Lại Trốn Nữa? Bắt Em Về Yêu Cho Đến Ngoan - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-03-01 16:59:49
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi tới khúc ngoặt hành lang là một góc yên tĩnh ít qua thì Thẩm Yến Chu dừng bước.

 

Nhạc Bình và Triệu Quân cũng .

 

Ánh đèn huỳnh quang trắng xanh chiếu từ trần hành lang xuống, khiến khí xung quanh mang theo chút lạnh lẽo cứng nhắc.

 

Nhạc Bình chợt phát hiện… cổ lão tổng nhà hình như … gì đó khó hình dung!

 

Hắn căng gan ngó nghiêng kỹ .

 

Không sai!

 

Không hoa mắt!

 

Chính là thấy thật!

 

Dù mặc sơ mi đóng thùng, thắt cà vạt đàng hoàng, nhưng mấy dấu loang loang lổ lổ chỗ cổ… cơ bản che nổi!

 

Thậm chí cổ áo còn cố tình kéo thấp xuống một chút!

 

Nhạc Bình: “.....”

 

Hắn bỗng hiểu .

 

Xem vị “tiểu phu nhân” trong nhà là luôn trông như ép ép nép nép với tổng nhà hình như… hòa thuận .

 

Chứ lão tổng mà chủ động để lộ dấu hôn thế , còn cố tình giấu kỹ mà khoe thì là gì!

 

Nhạc Bình trong lòng trộm gần c.h.ế.t.

 

Một quyền thế nghiêm nghị như Diêm Vương ở công ty, về nhà biến thành một tên “ám sảng ca”, trừ việc mặc tạp dề làm cơm thì y chang “tiểu phu nhân” luôn !

 

Hắn hưng phấn tới mức suýt vỗ đùi ăn dưa.

 

Ngày mai làm, tổng sẽ mặc cái gì để che cổ đây?

 

Mặt thì tỉnh bơ, chứ trong lòng thì phấn khởi xỉu.

 

Bất quá là kim bài trợ lý huấn luyện bài bản, Nhạc Bình nhanh chóng thu biểu cảm, giữ vẻ mặt nghiêm túc đúng chuẩn.

 

Hắn về phía Triệu Quân, mở miệng : “Bí thư Triệu, Thẩm tổng vợ bệnh nên hôm nay đặc biệt tới thăm.”

 

Hắn giúp lão tổng khơi đầu câu chuyện, giọng điệu cao thấp, lễ độ mà xu nịnh.

 

Triệu Quân xong cảm động đến run lên: “Cảm… cảm ơn Thẩm tổng! Cảm ơn trợ lý Nhạc!”

 

Thẩm Yến Chu ánh mắt bình thản: “Bí thư Triệu, nhớ công ty cũng hơn hai năm rưỡi ?”

 

Triệu Quân cúi đầu mà đáp: “Dạ đúng, Thẩm tổng, hai năm tám tháng.”

 

Thẩm Yến Chu gật đầu.

 

“Nhớ kỹ như thể thấy tình cảm với Long Thịnh, hẳn cũng xem trọng vị trí hiện tại của lắm đúng ?”

 

Triệu Quân nhanh chóng gật đầu như gà mổ thóc: “ , Thẩm tổng!”

 

“Ừm.” Anh gật đầu.

 

Khẽ mím môi, như đang nghĩ gì đó.

 

“Tôi nhớ một , làm tăng ca tới tận hai giờ sáng để thành văn kiện, mãi tới khi thư ký giục mới chịu về.”

 

“Còn , sốt tới bốn mươi độ mà vẫn cố làm mà suýt nữa ngất trong phòng họp.”

 

Giọng Thẩm Yến Chu lúc mang theo sự ôn hòa và khen ngợi chân thành.

 

“Bí thư Triệu, tinh thần bất chấp tất cả vì công việc của làm thật sự trân trọng.”

 

Nghe đến đây, Triệu Quân suýt rơi nước mắt.

 

“Thẩm tổng! Chuyện nhỏ mà… ngài còn nhớ ? Tôi thật sự… thật sự…”

 

Nhìn cảnh Triệu Quân cảm động , Nhạc Bình âm thầm tán phục chủ t.ử nhà hiểu lòng đúng là đỉnh cao.

 

Đám chuyện lặt vặt , Thẩm Yến Chu đương nhiên thể nhớ nổi.

 

Là ban ngày bảo và giám đốc nhân sự tổng hợp tư liệu thu thập.

 

Thẩm Yến Chu nhẹ nhàng mỉm .

 

câu tiếp theo khiến bầu khí đổi:

 

“Vốn dĩ, ở Long Thịnh tiền đồ chọn sai để ôm chân.”

 

Giọng chợt lạnh hẳn .

 

Triệu Quân thể run lên khống chế .

 

Đến lúc , đại khái hiểu mục đích Thẩm Yến Chu tới thăm hôm nay.

 

Ban nãy còn thắc mắc, vợ bệnh mà đến mức lão tổng đích tới thăm?

 

Thì

 

Trong lòng vốn lo lắng, nhưng vẫn hy vọng mơ hồ.

 

Lúc thì ảo tưởng đều tan vỡ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lai-tron-nua-bat-em-ve-yeu-cho-den-ngoan/chuong-62.html.]

Mình làm sai, còn cứu vãn .

 

từng làm việc hai năm trong ban lãnh đạo Long Thịnh, Triệu Quân hiểu rõ Thẩm Yến Chu là kiểu tay thì tuyệt nương tình.

 

Hắn từng , tổng từng bắt kẻ ăn cây táo, rào cây sung.

 

Từ hôm phát hiện thì những đó cùng nhà của họ… như thể bốc khỏi thế gian.

 

Triệu Quân sợ hãi vây lấy, như thể cả khối lạnh của t.ử thần ập tới.

 

Hai chân run bần bật.

 

Giây tiếp theo, “phịch” một tiếng, quỳ gối xuống đất.

 

“Thẩm tổng! Tôi sai ! Tôi với ngài, với công ty! Tôi !”

 

Hắn giơ tay tát liên tục mặt .

 

Thẩm Yến Chu gì mà chỉ đó, lạnh lùng .

 

Chờ đến khi Triệu Quân tự tát hơn hai mươi cái, mặt sưng lên như bánh bao, mới từ tốn mở miệng:

 

“Bí thư Triệu, m.á.u lạnh vô tình.”

 

“Hơn hai năm qua, vẫn làm việc cẩn thận, kín đáo. Tôi cho một cơ hội để là tại bất ngờ đầu quân cho Thẩm Tuyển?”

 

Triệu Quân ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm nước.

 

“Thẩm tổng, là vì… là vì vợ …”

 

Đối mặt với khí thế mạnh mẽ nghiêm nghị của đỉnh quyền lực như Thẩm Yến Chu, tâm lý phòng ngự của Triệu Quân sụp đổ.

 

Hắn bật , kể bộ sự thật giữ gì.

 

Hắn và vợ là một đôi yêu thương , từ thanh mai trúc mã đến kết hôn, bên mười bốn năm.

 

Đầu năm nay, vợ bất ngờ phát hiện mắc bệnh nặng.

 

Chạy chữa nhiều , bác sĩ cuối cùng đề nghị: chỉ cách ghép nội tạng mới thể cứu sống.

 

Hai vợ chồng là dân tỉnh lẻ lên thành phố, tiền lương tuy nhưng chỉ đủ sống, mua nhà, nuôi con, lo tuổi già. Tiền tiết kiệm gộp chỉ vài chục triệu mà so với chi phí chữa bệnh thì chẳng khác nào muối bỏ biển.

 

Chưa kể ghép nội tạng thì còn xếp hàng.

 

Cơ hội sống của vợ cực kỳ mong manh.

 

Vài tháng nay, Triệu Quân vay mượn đủ kiểu, thích bạn bè đều tìm đến . vẫn thể kham nổi chi phí điều trị.

 

Vợ thấy đành lòng nên từ bỏ chữa bệnh, xin về nhà.

 

Triệu Quân nào nỡ!

 

Trong lúc đường cùng, còn định bán một quả thận để lấy tiền cứu vợ.

 

Ngay lúc đó thì Thẩm Tuyển tìm đến.

 

Sau khi Thẩm Yến Chu tiếp nhận Long Thịnh, điều Thẩm Tuyển làm giám đốc công ty con. Triệu Quân mặt, nhưng quen .

 

Thẩm Tuyển ngỏ ý giúp là đầu gặp mặt đưa thẻ ngân hàng 500 triệu.

 

Triệu Quân dám nhận.

 

Thẩm Tuyển bèn nêu điều kiện trao đổi là Triệu Quân lợi dụng phận bí thư để giám sát Thẩm Yến Chu, tin tức gì liền lập tức báo cáo.

 

Triệu Quân vốn là thành thật, trung hậu. Loại chuyện phản bội chủ quản, phản bội niềm tin như nên thề c.h.ế.t cũng làm.

 

bên cán cân là vợ , là sinh mệnh yêu nhất.

 

Triệu Quân trằn trọc cả đêm, cuối cùng vẫn là thỏa hiệp.

 

Trong lòng , thế gian chẳng thứ gì quý hơn vợ đang viện cả.

 

, bắt đầu làm “gián điệp”.

 

Nói xong những lời đó, đàn ông cao mét tám đến như bùn nhão, còn hình dạng.

 

Ánh mắt Thẩm Yến Chu dường như sâu thêm.

 

“Thẩm tổng, đáng c.h.ế.t!” Hắn bò về phía , nắm lấy ống quần Thẩm Yến Chu.

 

xin ngài, nể tình những năm qua làm việc nghiêm túc cẩn trọng vì công ty… đừng động tới vợ ! Cô … cũng còn sống bao lâu nữa…”

 

Triệu Quân sụp đổ.

 

Thẩm Yến Chu lặng lẽ rút chân về.

 

Không gì.

 

Cúi .

 

Đưa tay.

 

Đỡ Triệu Quân dậy.

 

Hành động khiến cả Triệu Quân lẫn Nhạc Bình đều sững .

 

Nhạc Bình cứ tưởng ông chủ giơ tay là để đ.á.n.h nhưng ai ngờ … nâng dậy?

 

Chuyện gì đó… sai sai một cách đáng sợ.

Loading...