"Đến nước mà còn dám lơ đãng ?"
Mạc Bắc nhăn mặt bước tới: "Cậu Bùi, đối xử với thiếu gia nhà như thế!"
"Nhà ?"
Bàn tay đang bóp cằm bắt đầu run lên.
Bùi Sóc giận quá hóa , bắt đầu năng kiêng nể.
"Lúc lên giường với Phó Sân, còn chẳng đang ở xó xỉnh nào . Cho dù chơi thì cũng đợi chơi chán ."
Cậu thấp giọng đe dọa .
"Phó Sân, kể tỉ mỉ cho tình nhân mới của xem mấy ngày cầu xin làm như thế nào ?"
Dù cũng là một Alpha.
Dù mặt dày đến , khi bêu rếu những chuyện mặt khác, trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Khổ nỗi Bùi Sóc cứ giữ chặt lấy , cho cúi đầu.
"Ký, ký?"
Forgiven
"... Ký."
Bùi Sóc cuối cùng cũng lộ vẻ mặt hài lòng.
Cậu liếc Mạc Bắc, bất thình lình cúi xuống cố ý c.ắ.n chặt lấy môi , ép phát tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Mạc Bắc lo lắng tột độ nhưng dám ngăn cản, chỉ đó cuống cuồng như kiến bò chảo nóng.
Bùi Sóc chẳng buồn đầu , thẳng tay hất đổ đĩa trái cây.
"Cậu định đây xem chúng làm đến bước cuối cùng mới chịu ? Cút!"
Tôi lén phẩy tay hiệu cho .
Đi , cũng đừng xót xa cho làm gì.
Là do tự chuốc lấy, trách ai đây.
Mạc Bắc , Bùi Sóc liền túm gáy ấn xuống giường.
Một tiếng "xoẹt" vang lên, bộ đồ bệnh nhân xé toạc.
C.h.ế.t tiệt.
Định làm thật .
Tôi bắt đầu thấy hoảng, cố sức ngọ nguậy chạy trốn.
"Đại ca , làm ơn thương hoa tiếc ngọc chút , mới thương xong, đừng làm mà, đừng làm."
Ngay lập tức, m.ô.n.g ăn một phát tát đau điếng.
Tôi kêu oai oái một tiếng, tủi bĩu môi, giọng điệu cũng tự giác mềm mỏng xuống.
"Cậu làm cái gì chứ?"
Bùi Sóc lạnh.
"Biết là đang thương mà còn cứ luyên thuyên mãi, giờ sai ? Nằm im đấy, để xem lưng ."
"Ồ."
Vết thương mới khâu bục , khâu nữa.
Vừa thấy bác sĩ cầm kim lên, bắp chân run bần bật.
Hay là, cứ để ngất xỉu thêm nữa .
Đột nhiên, tay một bàn tay khác nắm chặt lấy.
Những ngón tay ấm áp và mạnh mẽ lách giữa kẽ tay như những chú cá nhỏ, từ từ mười ngón tay đan chặt .
Tôi theo bản năng định đầu , nhưng đôi mắt lòng bàn tay che khuất.
"Đừng , thì sẽ sợ nữa, ngoan."
Trái tim bỗng nhiên đập rộn ràng.
Hơi ấm từ bàn tay dường như thấm da thịt , từng chút một lan tỏa khắp cơ thể.
Vẫn yêu quá.
Tôi vẫn yêu vô cùng.
Tại vẫn cứ yêu đến nhường .
Cảm giác cay nồng dâng lên nơi sống mũi, khiến suýt chút nữa cầm nước mắt.
Ngay khoảnh khắc , thực sự bất chấp tất cả để cho Bùi Sóc .
Chuyện năm đó cũng nỗi khổ tâm riêng.
Người bụng tài trợ cho khởi nghiệp chính là .
Dự án đầu tiên ký cũng là do giành về cho.
Thậm chí ngay cả khi bản còn khó lòng tự bảo vệ, vẫn lặng lẽ bảo vệ vượt qua sóng gió.
Bùi Sóc... bao giờ bỏ rơi cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lam-chim-son-ca-cho-nguoi-yeu-cu-cung-suong-lam/chuong-4.html.]
Sau khi cái nắm tay , khao khát sự xót thương của , khao khát cái ôm và những nụ hôn của .
Những ngày tháng nhớ nhung khôn nguôi trong quá khứ bỗng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Cứ như thể nếu những điều đó, sẽ thể sống nổi qua giây tiếp theo.
Đôi môi khẽ mấp máy, nhưng ngay khoảnh khắc lời định thốt thì tiếng chuông điện thoại vang lên.
Bàn tay trong lòng bàn tay rút , Bùi Sóc bắt máy.
Đầu dây bên truyền đến một giọng trẻ con ngây ngô:
"Ba ơi, bao giờ ba mới về ạ?"
Tôi run lên, trợn tròn mắt.
Bàn tay đang che mắt dường như cảm nhận điều đó, khẽ áp sát da mặt .
Bùi Sóc khẽ một tiếng.
Giọng của càng thêm dịu dàng.
"Ba về ngay đây, An An ngoan, lát nữa ba mang bánh kem về cho con nhé, ?"
Cuộc gọi kết thúc, mũi khâu cuối cùng cũng tất.
Bàn tay che mắt rời , giấc mộng tan biến ngay tức khắc.
Tôi mỉm .
Xem kìa Phó Sân, giây tiếp theo đến đó.
Dù gì, chẳng mày vẫn đang sống sờ sờ đó .
Bốn năm , một đứa con cũng là chuyện hết sức bình thường thôi mà.
vẫn thấy giọng đắng chát của chính .
"Cậu... làm ba . Nếu thế thì b.a.o n.u.ô.i vẻ lắm, còn ba của đứa trẻ thì ..."
Tôi dùng hết sức bình sinh nhưng vẫn thể thốt mấy chữ "ba của đứa trẻ".
"Sợ cái gì, ba ruột của nó vì khó sinh mà qua đời ."
Biểu cảm của Bùi Sóc thoáng chút hớn hở, trông chẳng khác nào một gã tồi.
"Anh là Alpha, khâu mấy mũi chắc cần viện nhỉ? Đi thôi, mua bánh kem cho con trai với ."
"... Được."
Vừa về đến nhà, đứa nhỏ lao tới ôm chầm lấy chân Bùi Sóc.
"Ba ơi, ba về ! Con nhớ ba lắm."
Tôi đứa trẻ, thẫn thờ cả .
"Đứa bé ... bao nhiêu tuổi ?"
Bùi Sóc nhấc bổng đứa bé quá đầu, xoay một vòng trung.
Trong giọng của mang theo vài phần khoe khoang: "Bốn tuổi đấy."
Bốn tuổi.
Tại ... tại đúng lúc là bốn tuổi cơ chứ!
Đứa nhỏ thấy , đôi mắt đột nhiên sáng rực lên.
"A, là... ưm!"
Bùi Sóc bịt miệng đứa bé , liếc một cái nghiêm giọng dạy bảo.
"Đây là chú, ba mua bánh kem cho con đây , lời ba ?"
Trong mắt đứa trẻ dường như chút khó hiểu, nhưng nó vẫn ngoan ngoãn mỉm với .
"Cháu chào chú ạ."
"Đi thôi, ba đưa con ăn bánh kem nào."
"Vâng ạ!"
Một lớn một nhỏ dắt tay , đúng là một khung cảnh cha con yêu thương thắm thiết.
Tôi khom xuống, cố chịu đựng cơn đau nhói đột ngột truyền đến từ vùng bụng .
Nếu bảo bối của bình an lớn lên, thì năm nay cũng tròn bốn tuổi.
Bùi Sóc.
Hóa con nhanh đến như .
Cậu ?
Thực ... chúng cũng từng một đứa con.
nó chỉ mới sống vẻn vẹn ba tháng rưỡi mà thôi.
Khoang sinh sản của Alpha vốn dĩ quá yếu ớt, dù cho Mạc Bắc cứu thì chuyện cũng muộn màng.
vẫn giữ đứa bé .
Chúng từng vô cùng mong đợi về một gia đình ba hạnh phúc.