Cả đêm tôi gần như không chợp mắt, lật xem từng bài đăng của tài khoản có tên “Thiếu nữ thích ăn Ngư”. Cuối cùng, tôi có thể xác định chắc chắn rằng suy đoán của mình là đúng.
Chủ tài khoản tên Ngư Nguyệt, chính xác hơn mà nói, là chị dâu ruột của Đường Dục Hành.
Anh trai anh ấy tên Đường Dục Xuyên, là anh cùng cha khác mẹ, đồng thời cũng là người nắm quyền thực sự của nhà họ Đường.
Tôi không thể hiểu nổi—Đường Dục Hành rốt cuộc lấy đâu ra gan mà làm vậy?
Giờ nghĩ lại, kỳ thực đã có dấu hiệu từ lâu, chẳng qua tôi quá ngu ngốc nên không nhận ra mà thôi.
Tôi nhớ rất rõ, năm ngoái, có lần tôi đi công tác xa. Dự án hoàn thành sớm hơn dự kiến, nên tôi đặt vé máy bay về ngay trong ngày. Khi về đến nhà thì đã quá nửa đêm.
Cả căn biệt thự chìm trong bóng tối. Tôi nhẹ nhàng bước vào, vốn định đánh thức Đường Dục Hành để trêu chọc anh ta một phen.
Nhưng khi mở cửa phòng ngủ, tôi sững sờ tại chỗ.
Trong bóng tối, tôi thấy rất rõ—Ngư Nguyệt đang ôm chặt lấy Đường Dục Hành.
Vịt Bay Lạc Bầy
Hai người nghe thấy tiếng động, lập tức quay đầu nhìn lại. Giây tiếp theo, Đường Dục Hành nhanh chóng đẩy mạnh cô ấy ra.
Ngư Nguyệt không kịp phản ứng, ngã ngồi xuống đất.
Tôi có thể cảm nhận được sự hoảng loạn trong mắt Đường Dục Hành. Nhưng chỉ trong tích tắc, anh ta đã khôi phục vẻ bình tĩnh, còn tươi cười đi đến nắm lấy tay tôi, tự nhiên nói:
“Vợ à, sao em lại đột ngột về mà không báo trước vậy?”
Anh ta lại cau mày, làm ra vẻ khó xử, rồi nói tiếp:
“À đúng rồi, chị dâu uống say quá, vào nhà liền nhận nhầm anh thành anh cả. May mà em về kịp, không thì anh cũng chẳng biết phải làm sao nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lac-loi-trong-yeu/chuong-2.html.]
Tôi cúi đầu nhìn Ngư Nguyệt dưới sàn—đúng là ánh mắt cô ấy có chút mơ màng, trên người cũng toàn mùi rượu.
Lúc đó, tôi nghĩ dù thế nào cũng không thể để cô ấy cứ ngồi mãi dưới đất như vậy, nên cúi xuống đỡ cô ấy dậy.
Ngư Nguyệt cả người mềm nhũn, ngã hẳn vào người tôi, miệng thì lẩm bẩm những câu mà tôi nghe không rõ.
Sau khi trở về phòng, tôi bóp c.h.ặ.t t.a.y Đường Dục Hành. Anh ta nhăn mặt vì đau, nhưng vẫn nghiêm túc giơ tay thề:
“Vợ à, nếu anh nói dối thì trời đánh chết, muôn kiếp không siêu sinh! Chị dâu thật sự uống say quá, trước khi chị ấy vào nhà thì em cũng vừa về đến nơi thôi!”
Anh ta còn bổ sung thêm một câu:
“Em nghĩ thử xem, sao anh có thể ngoại tình với chính chị dâu ruột của mình được chứ?”
Hôm sau, Ngư Nguyệt cũng giải thích với tôi.
Cô ấy nói tối đó cãi nhau với anh cả, tức giận bỏ ra ngoài uống rượu, lúc về nhận nhầm tầng, nên mới đi nhầm vào phòng tôi.
Vốn dĩ phòng vợ chồng anh cả nằm ngay trên tầng trên của chúng tôi, bố cục hai phòng giống hệt nhau, chuyện nhầm lẫn cũng không phải không có khả năng.
Hơn nữa, hai vợ chồng họ thường xuyên cãi vã vì những chuyện lặt vặt, ai ai cũng quen rồi.
Mà cảnh tượng lúc ấy—mặc dù Ngư Nguyệt có ôm Đường Dục Hành, nhưng anh ta chỉ đứng yên tại chỗ, cũng không làm gì quá đáng.
Tôi lại nghĩ, một người bình thường, cho dù ngoại tình cũng không thể chọn ngay chị dâu ruột của mình, đúng không?
Thế nên, tôi coi đó là một hiểu lầm, rất nhanh chóng vứt nó ra sau đầu.