Lại Trốn Nữa? Bắt Em Về Yêu Cho Đến Ngoan - Chương 55

Cập nhật lúc: 2026-03-01 11:42:40
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhạc Bình mới từ quán bar .

 

Bị làn gió đêm mát lạnh thổi qua, đầu óc cũng tỉnh táo ít.

 

Từ chiều tới giờ, vẫn liên lạc với Thẩm Yến Chu nên trong lòng nóng như lửa đốt.

 

Hắn khỏi lo lắng, lão tổng tự nhiên mất tăm, liên quan đến thiếu gia làm nũng .

 

Hắn hiểu rõ, hiện tại mối quan hệ giữa hai chú cháu thành một đường dây căng như dây đàn, dễ đứt, chịu nổi thêm bất kỳ một tác động nhỏ nào nữa.

 

Nếu thiếu gia làm chuyện gì chọc trúng nọc của Thẩm Yến Chu, hai chắc sập luôn trong một giây.

 

, thấy chuyện như xảy .

 

Du Dĩ An tuổi còn nhỏ.

 

Từ bé thiếu tình thương của , sống trong môi trường quanh năm đẫm m.á.u cạnh cha ruột đại lão, mãi những cảnh sống c.h.ế.t nên tâm lý cũng méo mó ít nhiều.

 

Cậu còn nào đời nữa.

 

Nếu Thẩm Yến Chu cũng bỏ rơi , với cái kiểu tính cách thì chừng sẽ làm chuyện gì đó quá khích thật.

 

Cả đời coi như hỏng luôn.

 

Cho nên dạo gần đây, Nhạc Bình thường xuyên vì chuyện của mà lo âu.

 

Lúc chiều, Du Dĩ An chủ động gọi điện thoại hỏi thời gian ăn tối .

 

Nhạc Bình nghĩ gật đầu đồng ý.

 

Hai gặp ở nhà hàng, ăn một chút đồ.

 

Trong lúc ăn, Nhạc Bình khéo léo thăm dò tâm trạng gần đây của .

 

Du Dĩ An cho cảm giác, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà như bước khỏi cú sốc thất tình.

 

Điều đó khiến Nhạc Bình càng thêm bất an.

 

Bởi vì với hiểu của , chuyện đó gần như là bất khả thi.

 

Tuy , Nhạc Bình vẫn thể xác định một điều: việc lão tổng hôm nay dấu hiệu bất thường, liên quan đến Du Dĩ An.

 

Sau khi ăn xong, Du Dĩ An kéo đến quán bar.

 

Tính Nhạc Bình vốn là thích yên tĩnh.

 

lăn lộn trong giới kinh doanh phức tạp bao năm, mấy chỗ như thế đều xử lý ngon lành.

 

Thế là suốt buổi tối, dỗ cho thiếu gia toe toét.

 

Giờ phút , hai đang dọc con đường quán bar, Du Dĩ An bên cạnh say khướt, đến còn loạng choạng.

 

lúc một cô gái dắt ch.ó ngang qua, Du Dĩ An vốn sợ ch.ó nên mặt lập tức trắng bệch.

 

Cậu nhảy lên, nhào luôn Nhạc Bình.

 

“Thiếu gia ngoan, ch.ó xa . Xuống nào.” Nhạc Bình nhẹ giọng dỗ dành.

 

Du Dĩ An lắc đầu, lầm bầm: “Không xuống, sợ lắm.”

 

Rồi như một con lười nhỏ, hai tay ôm cổ , sống c.h.ế.t chịu buông.

 

Nhạc Bình bất đắc dĩ bật .

 

Một dám g.i.ế.c cả chủ nợ, sợ… một con ch.ó nhỏ.

 

Hắn chợt nghĩ tới điều gì, hỏi: “Nhà còn t.h.u.ố.c giải rượu ?”

 

Du Dĩ An lắc đầu bừa: “Không …”

 

Nhạc Bình quanh, phát hiện đối diện phía một tiệm thuốc.

 

Quyết định mua sẵn ít thuốc, lỡ về nhà thì phiền.

 

Hắn đỡ Du Dĩ An xuống ghế dài phía : “Thiếu gia, đây đợi một lát. Tôi qua bên mua t.h.u.ố.c giải rượu, liền.”

 

Khuyên nhủ mãi mới gỡ xuống, nhẹ nhàng đặt ghế dài.

 

“Ngồi ngoan đấy, đừng chạy lung tung.” Nhạc Bình dặn một câu, xoay băng qua đường đến tiệm thuốc.

 

Vội vàng mua t.h.u.ố.c .

 

Từ xa thấy Du Dĩ An nghiêng đầu dựa lưng ghế.

 

Chân dài vắt chéo tùy tiện, hai tay dang rộng đặt lên thành ghế, đầu ngửa về như đang ngủ gật.

 

Hôm nay mặc áo sơ mi màu rượu đỏ, dáng rộng rãi, cắt may .

 

Quần tây đen.

 

Kiểu phối đồ khó nhằn thế mà phối khí chất nhẹ nhàng đúng chuẩn mỹ nhân.

 

Cổ áo mở rộng tùy ý.

 

Chân dài thẳng tắp.

 

Cộng thêm mái tóc dài nửa đầu màu xám nhạt bồng bềnh.

 

Toàn tỏa khí chất nửa chính nửa tà, văn nhã nhưng mang nét phá cách.

 

Khóe môi Nhạc Bình khẽ nhếch.

 

lúc , ba tên đàn ông say rượu lảo đảo tới dừng ngay mặt Du Dĩ An.

 

Bọn chúng lảm nhảm cái gì đó, tay chân loạn xạ.

 

Nhạc Bình lập tức cảm thấy chuyện chẳng lành, vội chạy nhanh qua bên đường.

 

“Ê ê, kìa, em gái xinh thế cơ mà!”

 

“Khoan , em gái! Là trai ? Mẹ nó, mà lú!”

 

“Cưng ơi, mấy dắt chơi vui vẻ ? Há há há!”

 

Cách hơn mười mét cũng rõ cái giọng đê tiện của mấy tên .

 

Nhạc Bình lập tức sầm mặt, ba bước thành hai chạy tới gần.

 

“Các làm gì đó! Biến , đừng chạm !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lai-tron-nua-bat-em-ve-yeu-cho-den-ngoan/chuong-55.html.]

 

Vừa quát, đẩy mạnh tên áo sơ mi bông gần nhất.

 

Tên đầu thấy Nhạc Bình, những nổi giận mà còn đểu.

 

“Ồ, thêm một trai ! Anh em, đêm nay đúng là hên vãi!”

 

Nói xong liền đưa tay kéo tay Nhạc Bình.

 

“Buông tay , đồ khốn!” Nhạc Bình giận sôi, tát thẳng một phát mặt .

 

“Mẹ kiếp! Dám đ.á.n.h ông hả?” Gã giơ tay định trả đòn.

 

kịp động tay…

 

“Bốp!” Một cú đ.ấ.m thình lình lao từ bên cạnh, nhắm thẳng quai hàm tên áo sơ mi bông.

 

“Ai da — nó đứa nào đ.á.n.h tao?!”

 

Chưa kịp rõ, nắm đ.ấ.m như mưa liên tục nện xuống.

 

Không chỉ tên , hai tên bên cạnh cũng đ.ấ.m ngã lăn lóc, ôm đầu kêu la.

 

Du Dĩ An tuy mắt mơ màng vì say, nhưng tốc độ và lực quyền thì ảnh hưởng chút nào.

 

Vài cú đấm, hai cú đá, ba tên mặt mày tím bầm, bay đầy trời.

 

“Lũ… phế vật! Còn cút mau?” Cậu say rượu nhưng gầm lên vẫn lực.

 

Ba tên ngờ một đứa như thư sinh trắng trẻo nhã nhặn tay độc như .

 

Chân run lẩy bẩy, vội vã bỏ chạy.

 

Nhạc Bình Du Dĩ An đó, gương mặt nghiêm nghị đầy sát khí thì khỏi chút sững .

 

Năm năm , từng cha dượng nghiện cờ b.ạ.c bán để trả nợ.

 

Đang đường trốn chạy, suýt bọn đòi nợ bắt thì Thẩm Yến Chu ngang cứu.

 

Giờ phút , hình ảnh Du Dĩ An đó dường như chồng khớp với hình bóng năm của Thẩm Yến Chu.

 

Du Dĩ An lảo đảo một cái, sắp ngã xuống.

 

Nhạc Bình hồn, vội đỡ lấy , cẩn thận đặt ghế.

 

“Thiếu gia, chứ?” Mặt đầy lo lắng.

 

Du Dĩ An híp mắt .

 

“Em chứ? Nhạc trợ… Anh quên , em đ.á.n.h quyền đó. Cho nên … đừng bắt chước mấy kiểu hùng cứu mỹ nhân nữa ha.”

 

Nhạc Bình mím môi.

 

Du Dĩ An bình thường dù thích làm nũng nhưng hiếm khi đ.á.n.h .

 

So với tay thật, thích dùng đầu óc tính toán, g.i.ế.c trong vô hình hơn.

 

Cho nên suýt quên mất đ.á.n.h quyền giỏi.

 

Hắn cúi đầu thấp giọng .

 

“Không cách nào, bảo vệ … chắc là bản năng của .”

 

Ánh mắt ôn hòa.

 

“Tôi quen khi mới đến chỗ .” Hắn , vỗ vỗ n.g.ự.c .

 

“Giờ còn cao hơn một khúc đấy.”

 

Du Dĩ An khúc khích .

 

“Nhạc trợ , chút… ngốc. Hay là… khi nào rảnh em dạy đ.á.n.h quyền ha?”

 

Nhạc Bình lắc đầu: “Thôi , từng đ.á.n.h ai bao giờ nên chắc học nổi.”

 

Vừa , lôi lọ t.h.u.ố.c từ trong túi .

 

Đổ hai viên t.h.u.ố.c giải rượu lòng bàn tay, đưa tới mặt .

 

“Uống , uống sẽ thấy dễ chịu hơn.”

 

Du Dĩ An ngoan ngoãn cúi đầu, lè lưỡi l.i.ế.m lấy t.h.u.ố.c từ tay .

 

Nhạc Bình cảm thấy lòng bàn tay ẩm ướt chạm nhẹ, vội rụt tay về.

 

“Đi thôi, khuya , gọi tài xế đưa về.”

 

Du Dĩ An nắm tay : “Tôi đưa về.”

 

Nhạc Bình nhẹ, vỗ vỗ vai : “Tôi cũng uống rượu .”

 

Du Dĩ An gì, chỉ lặng lẽ .

 

Nhạc Bình nhún vai: “Được , cùng tài xế đưa về, ?”

 

Du Dĩ An hừ nhẹ, ngả lòng .

 

Lúc xe lái đến biệt thự Minh Nguyệt Viên thì điện thoại Thẩm Yến Chu gọi tới.

 

Du Dĩ An tựa đầu lên vai Nhạc Bình, ngủ mơ mơ màng màng.

 

Hắn chút lo lắng câu cuối cùng của lão tổng thiếu gia thấy .

 

May mà Du Dĩ An ngủ say nên lỗ tai cũng đóng cửa luôn.

 

Nhạc Bình đưa về đến biệt thự, giao cho quản gia Trương dặn dò vài câu mới rời .

 

Ngồi taxi, thẳng tiến đến tòa nhà Long Thịnh.

 

Vừa về đến văn phòng, liền lập tức làm theo chỉ thị của Thẩm Yến Chu và bắt đầu sắp xếp điều tra.

 

Trong lòng Nhạc Bình thầm thở dài.

 

Bảo bối nhà tổng tài đúng là khổ.

 

Cứ như trải qua chín mươi chín tám mươi mốt kiếp nạn thì thể tu thành chính quả.

 

Hắn cũng bắt đầu thấy thương hại cho đám dám động .

 

Mấy ngày tới, chắc chắn ai trong họ sống yên nổi.

Loading...