Anh trai : "Được , đưa t.h.u.ố.c cho xong là ngủ đây, lúc đó đừng tìm , ngủ nông đấy."
Dự cảm cuộc đối thoại sắp kết thúc, nhe răng trợn mắt lùi về . Lần chỉ chỗ đó nóng rát, mà đều nóng rát.
Giống như ai đó tát cho mười mấy cái, nhục nhã hối hận.
Bạn xem lúc tắm hưng phấn cái nỗi gì ?
Giờ thì , tối nay làm , chắc trả tiền thật .
Tôi lẳng lặng bôi t.h.u.ố.c xong, lúi húi tới mặt .
"Xin nhé, sế... sếp."
Cận Khoát gập máy tính , tháo chiếc kính gọng phẳng : "Không , còn đau ?"
"Hết đau , t.h.u.ố.c của bác sĩ hiệu nghiệm lắm."
Anh ngẩn một thoáng bật : "Trách giới thiệu , đúng là bác sĩ gia đình, hiện tại cũng là 'ba nhỏ' của ."
?
"Coi như là sự trả thù vì cha ngoại tình , nhưng tình cảm của và chú là thật. Cha nhất quyết chịu ly hôn, lo lắng ba nhỏ sinh thêm con cho để tranh giành gia sản, nên mới liên tục gây áp lực cho ."
Hèn chi lúc ăn tối, bác sĩ cạnh ở vị trí chủ tọa, làm cứ đinh ninh là cả.
Các mối quan hệ của giới nhà giàu đúng là rắc rối thật đấy.
hiện tại điều quan tâm hơn là hai chiếc chăn giường.
Một trái một , hai như cách cả một dải ngân hà.
Rất nản lòng.
Giống như tăng ca ròng rã một tháng trời, khó khăn lắm mới làm xong phương án, các bộ phận phê duyệt xong xuôi, chỉ chờ triển khai là tiền thưởng. Thế mà kết quả là đến bước cuối cùng bảo chạy dự án nữa, cứ lo việc khác .
Sự kích động, thấp thỏm và mong đợi đều tan thành mây khói.
Tôi nhích nhích về phía : "Sếp ơi, tối nay trừ tiền ? Tôi sẽ bù đắp gấp đôi."
Anh tựa lưng đầu giường, thong thả lật một trang sách: "Tại trừ, tối nay thể hiện , hai câu chặn ý định liên hôn của cha ."
Nghe ý tứ thế là lấy công chuộc tội ?
Tốt quá !
Tôi lập tức như hồi sinh: "Vâng thưa sếp! Đợi vết trầy lành hẳn nhất định sẽ dốc sức thể hiện! , cái thứ mà ba bác sĩ , thể lấy hai lọ ? Khoản đó của Beta đúng là bằng Omega , sợ cảm giác trải nghiệm của ."
Máy tạo độ ẩm từ từ thổi làn sương mù dày đặc, đèn đầu giường tỏa ánh vàng ấm áp, mạ lên gương mặt góc cạnh như tạc của Cận Khoát một lớp vẻ mềm mại.
làm mềm sự cứng nhắc cơ thể lúc .
Cả Cận Khoát như đóng băng.
Một hồi lâu , chậm rãi thẳng lưng, đặt cuốn sách xuống.
Tôi phản ứng , vội vàng giải thích: "Tôi cố ý lén , tại cách âm kém quá, lời nó tự chui tai thôi."
Vẻ mặt căng thẳng của Cận Khoát rõ ràng là giãn ít: "Ồ... Cậu cần để tâm đến lời , chúng cần làm loại tiếp xúc mật đó."
Lần đến lượt căng thẳng.
Cái gì cơ?
Không làm?
Thế chuyển cho nhiều tiền làm gì? Làm từ thiện ?
Không thể nào, đời tồn tại bụng đến thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ky-nghi-dai-han-cua-quy-ngai-beta/chuong-5.html.]
Suy luận tí nào.
Cận Khoát gần đây ép cưới, chịu nổi phiền toái, đưa quản lý hình tượng, về nhà cũ gặp phụ , riêng tư cho phép gọi ông xã...
Tôi cẩn thận xác nhận: "Cho nên chỉ thuê làm bạn đời danh nghĩa thôi ? Để đối phó với việc giục cưới?"
"... Chứ thì ?"
"Tôi cứ tưởng thuê làm..."
Thật khó mở lời.
Anh nhạy bén trầm mặc, chất vấn buông tha: "Cậu tưởng là làm gì?"
Tôi vò góc chăn, ngượng ngùng gãi gãi mặt, đảo mắt trần nhà, chằm chằm xuống sàn nhà.
Mấy há miệng, hít một thật sâu, thở , tay siết chặt thành nắm đ.ấ.m buông .
Cuối cùng mới lý nhí :
"Làm bạn giường."
Im lặng.
Im lặng và đỏ bừng mặt.
Ngượng đến mức nhảy cửa sổ chạy trốn cho xong.
"Cái đó... ... tối nay ngủ sofa nhé, chung giường vẻ tiện lắm."
Nói đoạn, luống cuống bò xuống giường, tay chân lóng ngóng xỏ quần.
Khổ nỗi ống quần cứ xoắn tài nào xỏ , lảo đảo nhảy lò cò một chân, bất thình lình ống quần làm vấp ngã, té đau đến nhe răng trợn mắt.
Người nhanh chóng đỡ dậy, Cận Khoát một tay ôm lấy eo , tay nhanh nhẹn chỉnh trang .
Tôi đực nhúc nhích.
Cận Khoát thở dài: "Là của , rõ với ."
Tôi c.ắ.n môi lên tiếng.
"Tôi cũng ý nhạo , chỉ là bất ngờ một chút, dù trong ấn tượng của luôn đắn, nguyên tắc."
Tôi vẫn im lặng tiếng.
Anh cúi đầu, cau mày: "Đụng trúng vết thương ?"
Tôi nhắm mắt .
C.h.ế.t tiệt.
Thông minh thế làm gì , định bụng nghiến răng chịu đựng qua chuyện, đó lén lút nhà vệ sinh bôi t.h.u.ố.c mà!
Quần kéo xuống tận khoeo chân, m.ô.n.g mát rượi.
"Sếp, tự làm ."
Mấy vùng vẫy dậy đều ấn xuống.
"Giác ngộ tư tưởng đến mức đó , giờ còn thẹn thùng cái gì?"
"Bây giờ... khác."
Cận Khoát cho phép phản kháng mà vặn nắp tuýp t.h.u.ố.c : "Đừng cử động."
Thái độ cứng rắn.
Tôi chỉ đành tiếp tục nhắm mắt, cam chịu ôm chặt hai chân gập ngực.
Tầm tối đen, các giác quan khác hoạt động hết công suất, nhiệt độ từ đầu ngón tay và cảm giác tiếp xúc từ đầu ngón tay của Cận Khoát phóng đại lên gấp mấy ... Ngứa quá, kỳ lạ quá.