đồ gì, sẽ gây rắc rối cho ta và Vân nhi.

Con bé còn nhỏ và chưa hiểu biết nhiều.

Suy cho cùng ta cũng không phải mẫu thân  ruột của con bé, nếu ta mạnh tay đuổi bà Hà, con bé chắc sẽ oán ta.

19.

Những điều mà bà ta làm ra khiến ta khó lòng mà giữ lại.

“Hôm nay sau khi Vân nhi đi học lễ nghi về, bà hãy nói con bé rằng đệ đệ của bà sắp lấy thê tử và muốn đưa bà về hưởng phúc, vậy nên ta để bà trở về, sau này có thời gian sẽ gặp lại con bé, bảo nó đừng lo lắng.” Ta lạnh lùng nói với bà ấy.

Bà Hà nhìn ta chằm chằm mà không nói một lời.

Ta bình tĩnh: “ Bà Hà, ta cũng có thể cho bà lựa chọn khác. Nếu bà nói sai một lời, đệ đệ  của bà sẽ bị mất một thứ gì đó. Bà nghĩ thử xem… đệ đệ của bà chịu được bao nhiêu d.a.o?”

Bà Hà gầm lên và mạnh mẽ muốn vồ lấy ta.

Hồng Viễn lập tức chặn bà lại, hét lớn:” Bà đúng là không thấy q.u.a.n t.à.i sẽ không đổ lệ!”

“Thả bà ta ra. Để bà ta tự quyết định.” Ta lạnh nhạt nói.

Chuyện này muốn giải quyết tốt thì phải cần sự hợp tác của bà ta.

Toàn thân bà Hà run rẩy, vẻ mặt như một con t.h.ú đang vùng vẫy thoát ra chiếc lòng.

Ta không xúi giục bà, chỉ lặng lẽ để nhìn bà ta.

Sau một nén hương, bà ta cuối cùng cũng rụt ngã xuống đất như cái x.á.c không hồn, vẻ mặt suy sụp đầy tuyệt vọng.

“Bà nghĩ xong chưa? Ta nói.

“Nô tỳ hiểu rồi… hiểu rồi. Sau khi nô tỳ rời đi, xin đại phu nhân hãy đối xử tốt với Vân tiểu thư.”

Ta cười khẩy: “Vân nhi là cháu gái của ta, ta tự nhiên sẽ đối xử tốt với con bé!”

Ta không cần một người hầu nhắc nhở!

Sau khi đã giải quyết xong.

Lúc Vân nhi trở về, vẻ mặt bà Hà thay đổi liên tục, cuối cùng lại không thể cưỡng lại được tình thương dành cho đệ đệ , và bà đã nói những lời đó với Vân nhi.

Sắc mặt Vân nhi lập tức buồn bã, khóc lóc cầu xin bà đừng rời đi.

Hồng Viễn ở bên cạnh khuyên nhủ: “ Tiểu thư, người không hiểu sao? Bà Hà trở về đoàn tụ với đệ đệ và gia đình để hưởng phúc tuổi già. Tiểu thư nếu không để bà ấy đi, khi bà ấy lớn tuổi hơn sẽ không ai nương tựa, không phải rất đáng thương sao?”

“Vú nương, điều này có đúng không? Vú nương đã nói là sẽ không bao giờ rời xa con mà?” Vân nhi rưng rưng nước mắt hỏi.

Bà Hà vô cùng đau lòng. Đúng là mấy năm nay bà đã phạm tội t.r.ộ.m c.ắ.p vặt, nhưng bà rất yêu thương nàng ấy.

Cuộc sống ở đây rất thoải mái bà thật sự không muốn rời đi.

Nhưng đệ đệ là người thân duy nhất của bà, bà không dám làm trái,cuối cùng đành nghiến răng nói: “Hồng Viễn cô nương nói rất đúng, đệ đệ của nô tỳ đã đến đoán nô tỳ về nhà. Người đừng lo lắng!”

Hồng Viễn thừa dịp nói thêm vào: “Tiểu thư đừng lo, bà ấy có rảnh sẽ đến thăm người.”

Bà Hà gật đầu, ôm chặt Vân nhi, nức nở nói: “ Tiểu thư phải nghe lời mẫu thân của mình nhé, phải sống thật tốt, nô tỳ phải đi rồi.”

20.

Sau khi bà Hà rời đi, Vân nhi khóc cả buổi, đến khi đi ngủ nước mắt vẫn còn đọng trên khoé mi.

Ta để Diêu Hoàng, người khéo léo và hiền lành nhất trong số người bên cạnh ta, để nàng ta ở lại an ủi con bé.

Vào năm tỷ tỷ ta m.ấ.t bà Hà là người duy nhất ở bên cạnh con bé.

Đây là một cú sốc khá lớn đối với một đứa trẻ khi đột nhiên mất mẫu thân và giờ mất đi v.ú nương, người đã rất thân thiết với mình.

Nhưng ta tin con bé sẽ nhanh chóng vượt qua được.

Vân nhi không cô đơn nữa. Con bé có ta,Triệu Vũ, Hữu Ca, các bạn trong và thầy giáo trong học đường.

Từ giờ trở đi thế giới của con bé sẽ được mở rộng lớn hơn, và rồi sẽ dần quên mất đi người v.ú nuôi này.

Những ngày tiếp theo Vân nhi điều rất buồn bã.

“ Mẫu thân hiểu tình cảm con dành cho v.ú nương, nhưng bữa tiệc vui nào cũng sẽ có lúc phải tàn. Bà Hà sẽ có cuộc sống tốt hơn, con phải vui mừng chứ.” Ta nhẹ nhàng nói với con bé.

Vân nhi hai mắt đỏ hoe: “ Mẫu thân ơi, sau khi mẫu thân con q.u.a.đ.ờ.i, v.ú nương nói rằng bà ấy là người duy con phải nương tựa… bây giờ bà ấy không cần con nữa…”

Lòng ta hơi nhói, nhắm mắt lại từ từ nói: “Sao chỉ có mình bà ấy? Con còn có ta, có phụ thân, có đệ đệ , có ông bà tổ phụ. Chúng ta đều là người thân, đều yêu thương con.”

Ta ôm con bé động viên: “ Vân nhi à, tằng tổ phụ của con là một vị tướng anh hùng vĩ đại, ông bảo vệ gia đình và đất nước. Con là cháu chắt của một vị tướng quân. Mẫu thân tin con có thể kiên trì vượt qua, dù là khó khăn gì đi chăng nữa!”

Vân nhi ngước nhìn ta, ánh mắt dần trở nên kiên định hơn.

“ Mẫu thân, nữ nhi đã hiểu rồi.” Con bé mạnh mẽ gật đầu.

Ta muốn dạy con bé không chỉ là tư duy mà còn cả phần sức mạnh.

Loading...