Kỳ nghỉ dài hạn của quý ngài Beta - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:08:04
Lượt xem: 570

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ nghỉ trưa sắp kết thúc, khẩn trương tìm kiếm một hồi, quyết định chọn cách đơn giản nhất.

 

Đó là mặc đồ của .

 

Từ Hựu thường xuyên tập thể hình, ở công ty luôn thủ sẵn quần áo thể thao.

 

Tôi mặc sơ mi của , đồ thể thao.

 

Rất hảo.

 

Phòng vệ sinh chật hẹp, hai đứa ngăn cách bởi cái bồn cầu, trịnh trọng dùng hai tay nhận lấy chiếc sơ mi đưa tới.

 

Eo... vẫn còn vương ấm cơ thể.

 

Vừa ghét bỏ tròng áo , quên nhiệm vụ: “Cậu tập tành cái kiểu gì thế, cô đơn lắm ? Mặc đồ thì gầy, lột thì xương. Tần suất quẹt thẻ ở phòng gym còn chăm hơn cả làm, định diễn nghệ thuật hành vi đấy ?”

 

Mặt từ từ đỏ bừng lên.

 

Ánh mắt dính chặt những vết đỏ lấm tấm n.g.ự.c , từng chút một trở nên tối tăm.

 

“Phương Đãi, thật ... tiếp xúc mật cũng thể che mùi ...”

 

Tôi cảnh giác cài cúc áo: “Cút.”

 

Mặt càng đỏ hơn.

 

“Thích cái giọng điệu quá, thêm tí nữa .”

 

Vốn dĩ hôm nay tâm trạng vui, tự đ.â.m đầu họng súng, bèn lôi cái vóc dáng yếu sên của trút giận một hồi. Mắng xong cảm thấy cục tức trong lòng tan ít, đẩy cửa , nhưng âm thanh bỗng chột im bặt.

 

Cận Khoát đang khoanh tay tựa lưng tường, mặt mày tối sầm, bao lâu .

 

Từ Hựu phía vẫn hiểu rõ tình hình, cứ như con ch.ó bự sấn tới hít hà : “Ừm, đều là mùi của .”

 

Tôi đáp lời.

 

Cậu thuận theo ánh mắt mới thấy Cận Khoát với vẻ mặt khó coi đến cực điểm.

 

Tên chào một tiếng chuồn lẹ như làn khói.

 

Cận Khoát thẳng dậy, bước về phía một bước, mặt đầy vẻ chán ghét:

 

“Thối quá.”

 

Tôi cúi đầu ngửi ngửi: “Cũng mà.”

 

Sắc mặt Cận Khoát càng thêm trầm trọng.

 

“Vừa hai làm gì? Tại em mặc áo của ?”

 

Tôi xoa xoa mũi: “Không gì.”

 

“Hừ.” Anh vẻ như sự thờ ơ của chọc giận, đột ngột nâng cằm lên ép thẳng : “Tưởng c.h.ế.t chắc? Ngay mặt mà dám...”

 

Chậc.

 

Hỏi hỏi hỏi, cái tên thủ phạm lấy tư cách gì mà ở đây hỏi hỏi hỏi chứ.

 

Tôi gạt tay : “Chẳng đều tại ? Để cho một mùi thối hoắc mà cũng thèm lấy một lời, hại tốn bao nhiêu công sức để xử lý.”

 

Hắn thể tin nổi mà thốt từng chữ: “Mùi thối hoắc?”

 

phản ứng của xung quanh thì chắc là cũng chẳng thơm tho gì cho cam.

 

Cận Khoát mím chặt môi, nửa ngày thêm câu nào.

 

Khi định lách qua để làm việc, nắm chặt lấy cánh tay .

 

“Đi với đến phòng khách.”

 

Tôi tình nguyện lắm mà theo .

 

Đẩy cửa , thấy bên trong một trai xinh đang đó, càng .

 

Đại khái cũng đoán ý đồ của .

 

Bắt đích giải thích rõ ràng với đối tượng liên hôn của để xóa tan nghi ngờ của gia tộc đối phương chứ gì.

 

“Bạn đời của .”

 

“Đã kết thúc.”

 

Hai gần như đồng thanh lên tiếng, xong đều ngẩn một chút.

 

Một kẻ "trâu ngựa" kỳ cựu như hầu như phản ứng ngay lập tức, khẽ ho một tiếng: “Vừa kết thúc kỳ mẫn cảm càng bám hơn thế hả ông xã, đang giờ làm việc thế lắm ?”

 

Sắc mặt Cận Khoát mới chút khởi sắc, thấy hạ thấp giọng nhắc nhở “tăng tiền”, lập tức mây đen phủ kín mặt.

 

Nghiến răng nghiến lợi một hồi, coi như là đồng ý.

 

Chàng trai vẫn chịu bỏ cuộc.

 

“Sếp Cận, từ chối, nhưng cũng đến mức tùy tiện kéo một kẻ vô danh nào đó đến để lừa phỉnh chứ.”

 

Cậu đưa tay lên chạm chóp mũi, nhếch môi : “Bạn đời của vẻ như mới 'vui vẻ' nồng nhiệt với khác xong đấy.”

 

Cứ bám riết buông như thế thì ích gì chứ.

 

Tôi nặn vài phần thương hại, bụng khuyên bảo: “Thưa , nên giữ chút thể diện cho . Cận Khoát thà dùng chung với khác còn hơn là chấp nhận , thôi thấy đau lòng hơn .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ky-nghi-dai-han-cua-quy-ngai-beta/chuong-9.html.]

Chàng trai xinh mặt đen như nhọ nồi mà bỏ .

 

Tôi thở phào một cái.

 

“Cứ theo lệ cũ mà quẹt thẻ nhé, làm việc đây.”

 

Cận Khoát cho .

 

Mặt còn đen hơn cả rời .

 

“Cởi áo .”

 

Lại đột phát bệnh gì thế , cần mặt mũi nhưng thì cần.

 

Tôi nắm chặt cổ áo: “Không đời nào.”

 

“Em bảo với 'ngày dài tháng rộng ' là thế đây ?”

 

“Hả?”

 

“Tôi bao giờ sẵn lòng dùng chung bạn đời với khác.”

 

Tôi chậm rãi chớp mắt.

 

“Tôi nghĩ, ủy thác làm bạn đời tạm thời của chúng nên kết thúc chứ?”

 

“Tất nhiên.”

 

Thế thì lấy cái quyền gì mà nổi m.á.u chiếm hữu điên cuồng thế ?

 

Đôi mắt sâu thẳm của Cận Khoát chằm chằm .

 

“Phương Đãi, cuộc sống quan trọng hơn công việc, là em dạy . Bảo hãy thử em , là em đề nghị. Chúng ngủ với nửa tháng trời, từ sinh lý đến tâm lý đều hòa hợp đến c.h.ế.t , kết quả là giờ mặc quần nhận nữa ?”

 

Những lời lúc đang ở trạng thái "buông xuôi" phần lớn đều là qua não, nhớ gì cả.

 

...

 

“Anh thích ?”

 

“Tôi chắc là vài trăm .”

 

“Ồ...”

 

Tôi cứ ngỡ mấy lời hươu vượn lúc đang ở kỳ mẫn cảm là tính chứ.

 

“Là thích con , là thích 'làm' ?”

 

“Cả hai."

 

Cận Khoát hít sâu một : “Không , chịu hết nổi .”

 

Nói xong siết chặt vai , một phát ấn lên cánh cửa, thở nóng rực áp sát gáy.

 

“Đánh dấu, là cởi quần áo, chọn một trong hai.”

 

Mẹ nó làm gì tuyến thể!

 

Cái gọi là đ.á.n.h dấu của so với việc c.ắ.n một lỗ m.á.u cổ thì gì khác chứ!

 

“Cởi! Cởi ngay lập tức!”

 

Trong văn phòng một bóng , chậm rãi nhả một vòng khói thuốc.

 

là bọn tư bản ch.ó má, quả thật đúng là thuộc giống ch.ó mà.

 

Rõ ràng ngoan ngoãn lột sạch sành sanh cho hôn cho ôm cho cọ cho làm làm , cuối cùng vẫn c.ắ.n một miếng mới chịu.

 

Phía cổ đauc.h.ế.t .

 

Cứ như dán một cái nhãn dán rõ mồn một: Nhà ch.ó dữ, lạ chớ gần.

 

Nhờ phúc của con ch.ó dữ , đúng là chẳng mấy ai dám đến chọc ghẹo .

 

Sống hèn mọn hơn hai mươi năm, đây là đầu tiên hưởng cảm giác "cáo mượn oai hùm" mà ngang về tắt.

 

... mà công nhận là sướng thật.

 

Bấm xem dư tài khoản, sướng đến bay màu luôn.

 

Anh yêu , yêu tiền, tiền chảy về túi .

 

Mối quan hệ tay ba thật là hài hòa.

 

Mặc dù chẳng ai đảm bảo mối quan hệ sẽ vững bền mãi mãi, nhưng mà, kệ xác nó .

 

Tiếng gõ cửa vang lên, Cận Khoát - "tẩm bổ" cho ngày càng trai - đang tựa khung cửa: “Tan làm .”

 

“Ờ, hút nốt điếu .”

 

Điếu t.h.u.ố.c lá "hàng thế" cuối cùng của cuối cùng.

 

Anh bước tới, tự nhiên nhận lấy dụi tắt, cúi xuống khóa chặt môi .

 

“Phương Đãi, căn nhà đó của em, giường chắc chắn hả?”

 

Tôi oán hận cổ một hồi, thầm nghĩ sớm muộn gì cũng c.ắ.n một miếng mới .

 

“Dù thì cách âm .”

 

“Thế thì quá tuyệt luôn.”

Loading...