“Vợ à, anh sai rồi, thật sự chỉ là một phút hồ đồ.”
Vừa bước vào phòng ngủ, Đường Dục Hành đã vội vàng giải thích.
Tôi xoay người, nhìn anh ta đầy hứng thú rồi chậm rãi cất giọng:
“Bắt đầu từ khi nào? Tổng cộng bao nhiêu lần?”
Anh ta khựng lại, sắc mặt trở nên mất tự nhiên, ngập ngừng nói:
“Chỉ… chỉ lần này thôi, không có nhiều lần.”
Tôi không nhịn được mà bật cười khẩy.
Dù vốn dĩ không còn kỳ vọng gì vào anh ta, nhưng bị xem như kẻ ngốc để đùa giỡn vẫn khiến tôi thấy khó chịu.
Vậy nên tôi dứt khoát nói:
“Ly hôn đi, Đường Dục Hành.”
Sắc mặt anh ta thay đổi ngay lập tức, bước lên trước, nắm chặt lấy tay tôi.
“Vợ à, không đến mức chỉ vì chuyện nhỏ này mà ly hôn chứ? Chỉ là phút bồng bột thôi mà, đàn ông ai mà chẳng có lúc mắc sai lầm?”
“Anh sai, mà tôi phải gánh chịu hậu quả?”
“Người khác vợ còn có thể tha thứ, sao em thì không. Ai mà chẳng sống như vậy.”
Những lời này thực sự khiến tôi kinh ngạc.
Hóa ra trong nhận thức của anh ta, phản bội hôn nhân chỉ là chuyện nhỏ.
Cảm nhận của tôi, cuộc hôn nhân này, hóa ra chẳng hề quan trọng trong lòng anh ta.
Cơn đau từ cổ tay bị siết chặt dần lan ra, thấm đến tận tim.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
“Ai quy định tôi nhất định phải tha thứ?”
“Tôi không phải người khác, tại sao phải nhẫn nhịn?”
Vịt Bay Lạc Bầy
Tôi nói rất nghiêm túc, vậy mà Đường Dục Hành lại như nghe được chuyện cười.
Anh ta nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt, đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
“Lâm Linh, có vài lời sợ làm tổn thương lòng tự trọng của em nên trước giờ anh chưa nói.”
“Em ngoại hình bình thường, tính cách lại khô khan nhạt nhẽo, có thể lấy anh là phúc phận lớn nhất đời em rồi.”
“Còn nữa, mấy năm qua em cũng không ít lợi lộc từ cuộc hôn nhân này đâu. Cái công ty nhỏ xíu của em, nếu không có gia đình anh nâng đỡ, chắc đã phá sản từ lâu rồi?”
Tôi dùng lực rút mạnh cánh tay về, lạnh lùng nhìn anh ta.
Người đàn ông trước mặt này, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Hình như đây là lần đầu tiên tôi thật sự hiểu anh ta.
Lần đầu tiên biết được suy nghĩ chân thực nhất trong lòng anh ta.
Cũng là lần đầu tiên chứng kiến sự ngu xuẩn tột cùng của một con người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lac-loi-trong-yeu/chuong-13.html.]
Tôi hỏi anh ta: “Đã không xem trọng tôi, vậy lúc đầu cần gì phải tốn công sức theo đuổi?”
Anh ta sững lại, không nói gì.
“Vì ở bên tôi, anh mới có thể giành được quyền quản lý mảng khách sạn và du lịch của công ty, đúng không?”
Tôi tốt bụng giúp anh ta trả lời.
Sau đó, tôi bắt chước dáng vẻ anh ta vừa rồi khi đánh giá tôi, cũng quét mắt nhìn anh ta từ trên xuống dưới, miệng phát ra tiếng “chậc chậc” đầy ý vị, rồi nghiêng đầu liếc anh ta.
“Thật ra có vài lời sợ làm tổn thương lòng tự trọng của anh, tôi cũng chưa từng nói.”
“Mấy năm nay anh chưa bao giờ quan tâm đến công việc của tôi, nên tất nhiên không biết, dù không có Đường gia, công ty của tôi cũng có thể phát triển vững mạnh.”
“Chỉ riêng những bằng sáng chế tôi nắm trong tay đã đủ để tôi tùy ý lựa chọn đối tác. Khi đó, chẳng qua là ba anh chọn đi đường tắt mà thôi.”
“Anh có tin không, nếu lúc đó Đường Dục Xuyên chưa kết hôn…”
Tôi dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt anh ta, rồi tàn nhẫn nói ra sự thật:
“Vậy thì người đi xem mắt với tôi, tuyệt đối sẽ không phải là anh!”
Sắc mặt Đường Dục Hành lập tức tái mét.
Lời này không nghi ngờ gì đã chọc trúng nỗi đau của anh ta, cũng khiến anh ta không thể phản bác.
Nhưng tôi chỉ bình tĩnh nhìn anh ta, trong lòng không còn chút gợn sóng nào.
“Đường Dục Hành, cuộc hôn nhân này nhất định phải kết thúc. Về chuyện phân chia tài sản, luật sư của tôi sẽ liên hệ với anh.”
Nói xong, tôi xoay người bỏ đi.
Không ngờ anh ta lại bất ngờ túm chặt lấy cánh tay tôi, lực mạnh đến mức suýt kéo ngã tôi.
“Tôi không đồng ý ly hôn, cô đừng hòng rời đi dễ dàng như vậy!”
Tôi ra sức giãy giụa nhưng không sao thoát ra được.
“Anh còn muốn thế nào nữa? Buông tôi ra!”
Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.
Đường lão gia bước vào, ánh mắt tràn đầy thất vọng và tức giận nhìn Đường Dục Hành.
“Con đã làm ra chuyện đê tiện như vậy, bây giờ còn muốn uy h.i.ế.p Lâm Linh?”
“Ba, con…”
“Không cần nói nữa!”
Đường lão gia cắt ngang lời biện minh của anh ta, sau đó quay sang tôi, giọng điệu dịu lại đôi chút.
“Lâm Linh, lần này là Đường gia chúng ta có lỗi với con. Về chuyện ly hôn, ta sẽ bảo luật sư xử lý theo cách công bằng nhất, tuyệt đối không để con chịu thiệt.”
Tôi khẽ gật đầu, cảm ơn ông ấy.
Trong lòng cũng có chút hài lòng với thái độ của Đường lão gia.
Ít nhất, trước lợi ích, ông ta vẫn còn sáng suốt.
Sau đó, tôi đơn giản thu dọn một ít quần áo, kéo vali rời đến căn hộ của tôi ở phía nam thành phố.