Làm kế thê của tỷ phu - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-03-16 06:23:23
Lượt xem: 217
11.
Lão thái phu nhân cau mày nhìn nhị phu nhân: “Đây là sự thật sao?”
Nhị phu nhân thấp giọng biện minh: “ Cũng không phải ạ, chỉ có vài món nhỏ, chỉ là trò đùa giỡn của bọn trẻ con thôi. Huynh đệ trong nhà trao đổi đồ cũng là chuyện bình thường.”
Nhị phu nhân đưa ra lời bào chữa quá nhạt nhẽo, chỉ có thể nói thêm: “ Ây da... nhất định là do đám người hầu hạ bên cạnh Thông nhi đã nói dối với con. Tổ mẫu yên tâm, khi về con sẽ trừng phạt bọn chúng thật nặng! Sẽ không để chuyện như này xảy ra nữa.”
Hiện tại chuyện gần như đã kết thúc, mọi người cũng đã hiểu rõ việc gì xảy ra.
Lão thái phu nhân suy nghĩ một chút rồi nói: “ Mẫu thân của Hữu Ca đã mất, thằng bé đã rất đáng thương. Về phần ngươi nên dạy bảo lại Thông nhi cho tốt, lần sau không được tái phạm nữa…”
Nhị phu nhân vội vàng gật đầu: “ Tổ mẫu nói rất đúng. Nhưng Thông nhi cũng có mới năm tuổi, chưa biết gì cả, chắc chắn là do những người xung quanh xúi giục. Còn đại tẩu cũng thật là...chỉ cần nói riêng với ta là được.”
Lão thái phu nhân chậm rãi gật đầu.
Ả ta đang nói ta cố ý làm lớn chuyện? Đ.á.n.h con nàng ta sao?
“ Tổ mẫu..mẫu thân...Thông nhi hết lần này đến lần khác c.ư.ớ.p lấy đồ của Hữu Ca. Suy cho cùng là do thiếu sự dạy dỗ! Đây việc trong gia đình thì không sao nhưng nếu truyền ra ngoài, nó sẽ khiến mọi người chê cười."
“Hơn nữa, không phải cái gì cũng có thể lấy đi được. Một món ngọc Như ý được bệ hạ ban cho tổ phụ ta , ông ấy tặng cho tỷ tỷ ta, đây là vật hoàng gia ngự ban, nếu bị lấy đi truyền qua truyền lại thì e rằng sẽ có chuyện lớn đấy!”
Sau khi ta nói xong, sắc mặt mọi người đồng loạt biến sắc!
12.
“Một món đồ của hoàng đế ngự ban?”
Mọi người đều tỏ ra vẻ sợ hãi!
Nhị phu nhân giọng điệu đã có chút hoảng “ Làm gì có Hoàng thượng ban tặng cái gì! Tẩu đừng nói bậy!”
“Biết ngươi không dám thừa nhận, thật khéo chiều nay ta cũng rảnh rỗi nên đã cho người điều tra, Hồng Viễn, ngươi nói cho nhị phu nhân biết, Ngọc Như Ý hiện tại đang ở đâu?” Ta cười nói.
Hồng Viễn từ bên cạnh ta đi ra, giọng nói sắc bén: “ Nô tỳ đã điều tra rõ ràng rồi, tất cả những thứ mà Thông thiếu gia lấy đi đều được đặt trong chiếc hộp dưới gầm giường, có ít nhất ba mươi năm mươi món đồ, Ngọc Như Ý cũng ở trong đó.”
Nàng ấy từng là ám vệ ở Gia Dục Quan, là một trong những người ta đã mang từ Gia Dục Quan về.
Ta quay lại và nói với mẹ chồng: “ Mẫu thân, người có thể cho người đi tìm mà.”
Bà ấy bị ta châm ngòi, đành phải sai tâm phúc của mình đi tìm.
Ta không muốn cho họ cơ hội bí mật che giấu nên đã nói với Hồng Viễn: “ Ngươi cũng đi theo đi.”
Hồng Viễn lớn tiếng nói: “ Vâng!”
Một lát sau, hộp đồ chơi được mang về.
Nhị phu nhân không còn cách nào bào chữa, sắc mặt xấu xí đến mức như muốn tìm một vết nứt dưới đất mà bò vào đó.
Trong lòng đã biết Thông nhi bắt nạt Hữu Ca nhưng không ngờ sự việc lại đi xa đến thế!
“Đây đều là hiểu lầm… đại tẩu, tổ mẫu... mẫu thân...đây đều là lỗi của…”
Của nô tỳ hay sao?
Ta thở dài và lấy ra ngọc Như Ý nhỏ, đây là thứ ta thích nhất và thường cầm nó chơi khi còn ở Gia Dục Quan. Sau này, tỷ tỷ gửi cho ta một chiếc váy do tỷ ấy tự may nên ta đã tặng lại nó cho tỷ ấy.
Người đã đi rồi nhưng Như Ý vẫn còn mãi ở đây.
Ta đưa cho lão thái phu nhân để bà nhìn rõ con dấu của Nội vụ phủ.
Nhìn thấy ngọc Như Ý được tìm thấy, nhị phu nhân cuối cùng cũng sợ hãi. Nàng ta sắc mặt tái nhợt nhìn lão thái phu nhân: “ Tổ mẫu, đây thực sự là một hiểu lầm. Trẻ con có thời gian sẽ chơi đùa. Khi nào về con sẽ dạy dỗ Thông nhi thật tốt. Con sẽ để Thông nhi xin lỗi Hữu Ca và phu thê nhà tẩu ấy, chúng ta dù gì cũng là gia đình, nói chuyện xong xem như đã qua đi!”
Khi ả ta nói, còn chuẩn bị quỳ xuống cho ta xem.
Ta nghiêng người, tránh né động tác của ả, chỉ nhìn mẹ chồng và Triệu Vũ.
Sau khi náo loạn như vậy, sắc mặt của bà mẫu cũng rất xấu hổ.
Bà ấy thở dài một hơi: “ Cuối cùng là do chính ta quản lý gia đình không nghiêm khắc, ta tự cảm thấy xấu hổ!”
Triệu Vũ thấy mẫu thân nói như vậy, liền nói với ta: “Hiện tại mọi chuyện đã rõ ràng, hãy bỏ qua đi, chúng ta đều là người một nhà…”
Một gia đình?
Ta gả vào đây là vì sợ Hữu Ca và Vân nhi sẽ gặp một gia đình như này!
“Việc này rất quan trọng, ta là phận nữ nhi cũng không dám quyết định, chỉ có thể viết thư cho ông bà tổ phụ để xin ý kiến!”
Ngươi hôm nay đã bị ta bắt được, nếu như không cho người nếm chút đắng, ta sẽ không ngủ yên được.
13.
Thấy ta nhất quyết muốn làm lớn chuyện, sắc mặt cả nhà họ Triệu trông rất khó chịu.
Ta nhẹ nhàng nói với Hồng Viễn: “ Ngươi cưỡi ngựa phi nhanh đến Nhạc phủ, gọi phụ mẫu ta tới, nói có chuyện quan trọng cần bàn!”
Hồng Viễn: “Dạ vâng!”
Bà mẫu và nhị phu nhân lo lắng đến mức rối lên: “ Tại sao phải làm như vậy chứ…không nhất thiết phải như này mà?”
Nhị phu nhân lo lắng đến toát mồ hôi, cầu xin: “ Ta xin lỗi tẩu được không? Xin tha cho ta! Tha cho ta!”
Triệu Vũ chăm chú nhìn ta, trong lời nói hàm ẩn uy hiếp: “Nàng nên biết thế nào là đủ!”
Muốn đủ phải không?
Khi Thông nhi bắt nạt Hữu Ca, tại sao không có ai bảo dừng lại?
Ta hơi ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “ Ta không hiểu phu quân có ý tứ gì, hoàng đế ban tặng lễ vật không phải chuyện nhỏ! Ngài đừng hồ đồ!”
Hắn ta không phải thích những vinh quang lớn lao sao?
Có sự vinh quang nào lớn hơn mối quan hệ giữa trời và đất?
"Ngươi!" Triệu Vũ nổi giận.
Chuyện hôm nay nếu bị truyền ra ngoài, nhà họ Triệu sẽ trở thành nỗi ô nhục!
Ngay lúc Triệu Vũ và ta đang tranh cãi, một giọng nói già nua từ trong đại sảnh truyền đến, ông lão chậm rãi bước ra, nói: “Im đi!”
Thấy ông lão đi ra mọi người đều bối rối cúi đầu chào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lam-ke-the-cua-ty-phu/chuong-3.html.]
Bà mẫu có vẻ xấu hổ và thở dài: “ Tất cả đều là lỗi của ta.”
Nhị phu nhân thậm chí còn quỳ xuống đất khóc lóc: “ Xin phụ thân hãy giải quyết dùm con, Thông nhi còn trẻ, thằng bé không cố ý! Sau này con sẽ quản lý thằng bé thật chặt chẽ và không để nó mất sai lầm!”
Ánh mắt ông ta chậm rãi quát qua đám người, cuối cùng rơi vào người ta.
Ông trầm giọng nói: “ Thê tử của lão đại, ngươi muốn thế nào? Cứ nói đi.”
Đúng như mong đợi của ông ấy, biết rằng hôm nay ta sẽ không từ bỏ.
Ta cúi đầu nhẹ giọng nói: “ Sau khi tỷ tỷ qua đời, mẫu thân ta ngày đêm lo lắng. Để hai đứa nhỏ không phải chịu khổ, bà đã gả ta qua đây. Vân nhi và Hữu Ca không chỉ là con cháu nhà họ Triệu, mà còn là con cháu của Nhạc gia chúng ta. Mang dòng m.á.u của nhà Gia Dục Quan! Điều này đã làm tổn thương đến trái tim của Gia Dục Quan chúng ta.”
Nhị phu nhân không dám ngụy biện nữa, càng không dám thở mạnh, chỉ biết cúi đầu.
Ông ấy gật đầu nói: “ Vậy ngươi muốn thế nào?”
Điều này có nghĩa là chúng ta có thể bàn điều kiện thương lượng.
“ Đương nhiên ta chỉ có thể yêu cầu họ quản lý Thông nhi chặt chẽ, nhưng những người hầu đó… thật sự không thể tha thứ được. Ta xin được mang họ về, ta sẽ huấn luyện lại họ, dạy dỗ thật tốt!” Ta lạnh lùng nói.
Nhị phu nhân đột nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy sự hoài nghi và hận thù. Nếu đem những người dưới quyền của nàng ta giao cho ta, nàng ta sẽ trở thành người trò cười trong gia đình!
Ông nhìn ta thật sâu và nói: “ Làm chủ nhân nếu như quá nghiêm khắc sẽ ảnh hưởng xấu đến thanh danh của ngươi.”
Ta bình tĩnh đáp lại: “ Thanh danh? Dạy dỗ hạ nhân một bài học kín đáo. Ai biết được chứ? Chỉ khi lời đồn qua lại mới bị chỉ trích. Nhưng bây giờ con là nữ nhân đã thành gia lập thất, là con dâu nhà Bá phủ. Con dù có bị chỉ trích vẫn sống tốt trong vinh hoa phú quý.”
Thấy ta không chịu nương tay, ông lão cuối cùng cũng thở dài nói: “ Thê tử lão nhị, hãy giao những người hầu đó cho đại tẩu của ngươi.”
Nhị phu nhân lo lắng hét lên: “ Phụ thân! Chuyện này sao có thể!”
Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến)
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!
Ông lão đập bàn, hét lên: “Là lệnh thì phải làm! Nếu không, đồ vô dụng và vô đạo đức, hãy hoà ly và trở về nhà phụ mẫu của ngươi!”
Nghe nói đến hoà ly, nhị phu nhân sợ đến mức toàn thân run rẩy không dám nói nữa.
Ông ấy sắc mặt cực kỳ âm trầm, từng chữ từng chữ nói: “ Chuyện này đến đây kết thúc, không ai được nhắc lại nữa. Các người đều hiểu rõ nguyên tắc chuyện gia đình không công khai.”
Khi ông ấy nói những chữ cuối cùng, ánh mắt tình cờ nhìn ta.
Ta giả vờ như không biết và đồng thanh nói “Vâng” với mọi người.
14.
Khi mọi chuyện phát triển đến mức này, gia đình nhị phu nhân đã mất sạch danh dự.
Nàng ta đưa cho ta toàn bộ người hầu dưới tay mình với vẻ mặt tái nhợt, không dám nói lời nào, trong mắt thì đầy vẻ oán hận.
Ta cầm lấy chiếc hộp đựng khế ước b.á.n thân, ghé sát vào tai ả ta, nhỏ giọng nói: “ Ta không phải tỷ tỷ của ta, ta sẽ không tự mình lau nước mắt. Đây là hình phạt nhỏ nhưng cũng là lời cảnh cáo lớn. Nếu đệ muội đây lại dám gây sự với ta, ta sẽ trừng phạt ngươi thật tốt. “ Lấy r.u.ộ.t ngươi ra quấn quanh cổ Thông nhi!”
Nhị phu nhân đột nhiên ngẩng đầu lên và nhìn ta với vẻ mặt sợ hãi.
Ta đáp lại bằng một nụ cười kiêu ngạo và tự mãn, ý là “Ta không đùa đâu.”
Một chiến thắng vĩ đại đầu tiên của ta.
Ta dẫn một nhóm người quay về sân viện của mình.
Hồng Viễn đã điều tra rõ ràng, ở bên cạnh nói với ta: “ Bà Tôn này là người tệ nhất, chính bà ta đã xúi giục Thông thiếu gia ức h.i.ế.p Hữu thiếu gia. A Xuân này không tệ, A Tuyết này cũng tạm, cũng tốt…”
Bằng vài lời, nàng ấy đã chỉ ra những sai lầm của đ.á.m người hầu này.
Ta lạnh lùng nói: “Được rồi, chúng ta ta chơi một trò chơi, ban ba mươi đại bản, b.á.n đến vùng đất lạnh giá phía Đông.”
Bây giờ ta đang cố dọa l.ũ khỉ này, nếu ta không đủ t.à.n nhẫn bọn chúng sẽ không sợ.
Nghe xong, những người hầu này liền cầu xin sự thương xót: “Đại phu nhân, xin hãy tha cho chúng tôi. Phu nhân, chúng tôi đã sai rồi~”
Trong sân viện toàn tiếng kêu thương xót.
Ta xua tay nói: “ Lôi xuống đ.á.n.h đi, phải đảm bảo người trong Bá phủ đều phải nghe thấy!”
Hồng Viễn xắn tay áo nói: “ Nhóm Lục Kỳ đ.á.n.h gậy trong doanh trại là giỏi nhất, nô tỳ đã để họ đ.á.n.h.”
Ta cũng đã đưa Lục Kỳ từ Gia Dục Quan trở về. Nàng ấy từng phụ trách việc đột kích và phạt hình trong quân đội.
Nhưng nếu Lục Kỳ ra tay, liệu những kẻ này còn sống không?
Ta thấp giọng nói: “Nói Lục Kỳ cẩn thận, để m.ạ.n.g lại.”
15.
Trong khoảng thời gian qua, ta và nhị phu nhân chưa bao giờ đối đầu trực tiếp.
Lần này là cơ hội mà ta đã chờ đợi từ lâu.
Ta muốn tự tạo quyền lực riêng cho mình.
Lúc này Triệu Vũ mang vẻ mặt ủ rũ trở về viện, lạnh lùng nói: “Ta có chuyện muốn nói với nàng.”
Phụ thân hắn khi nãy đã bảo hắn ta ở lại, chắc đã mắng hắn vì không quản lý được thê tử của mình.
Nhưng phụ thân hắn mắng hắn ta, hắn ta sẽ làm gì ta đây?
Ta nhướn mày và quay trở lại phòng ngủ cùng với hắn.
“ Nhạc Vô Cửu! Ngươi đã đi quá xa rồi! Tỷ tỷ ngươi hiền lành như vậy, sao có thể có một người muội muội như ngươi?” Triệu Vũ mắng.
Nếu như hắn ta không nhắc đến Tỷ ấy thì ta đã không tức giận đến thế!
“Nếu như tỷ tỷ của ta còn sống, nhìn thấy Hữu Ca bị bắt nạt như thế này, tỷ ấy nhất định còn tàn nhẫn hơn ta!” Ta tức giận nói.
Triệu Vũ trịnh trọng nói: “ Ngươi là thê tử của trưởng tử một gia tộc, sao có ngang tàn như vậy? Sau khi thành thân, ngươi lại dám công khai không nghe theo lời phu quân và còn phản bác lại lời của những trưởng bối trong nhà. Có chuyện gì mà đời này ngươi không dám làm không?”
Ta hỏi lại: “ Chàng còn dám nói ta sao? Nếu như chàng có thể làm tròn trách nhiệm và chăm sóc tốt cho hai đứa nhỏ của mình thì làm sao có chuyện như thế xảy ra ở nhà hả? Là một người phụ thân, đầu tiên chàng đã không bảo vệ chúng và bỏ bê trách nhiệm. Về sau hãy suy nghĩ lại xem! Ta ở đây thay ngươi đứng ra giải quyết hậu quả, ngươi còn dám trách ta sao?”
Đây là lần đầu tiên Triệu Vũ bị ta cãi lại như vậy, tức giận nói: “ Ngươi càng nói càng sai!”
Ta hét lớn: “ Cái gì?! Triệu Vũ ta nói ngươi biết, vì tỷ tỷ ta, ta có thể nhường nhịn ngươi ba phần, nhưng nếu như ngươi đã không muốn mở tiệm nhuộm chỉ để cho ta có chút màu sắc nhạt nhẽo! Ta Hứa Vô Cửu không ngại sẽ không phiền toái, nếu như có người dám gây rắc rối lên đầu ta, kể cả người đó là Thiên Vương, ta cũng sẽ đ.á.n.h hắn!”
Triệu Vũ tức giận đến bật cười: “Được được được, rất tốt!”
Hiếm khi được bày tỏ cõi lòng, không muốn giả vờ bên hắn nữa, ta khinh thường nói: “ Ta biết ta rất tốt, ngươi không cần phải khen đâu.”
Triệu Vũ không nhịn được nữa: “ Ngươi là một nữ nhân thô tục, hãy tự bảo trọng.” rồi bỏ đi.