Làm chim sơn ca cho người yêu cũ cũng sướng lắm - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:50:18
Lượt xem: 742

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần trở về là căn biệt thự xa hoa rộng lớn .

Mà là một căn hộ ba phòng ngủ nhỏ nhắn.

Tôi nhướn mày.

"Đây chính là căn nhà em mua bằng tiền lớn đầu tiên kiếm ?"

"Vâng."

Bùi Sóc cúi đầu cởi dây giày cho , lấy một đôi dép trong nhà lót bông.

"Hồi đó khi chúng còn bên , em nhắm trúng căn nhà , tiền là mua ngay, bỏ trống bấy lâu nay."

Forgiven

Cậu ngước lên , đôi mắt lấp lánh: "Hôm nay, cuối cùng cũng đợi chủ nhân của nó ."

Tôi xoa đầu Bùi Sóc.

"Ngoan lắm."

Từ xuống, tình cờ thấy tuyến thể của đang dán hai miếng dán ức chế.

Tôi tặc lưỡi một tiếng, thầm nghĩ cả hai đến mức , còn đeo thứ đó làm gì nữa?

Tôi đưa tay lột nó .

Bùi Sóc nhanh chóng lấy tay che , nhưng vẫn kịp thấy.

Trên tuyến thể vốn dĩ nên nhẵn nhụi, giờ hằn lên một vết sẹo vặn vẹo, dữ tợn.

"... Bùi Sóc?"

"Ha ha, ăn gì? Để em nấu cơm cho nhé?"

Cậu gượng gạo, định bước chân bếp.

"Bùi Sóc!"

Tim như hẫng một nhịp, vội vàng kéo Bùi Sóc .

"Tuyến thể của em làm thế ? Nếu em thật, sẽ ngay lập tức."

"Anh!"

Bùi Sóc cuống quýt nắm chặt lấy cổ tay .

"Anh đừng , em , em mà. Em là Alpha, sức hút với bằng Omega, nên em ..."

Trái tim khẽ run rẩy.

Chỉ vì năm đó buông lời cay nghiệt, chê là Alpha, nên em thật sự định tuyến thể ?

Tôi nghiến răng đến mức phát tiếng kêu.

"Cấp bậc của em cao như thế, em sợ xảy chuyện gì thì bước xuống nổi bàn mổ ?"

Bùi Sóc cúi đầu ủ rũ.

"Vâng, nạo một nửa thì thành công, bác sĩ sợ em c.h.ế.t nên dám làm tiếp nữa."

Là một trải qua vô trị liệu, hiểu rõ.

Một câu " thành công" đơn giản như .

Phía nó là bao sự đau đớn và tàn khốc.

Hóa vì tuyến thể từng chịu tổn thương nghiêm trọng nên kỳ mẫn cảm của mới định như .

Vậy mà suốt những năm tháng vắng mặt, tự vượt qua những lúc đó như thế nào?

Bùi Sóc buông tay , ánh mắt chút trống rỗng.

"Ban đầu em nghĩ, nếu thể trở thành Omega, em sẽ lý do chính đáng để tìm . ... còn cách nào khác, em đành coi như vẫn luôn ở bên cạnh, nhận nuôi một đứa trẻ lấy ảnh dạy nó gọi là ba."

Cậu đưa tay quệt mặt.

"Nếu lúc đó em chịu đựng vất vả thế nào, em nhất định sẽ mặt dày bám lấy rời."

Phải .

Nếu sớm rằng sự vòng vo chỉ mang tổn thương cho cả hai, thì thà rằng lúc đó đừng tự cho là đúng.

Tôi hít hít mũi, mân mê ngón tay của Bùi Sóc.

"Có hối hận ?"

"Hối hận chuyện gì?"

"Vì năm xưa bám lấy em dai dẳng như ."

Bùi Sóc khẽ .

"Phó Sân, dù em cũng là một Alpha mà."

Tôi chớp chớp mắt.

"Ờ."

Vì là Alpha nên chúng vốn dĩ ngang hàng.

Đã thích thì tuyệt đối sẽ cần.

Bùi Sóc:

Tôi gác nhiều công việc.

Gửi An An sang nhà một bạn, nhờ họ chăm sóc giúp.

Mỗi ngày còn , đều dành trọn vẹn để ở bên Phó Sân.

Chúng ngủ cho đến khi tự tỉnh giấc, cùng đùa nghịch nấu nướng trong bếp, ôm sưởi nắng, nắm tay dạo lúc hoàng hôn.

Tôi từng ảo tưởng nhiều về ngày chúng tái hợp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lam-chim-son-ca-cho-nguoi-yeu-cu-cung-suong-lam/chuong-7.html.]

Tôi từng nghĩ sẽ cùng Phó Sân làm thật nhiều điều ý nghĩa để bù đắp cho những năm tháng lỡ mất.

khi thực sự chạm tới bước , nhận chẳng cầu mong gì nhiều.

Tôi chỉ Phó Sân ở bên cạnh .

Chẳng cần làm gì cả, chỉ cần ở đây, lâu thêm một chút nữa thôi.

giờ đây, đếm ngược từng ngày cuối cùng cạnh , trơ mắt suy yếu từng chút một.

Ông trời ơi.

Con thể cần tiền tài, cần địa vị.

Cũng chẳng cần những thứ mà bao năm qua con đ.á.n.h đổi bằng cả m.á.u và nước mắt mới .

Con chỉ Phó Sân thôi.

Phải làm thì Người mới chịu để bên con đây?

Tôi lén chùa, cầu xin bùa bình an.

Phó Sân chuyện gì cũng , nhưng chẳng ngăn cản gì.

Anh chỉ xoa đầu .

"Ngoan, xuống đây với một lát."

"Vâng."

Phó Sân dựa lòng , ánh đèn rực rỡ bên ngoài cửa sổ sát đất hắt lên, phản chiếu gương mặt .

"Bùi Sóc, em còn nhớ đứa con của chúng ?"

"Em nhớ."

"Thằng bé cơ hội lớn lên."

"Vâng."

"An An đừng giống như con của chúng nhé, thằng bé lớn lên thật ."

Con Phó Sân mà.

Đôi khi chính là như , dịu dàng tàn nhẫn.

Anh chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa, thể tiếp tục làm động lực để kéo tiếp.

Nên tìm một khác làm lẽ sống mới, để khi , vẫn thể tiếp tục sống sót.

"Bùi Sóc, em đang đấy?"

"Em ."

"Vậy em hứa với ?"

"Em hứa. Anh mà, từ đến nay em luôn lời ."

Phó Sân mãn nguyện, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ.

Bàn tay đang nắm lấy tay dần dần mất sức lực.

Khoảnh khắc tay buông thõng xuống, áp chặt bàn tay lồng n.g.ự.c .

ấm đó vẫn cứ lẳng lặng nguội lạnh .

Tôi khẽ gọi: "Anh ơi."

Anh ngủ .

Nước mắt từ hốc mắt trào , lăn dài xuống miệng.

Sao mà đắng chát quá.

Tôi bế Phó Sân lên giường.

Tôi gọi điện cho Mạc Bắc, nhắc những chuyện dặn dò từ .

Chuyện về An An, về công ty và cả tiền bạc.

Sau khi cúp máy, uống một nắm t.h.u.ố.c an thần, lấy bộ vest cưới mà đặt may từ nhiều năm .

Tôi cẩn thận mặc nó cho , còn tỉ mỉ thắt cà vạt.

Anh lắm, và cũng mặc bộ đồ của .

Tôi xuống, gối đầu lên vai , một nữa nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo .

Anh , ?

chuẩn tâm lý bao nhiêu chăng nữa, thì khi sự ly biệt thực sự đến, em vẫn chẳng cách nào chấp nhận nổi.

Nên em chọn cùng .

Bốn năm , khi bỏ rơi em, em phát điên .

Kẻ điên thì giữ lời hứa .

Lần , em lừa .

An An còn nhỏ, thằng bé sẽ sớm quên em thôi, nhưng bù thằng bé sẽ nhiều tiền.

Không em, thằng bé vẫn thể trưởng thành thật .

em thì khác.

Không , em trụ nổi.

Ngoại trừ , thế gian chẳng còn ai thể giữ em ở .

Thế nên ơi.

Đợi em nhé, em đến tìm đây.

Loading...