Kỳ nghỉ dài hạn của quý ngài Beta - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:06:07
Lượt xem: 500

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi lặng hai giây : "Nghe giọng vẻ còn sung sức lắm nhỉ, tăng ca ?"

 

Đầu dây bên nghẹn lời, bắt đầu lôi mấy chuyện kỳ mẫn cảm, mấy cái điều luật liên bang, mấy cái quyền lợi hợp pháp rõ ràng là ưu đãi đặc biệt .

 

Tôi siết chặt điện thoại, hít một thật sâu, cũng chẳng màng đến việc sếp còn ở bên cạnh, há miệng phun một tấn lời c.h.ử.i bới.

 

"... Nếu công ty khống chế tỷ lệ giới tính, thì cái loại hàng kém chất lượng lấy râu nọ cắm cằm bà như mà xứng làm đồng nghiệp của ? Đồ sinh vật nguyên thủy đại não phát triển thiện, đồ đần độn năng lực thấp, trong ngoài nhà đều cần khác chùi đ.í.t hộ! Con mà sống thành thế thì cũng thấy ngại đấy, chui bụng , làm ơn chui ?"

 

Từ Hựu từ đầu đến cuối chen một câu nào, chỉ tiếng thở dốc dồn dập.

 

Đến cả cãi cũng , đúng là đồ ngu.

 

Mãi đến khi mắng mệt tạm nghỉ giữa hiệp, mới rốt cuộc khàn giọng lên tiếng:

 

"Anh Đãi, thêm mấy câu nữa ..."

 

?

 

Thách thức ?

 

Đang định phát huy tài năng một chút thì điện thoại đột nhiên giật mất.

 

Cận Khoát ném cho đầu dây bên một câu "Hết kỳ nghỉ thì đến văn phòng một chuyến", mặc kệ tiếng thở dốc đột ngột dừng của , trực tiếp cúp máy.

 

Tôi vẫn còn nhỏ giọng lầm bầm: " là não vấn đề."

 

Cận Khoát đầu , dù rõ nhưng cũng thể cảm nhận sự sắc bén và nhiệt độ trong ánh mắt .

 

"Phương Đãi."

 

Tôi lập tức quỳ lạy: "Xin sếp, thực sự là nuốt trôi cục tức , cố ý mặt ."

 

"Ngồi lên đây."

 

"... Hả?"

 

"Làm nốt chuyện chiều nay làm xong , nhịn nữa ."

 

Thì cũng coi như là một kiểu cày cuốc khác thôi.

 

Cận Khoát ngửa dựa ghế xe, tiếng thở dốc động lòng .

 

Tôi từ kiếp trâu ngựa biến thành thỏ ngọc, chăm chỉ giã thuốc.

 

Xì, t.h.u.ố.c mà giã mãi hết thế .

 

Trong lòng phát hoảng, đừng là ba mươi phút, ba tiếng đồng hồ cũng chắc xong, lẽ giã đến tận sáng ...

 

Anh thúc thúc lòng bàn tay .

 

"Đã ai với rằng thơm ."

 

"Sếp ơi, pheromone mà."

 

Anh như thấy mà lặp một nữa: "Rất thơm."

 

... Kỳ mẫn cảm thật đáng sợ, tính tình đổi lớn còn là nhẹ đấy, đúng là hình tượng sụp đổ .

 

Tôi tiếp tục cần mẫn giã thuốc, giã nhỏ 40, giã lớn 80.

 

Thấy còn định lải nhải, nhanh miệng cắt ngang lời :

 

"Là mùi t.h.u.ố.c lá , làm một điếu nhé?"

 

“... Eo cũng thon quá. Muốn ôm.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ky-nghi-dai-han-cua-quy-ngai-beta/chuong-7.html.]

Này, chuyện đấy!

 

Bị ôm chặt cứng trong tư thế mặt đối mặt, hai tay kẹp giữa bụng của hai , tiếp tục động đậy cũng xong, mà rút cũng chẳng .

 

Thôi bỏ , sẵn tiện nghỉ ngơi chút .

 

bầu khí và cái ôm thế thật sự quá thích hợp để thả hồn treo ngược lên cành cây.

 

Thế là nhớ , thật đấy.

 

Từng rằng, cho dù pheromone thì vẫn cứ thơm thơm.

 

Đó là .

 

Bà đặt cho cái tên (Phương Đãi - lười biếng), chắc là hy vọng quãng đời còn của an nhàn thoải mái, ngờ phân hóa thành một Beta, trở thành một con "trâu ngựa" trong chốn công sở tầm thường.

 

Làm trâu làm ngựa đến mức, ngay cả cuối gặp bà cũng kịp.

 

Công ty cũ họp cho mang điện thoại, lỡ mất cuộc gọi từ bệnh viện. Lúc đó gã quản lý miệng thì lời an ủi, nhưng mặt chẳng lấy một tia đồng cảm.

 

“Chuyện , chạy về cũng vô ích, cứ làm cho xong việc hôm nay .”

 

vất vả cả đời, vẫn kịp dọn căn nhà mua để bà hưởng phước thanh nhàn.

 

Tiền vay mua nhà còn trả 20 năm nữa, nhưng còn nữa .

 

Tôi vùi mặt vai , giọng nghẹn : “Tôi xuống hút điếu thuốc.”

 

Bàn tay Cận Khoát từ lúc nào từ thắt lưng lên đến lưng .

 

Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ.

 

“Không t.h.u.ố.c lá, hôn một cái ?”

 

Tôi buồn , cái mà giống .

 

Dopamine mà thắng nổi nicotine.

 

khi ngẩng đầu lên, sâu đáy mắt trong bóng tối nhập nhoè, lời đều tan biến sạch sành sanh.

 

Hành động thế cho câu trả lời.

 

Cận Khoát tiêm mũi t.h.u.ố.c ức chế thứ ba.

 

Tín hiệu của sự kết thúc.

 

Tôi rút khăn giấy lau tay, miệng mỏi tay cũng mỏi. Mẹ kiếp, đúng là việc chân tay, rút lời lúc , cái vụ làm ăn chẳng nhẹ nhàng chút nào.

 

Vừa mới thu dọn sạch sẽ xong, Cận Khoát giữ gáy hôn tới tấp.

 

Bị bệnh ! Chẳng kết thúc !

 

Nụ hôn chỉ chạm nhẹ thôi, lùi một chút, khẽ thở dốc.

 

“Giờ em chạy vẫn còn kịp đấy.”

 

Lời mà đặt lúc như hổ đói vồ mồi ấn xuống gặm nhấm thì còn chút thuyết phục, giờ mà còn thế thì buồn .

 

“Kịp để làm gì? Để đón tia nắng đầu tiên, mẻ bánh bao đầu tiên của nhà ăn, là ly Americano đầu tiên?”

 

Cận Khoát học đòi dùng hành động cho câu trả lời.

 

Hóa tiêm t.h.u.ố.c ức chế chỉ là để tỉnh táo lái xe về biệt thự riêng của .

 

Tia nắng đầu tiên thấy là ở chiếc giường lớn của Cận Khoát.

 

Tôi dang tay chân hưởng thụ, ở cuối giường gọi điện dặn mang bữa sáng tới.

Loading...