Editor: Trang Thảo.
Tối muộn, Trầm Thu Lâm gửi cho một tin nhắn: [Cuộc họp đột xuất quá, định với em nhưng điện thoại hết pin, xe chỗ sạc. Vừa xuống xe họp ngay, xong việc , tối nay về công ty xử lý nốt chút việc xong sẽ về nhà. Em ngoan ngoãn ở nhà chờ nhé, nếm thử tay nghề của em.]
Đọc xong tin nhắn giải thích, tâm trạng khá hơn một chút. Tôi ép bản vực dậy tinh thần. Tôi thông suốt , chuyện hôn ước giữa Trầm Thu Lâm và Trần Vi lẽ chỉ là lời đồn thổi vô căn cứ của hai đồng nghiệp thôi, độ tin cậy thấp. Chúng bây giờ đang là yêu, bận rộn như , nên nghĩ ngợi lung tung.
Tôi đem tất cả những món mới học trong lúc vắng nhà làm sạch sẽ bỏ hộp giữ nhiệt, đó nhờ vệ sĩ lái xe đưa đến công ty. Hắn công tác về chắc hẳn kịp ăn gì. Nhìn hộp đồ ăn đầy ắp, lòng dâng lên một chút ngọt ngào. Dù chúng cũng mấy ngày chuyện t.ử tế với .
Tôi ngước lên, phòng làm việc của sếp tổng quả nhiên vẫn còn sáng đèn. Sau khi thang máy lên, thấy rèm cửa kính kéo kín, thấy bên trong. Tôi xách hộp đồ ăn định đẩy cửa để tạo cho một bất ngờ, thì giọng của Trầm Thu Lâm vang lên từ phía lớp kính.
“Cô cảm thấy tổ chức hôn lễ ở thì hơn? Cá nhân thích kiểu ngoài trời bãi cỏ...”
Máu trong dường như đông cứng trong giây phút đó. Hôn lễ? Tôi và Trầm Thu Lâm đến cả giấy đăng ký kết hôn còn thể làm, gì đến chuyện tổ chức đám cưới. Nói cách khác, câu hỏi chỉ thể dành cho Trần Vi đang mặt.
Hóa tin đồn ở văn phòng là sự thật. Vậy là cái gì chứ? Một trò đùa giữa các bậc tiền bối ? Cái gì mà kẻ ngoại tình tay trắng, tất cả chỉ là lời hứa suông của kẻ giàu mà thôi.
Tôi tiện tay đặt hộp đồ ăn ngay cạnh cửa văn phòng. Dù cũng sẽ nấu cơm đưa cơm cho nữa, xách suốt một quãng đường cũng mệt , coi như đây là bữa cơm cuối cùng làm cho .
Lúc về, xe của nhà mà tự bắt taxi. Vừa về đến nhà, lập tức thu dọn hành lý. Mặc dù những món quà mua hợp ý , nhưng sắp thành yêu cũ , làm thể giữ đồ của yêu cũ chứ? Tôi cũng chẳng cần thực hiện cái cam kết tay trắng gì đó, công việc, thể tự nuôi sống bản .
Đang lúc thu dọn gần xong thì thấy Trầm Thu Lâm hổn hển mở cửa bước . Khi thấy , đôi mày giãn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lam-chim-hoang-yen-phai-giu-nam-duc/chuong-6-hon-le-cua-ai.html.]
“Em định ? Vệ sĩ bảo em đến đưa cơm cho , nhưng chờ mãi thấy em xuống. Anh mở cửa thì thấy hộp đồ ăn đặt ngoài cửa, em mang ?”
Nói , Trầm Thu Lâm định nắm lấy tay . Hừ, ở bên trong bàn bạc địa điểm kết hôn với vị hôn thê, nào dám chứ.
“À, đột nhiên nữa thôi.” Tôi bình thản lùi , nghiêng tránh né bàn tay định nắm lấy của .
Hắn sững , rõ ràng ngờ sẽ từ chối. Sau đó tầm mắt rơi xuống chiếc vali của .
“Em ? Tại mang theo vali?”
Trang Thảo
Nhìn ánh mắt đầy thắc mắc của Trầm Thu Lâm, trong lòng trào dâng cơn phẫn nộ. Chính là kẻ ngoại tình, “chim hoàng yến” bắt tay trắng, định lén lút rời chẳng là đúng ý , còn ngăn cản cái gì nữa?
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn, thẳng thừng mặt : “Đi bar, ở đây nữa.”
Nghe thấy câu đó, sắc mặt Trầm Thu Lâm lập tức tối sầm . Hắn túm chặt lấy bàn tay rút , thần sắc nghiêm nghị: “Tống Dã, chẳng , bar sẽ trừ một tháng tiền tiêu vặt? Hơn nữa, em ở đây thì định ? Hay là... em định ở với ai?”
Giọng điệu của Trầm Thu Lâm lạnh băng, ánh mắt như đang chằm chằm con mồi thể thoát khỏi. Tôi nghiến răng nghiến lợi, trừ tiền tiêu vặt? Đã ngoại tình mà còn quản thúc .
“Trừ thì trừ , tùy ! Tôi ở, ở với ai thì liên quan gì đến , dù đối xử với chẳng qua cũng chỉ là vì cái khế ước đó thôi ?”
Có lẽ đây là đầu tiên Trầm Thu Lâm bằng giọng điệu như nên trong thoáng chốc chút ngạc nhiên. giây tiếp theo, trực tiếp vác lên vai, chiếc vali cũng quăng một góc phòng khách. Hắn vác thẳng phòng ngủ của . Trong lúc nhất thời kịp phản ứng nên cũng quên luôn cả việc phản kháng.