Làm Chim Hoàng Yến Phải Giữ "Nam Đức" - Chương 3: Gia quy của Trầm tổng

Cập nhật lúc: 2026-05-03 12:43:28
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ánh đèn vàng ấm áp trong xe hắt lên gương mặt Trầm Thu Lâm. Hàng mi dài run rẩy, đường xương hàm quyến rũ, sống mũi cao thẳng... nhan sắc cực phẩm chỉ cần ném đám đông là thể nhận ngay lập tức. Lúc đang cúi đầu xem một tập tài liệu, nhịn lén thêm vài cái.

 

Giây tiếp theo, Trầm Thu Lâm đột nhiên đầu . Tôi giật , vội vàng mặt , giả vờ ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

 

“Em xem , đây là bản hợp đồng dự thảo.”

 

Tôi chút thắc mắc: “Hợp đồng gì cơ?”

 

Đôi môi quyến rũ của Trầm Thu Lâm khẽ nhếch lên, trong đôi mắt đào hoa chứa đựng những cảm xúc mà hiểu thấu: “Em thể hiểu đó là gia quy.”

 

Tôi ánh của mà mở tập hồ sơ , đập mắt là từng điều khoản yêu cầu:

 

Ra ngoài vệ sĩ kèm, nếu vi phạm một sẽ khóa một thẻ ngân hàng.

 

Không tham gia tiệc tùng khác giới, vi phạm một sẽ tự kiểm điểm ba ngày và khóa ba thẻ ngân hàng.

 

Kẻ ngoại tình trong thời gian yêu đương sẽ với bàn tay trắng.

 

“Suỵt...” Tôi chỉ điều khoản thứ hai, thăm dò hỏi: “Đi bar... ? Bar yên tĩnh thôi, nhảy nhót gì hết, chỉ uống chút rượu.”

 

Trầm Thu Lâm ngoài cửa sổ, chẳng thèm ban cho lấy một ánh mắt: “Không , nếu sẽ trừ một tháng tiền tiêu vặt.”

 

“Ồ...”

 

Mặt tỏ vẻ phục tùng nhưng trong lòng thì nghiến răng nghiến lợi. là thành chim hoàng yến thật ! mà một tháng tiền tiêu vặt tới ba triệu tệ, cái “gia quy” nhất định tuân thủ.

 

Sau khi thầm niệm ba câu “Có tiền mua tiên cũng ”, đặt bút ký bản thỏa thuận. Hợp đồng ký, cũng dọn ở, và Trầm Thu Lâm chính thức là một cặp đôi yêu đương, dù chỉ là phiên bản hợp đồng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lam-chim-hoang-yen-phai-giu-nam-duc/chuong-3-gia-quy-cua-tram-tong.html.]

Chung sống hơn nửa năm, cảm thấy và Trầm Thu Lâm giống tình nhân cho lắm, mà giống... bạn nhậu hơn?

 

Đừng là ngủ chung giường, ngay cả lúc đưa đồ cho , cũng chẳng bao giờ chạm tay . Vô lý thật đấy, cất công “đòi” từ tay về, chắc chắn dựa cơ sở thích đàn ông thì mới thích chứ.

 

cũng dần chấp nhận việc đối tượng của là nam giới. Dù nửa năm qua, ngoại trừ việc tiếp xúc thể thì đối xử với cực kỳ . Điều khiến cảm thấy cứ sống thế với Trầm Thu Lâm cả đời cũng . Suy cho cùng, ai mà thích một vị tổng tài bá đạo tiền, nhan sắc còn là hình mẫu lý tưởng cơ chứ?

 

Chính vì thế, việc đến tận bây giờ hai đứa vẫn nắm tay nào khiến cảm thấy vô cùng thất bại. Không , thể tiếp tục như thế . Trầm Thu Lâm thể ăn chay, chứ thì làm !

Trang Thảo

 

Hai ngày nay nghỉ đông, hiếm khi rảnh rỗi nên khi Trầm Thu Lâm làm, ở nhà nghiên cứu nấu nướng. Nguyên nhân là vì đó ở hiệu sách, thấy một cuốn tiêu đề: Cách nắm giữ trái tim đàn ông.

 

Lúc thanh toán, gã vệ sĩ theo rõ ràng khựng một chút, nhưng sự chuyên nghiệp vẫn giúp giữ vẻ mặt cảm xúc mà mua cuốn sách đó về. Vừa về đến nhà, hào hứng mở xem, kết quả phát hiện đây thực chất là một cuốn sách dạy nấu ăn.

 

Lật sang trang thứ hai, bên trong câu trả lời cho cái tiêu đề: Muốn nắm giữ trái tim đàn ông, tiên hãy nắm giữ dày của .

 

Tôi đỡ trán gượng, nhưng hình như đây cũng là một cách. Một quyển sách, một , một căn bếp và một phép màu. Khi thành quả mấy tiếng đồng hồ bày lên bàn, trong lòng nảy sinh ảo giác rằng là một thiên tài hội họa... , thiên tài ẩm thực.

 

Bảy giờ tối, Trầm Thu Lâm về đến nhà. Vừa phòng, ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức.

 

“Hôm nay là ngày gì ? Em bảo bảo mẫu làm nhiều món thế ?” Trầm Thu Lâm tiến gần bàn ăn, thấy vẻ kinh ngạc trong mắt thì thầm vui sướng.

 

“Không , hôm nay em cho bảo mẫu nghỉ sớm , tất cả chỗ đều là tự tay em làm đấy.” Tôi đặt đôi đũa mặt Trầm Thu Lâm, xới một bát cơm nóng hổi cho .

 

Trầm Thu Lâm xuống, thăm dò gắp một miếng. Dưới ánh mắt mong chờ của , khẽ gật đầu: “Ngon lắm, còn ngon hơn cả nhà hàng làm.”

 

Lòng rúng động, đây là đ.á.n.h giá cao đến nhường nào chứ? Lẽ nào đầu bếp mà tay nghề của tinh xảo đến ? Tôi quan sát Trầm Thu Lâm gắp thêm mấy miếng nữa, sắc mặt vẫn tự nhiên, còn gật đầu khen ngợi. Lúc mới yên tâm mà bắt đầu gắp thức ăn.

 

cho miệng, nhịn mà phun : “Sao mặn thế ?”

 

Tôi gắp thử món khác, nếm thử, một vị mặn chua kích thích thẳng đầu lưỡi.

 

“Phi phi phi! Cái khó ăn quá mất! Trầm Thu Lâm, khó ăn thì chứ! Sao nhịn?”

Loading...