Tôi thoải mái xoay một cái.
“Sếp ơi, giá mà kỳ mẫn cảm của đừng bao giờ kết thúc thì mấy.”
Cận Khoát cất điện thoại, nhướn mày: “Đây là em đấy nhé.”
, đấy.
Ai mà ngờ một công t.ử danh giá như Cận Khoát, trai, dáng chuẩn nhiều tiền, mà ý thức phục vụ đến thế chứ.
Ánh nắng sưởi ấm khiến ga giường mềm mại và thơm tho lạ kỳ.
Trong chiếc điện thoại để chế độ im lặng của Cận Khoát liên tục hiện lên tin nhắn từ cha và công ty; còn chiếc điện thoại tự động tắt nguồn vì hết pin của thì ngập tràn những câu hỏi đầy khó hiểu của hai đồng nghiệp.
Chẳng ai thèm quan tâm.
Hai đứa đang oẳn tù tì để quyết định địa điểm và tư thế tiếp theo.
Hạnh phúc đến ngày thứ tư.
Tôi hết vui nổi .
Mệt quá, mà còn mệt hơn cả tăng ca thế .
Tôi hút điếu t.h.u.ố.c lá cao cấp của , uể oải gác chân lên: “Sếp ơi, là chúng làm tí .”
Cận Khoát hứng khởi xé bưu kiện trợ lý gửi tới, lôi một bộ đồ công sở phong cách cấm dục: “Chiều em luôn.”
Bảo làm việc! Chứ làm !
Thôi bỏ , cũng khá thử.
Lại hai ngày nữa trôi qua.
Chẳng còn chiêu trò gì thể thu hút nổi nữa.
Tôi cảm thấy biến thành cái cối giã t.h.u.ố.c của Thỏ Ngọc, còn Cận Khoát cầm cái chày đá mệt mỏi mà giã huỳnh huỵch.
Thêm hai tiền nguyên dương, giã tiếp.
Thêm tiền vị dâu tây, giã tiếp.
Tôi ôm cái bụng làm đến căng tròn, thút thít thành tiếng: “Sếp ơi, kỳ mẫn cảm vẫn kết thúc ? Từ Hựu đều vị trí làm việc kìa.”
Cận Khoát hài lòng c.ắ.n vai : “Đừng nhắc đến Alpha khác lúc .”
“Công ty bao nhiêu việc cần xử lý, gấp ?”
“Em gấp thì sẽ khác gấp thôi. Phương Đãi, thế giới ai là cả.”
“Hu hu hu nhớ công ty quá, nhớ đồng nghiệp, nhớ làm...”
Tứ chi mềm nhũn, lết nửa ngày trời mới chạy thoát đầy nửa mét thì dễ dàng nắm lấy cổ chân lôi xệch về.
“Không, em .”
Không thể tin .
Tôi và Cận Khoát tiêu tốn ròng rã nửa tháng trời trong căn phòng đó.
Cuộc chinh phạt dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc sự nũng nịu cầu xin của .
“Ông xã, chúng còn ngày dài tháng rộng mà phía , ?”
Anh đồng ý.
Quay công ty mà cứ ngỡ như qua mấy đời.
Tôi kìm mà ôm chầm lấy Omega nhỏ: “Xin nhé, trách lầm . Cậu thật sự... vất vả quá.”
Cậu sợ hãi cuống quýt, xua tay liên tục, lùi xa tận ba mét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ky-nghi-dai-han-cua-quy-ngai-beta/chuong-8.html.]
“Anh Đãi, , là em . ! Dự án gia hạn , còn rót thêm hai khoản đầu tư lớn nữa, phần việc của em làm một nửa , lát nữa xem qua nhé.”
Lại chuyện thế !
mà cái ánh mắt kinh hoàng đó là nhỉ?
Tôi lén kéo cổ áo kiểm tra, khi làm xác nhận kỹ là các dấu vết đều che đậy , chắc là phát hiện .
nhanh đó nhận , hầu như mỗi ngang qua đều tự động thành một bộ combo biểu cảm: nghi ngờ, suy ngẫm, giác ngộ, hoảng hốt.
Mãi đến buổi chiều mới phản ứng kịp.
Đậu má, Cận Khoát "ướp" cho sực nức mùi lên , chính chủ như mà chẳng gì!
Tôi tìm đến đồng nghiệp "loa phường" nhất công ty: [Chuyện là thế , và sếp Cận nhốt một căn phòng mà nếu làm làm nọthì , thế nên mới biến mất lâu như , trong sạch lắm. Phiền cô truyền bá giúp.]
Cô nàng trả lời bằng sáu dấu chấm.
Hai phút , cô gửi một tin: [ khuyên ông nên tìm cách át bớt cái mùi đó , chiều nay đối tượng liên hôn trong truyền thuyết của sếp Cận sắp đến đấy, sợ liên lụy đến ông.]
[... Cái vụ liên hôn chẳng hủy mà?]
[Vậy hả??? Tôi gì luôn!!! Tin ở thế!!! Mau lên!!! Kể cho bà chị với, trả năm trăm đồng công kể.]
Nhiều dấu chấm hỏi dấu chấm cảm quá, mà thấy bực .
Tôi gõ chữ [Đang bận], gửi xong thì thoát khỏi khung chat.
Tin ở ? Tin từ giường chứ .
Giờ tính nữa, chắc là Cận Khoát nghĩ thông suốt .
Hà tất gì cứ phí công bày vẽ một vòng, hại sụt mất 5 cân thịt.
Bấm xem dư tài khoản, thâm tâm lập tức cân bằng trở .
Giúp bớt phấn đấu 5 năm.
Cũng đáng.
Giờ nghỉ trưa, lén đến tiệm tắm gần công ty, hào phóng gọi trọn gói tẩy tế bào c.h.ế.t bằng rượu vang, sữa tươi và enzyme.
Nén đau công ty, túm lấy Omega nhỏ: “Còn dám ? Còn dám làm thế nữa ?”
Cậu sụt sịt, hàng mi lập tức ướt đẫm: “Anh Đãi, em , công việc của em em sẽ tự làm, xin đừng ép em như nữa, cầu xin đấy.”
Nói xong run rẩy lôi t.h.u.ố.c ức chế .
Tôi bực bội móc điếu t.h.u.ố.c , c.ắ.n hai cái nhét .
Từ Hựu nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng: “Cần giúp gì ?”
Ngừng một chút, bổ sung thêm một câu mang tính giải thích.
“Tôi thể cố gắng che mùi .”
Tôi suy nghĩ một chút lắc đầu.
“Cậu bạn đời , hợp .”
“Không bạn đời. Xin nghỉ là vì làm thôi...”
“Tôi hận .”
Từ Hựu , chỉ cần lúc bình thường mắng nhiều một chút là .
Chưa thấy cái yêu cầu nào lạ lùng thế bao giờ, nhưng sẽ đáp ứng cho bằng hết.
Làm để che cái mùi mới là vấn đề lớn nhất.
Giờ nghỉ trưa sắp kết thúc, khẩn trương tìm kiếm một hồi, quyết định chọn cách đơn giản nhất.