Kỳ nghỉ dài hạn của quý ngài Beta - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:02:49
Lượt xem: 476

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Điện thoại rung lên, tin nhắn ting ting mới báo tiền tài khoản, gấp ba tin , kèm theo một dòng ghi chú:

【Tự nguyện cho tặng】

 

Tay run rẩy.

 

cũng .

 

Ngồi ở chỗ làm việc cần mẫn lao động, hao tâm tổn sức, tiều tụy già nua, chẳng cũng là một loại giao dịch thể xác và linh hồn , mà giao dịch đó còn rẻ mạt cực kỳ nữa chứ.

 

Bảy ngày , thì cũng là , kiếm tiền, chẳng tuyệt hơn .

 

Còn về đạo đức, tam quan và giới hạn của á...

 

"Ông xã ơi~"

 

Tôi nhanh chóng thích nghi với vai trò mới , miệng ngọt xớt "Ông xã ơi, đây là đầu tiên em spa thủy trị liệu đó", lúc thì "Ông xã ơi, hình như thợ cắt tóc cho em ngắn ?"

 

Cận Khoát rõ ràng là thích nghi kịp, lẳng lặng thanh toán tiền, đó sải bước dài mặt .

 

Thời gian trôi qua thật nhanh trong những chuỗi ngày ăn chơi nhảy múa và tiêu tiền như nước, khi xe thì trời nhá nhem tối.

 

"Còn nữa ?"

 

"Hết , về nhà thôi."

 

Cuối cùng cũng chủ đề chính .

 

Nghi thức “bữa ăn” của giàu đúng là rắc rối thật.

 

Người bình thường là vội vã tắm rửa một cái lao làm hùng hục luôn.

 

mà, tiền đúng là sướng thật nha, trải qua một combo làm , từ một gã lang thang tiều tụy già nua lột xác trở về thành một sinh viên trẻ trung.

 

Tôi mở camera , đắc ý vuốt ve phần tóc mái, cuối cùng cảm thấy thoải mái, rạng ngời thế là lúc mới nghiệp.

 

Khi đó còn tưởng sẽ trở thành tinh xã hội, cũng một đám theo .

 

Ha ha kết quả là bây giờ m.ô.n.g chỉ một đống công việc của khác thôi.

 

Beta thì nên mơ mộng hão huyền làm gì.

 

Cất điện thoại , thấy Cận Khoát khẽ tặc lưỡi một cái, cau mày bẻ lái thật mạnh.

 

Xe dừng bên lề đường, dây an tháo , liếc gương chiếu hậu, hạ kính cửa sổ xuống một nửa: "Dựa sát đây."

 

Khá khen cho , trời còn tối hẳn nha, bao nhiêu xe cộ qua kẻ thế chơi kích thích luôn?

 

Tôi chống đầu gối nhổm lên, vịn lưng ghế, khó khăn vượt qua đệm tỳ tay cưỡi lên đùi .

 

Cơ bắp săn chắc, khoảnh khắc xuống còn cảm nhận chủ nhân nó căng đến mức cấn cả mông.

 

Cận Khoát sững sờ mất hai giây: "Cũng ."

 

Dứt lời, giữ lấy gáy , kéo về phía .

 

Mùi nước hoa nam giới lạnh lùng lập tức xộc thẳng mũi.

 

Tôi rúc lòng , cảm nhận thở từng chút một ép sát , đó... dừng ở giới hạn cuối cùng, nhanh chóng rút lui.

 

Hửm?

 

Không làm nữa ?

 

chuẩn xong xuôi hết cả mà...

 

Cận Khoát nheo mắt, ánh mắt đuổi theo một chiếc xe lướt nhanh qua, theo cho đến khi nó mất hút nơi cuối tầm mắt, mới chậm rãi thu hồi, chậm rãi xuống, chậm rãi hình.

 

Vẻ mặt trống rỗng: "Sao cởi quần ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ky-nghi-dai-han-cua-quy-ngai-beta/chuong-3.html.]

 

Đầu óc cũng trống rỗng theo, cởi thì làm ăn thế méo nào ?

 

Kính xe lập tức kéo lên.

 

Cận Khoát kéo khóa quần lên, thắt thắt lưng, "Em còn tận tâm hơn tưởng đấy."

 

Được khen kìa.

 

Làm việc đạt chỉ tiêu đầu cũng từng khen, thế mà cởi cái quần thôi khen!

 

Tôi quyết định thừa thắng xông lên.

 

Cận Khoát giữ lấy tay , ấn trở ghế phụ: "Được , ."

 

Đã... ?

 

Còn làm gì cả mà hạ hỏa ?

 

Có nổi ba giây ?

 

Tôi lẳng lặng thắt dây an , trong lòng thở phào một cái.

 

Hù~

 

Kiếm tiền kiểu dễ hơn tưởng nhiều, chẳng tốn chút sức lực nào cả.

 

Cận Khoát đưa về là căn nhà cũ của gia đình .

 

Có cả bố , trai ở đó nữa.

 

Tôi nhất thời mất bình tĩnh, nhịn mà kéo kéo vạt áo .

 

Tình huống riêng tư thế chẳng nên tìm chỗ nào quấy rầy , chui giữa đám thế ?

 

Anh cúi , hạ thấp giọng: "Đừng căng thẳng, cứ lấy một nửa cái khí thế lúc em ở trong phòng làm việc của ."

 

Khí thế?

 

Tôi cái thứ gọi là ‘khí thế’ đó ?

 

Đó là sự vùng lên khi dồn đường cùng thôi, thể tùy tiện  chép !

 

mà bầu khí bàn ăn trầm mặc đến nghẹt thở … đúng là chẳng khác gì chốn công sở cả.

 

Bữa tối chỉ tiếng thở và tiếng nhai nuốt, khi trôi qua một nửa, cha Cận đột ngột lên tiếng: "Nghe hôm nay bỏ mặc công ty, ở ngoài đàn đúm cả ngày ?"

 

Câu là hỏi Cận Khoát, nhưng thong thả bóc một con tôm đặt đĩa của , đáp lời.

 

Một kiếp làm thuê thâm niên sẽ bao giờ để ông chủ khó xử, vội vàng mở lời: "Chú ơi chú hiểu lầm , hôm nay ông xã hẹn hò với cháu cả ngày mà, đàn đúm gì ."

 

Không khí ngưng trệ thêm vài phần.

 

Cạch—

 

Ông đặt dĩa xuống, giọng điệu lộ rõ vẻ bất mãn: "Đàn đúm thì thôi , còn dám ở nơi công cộng làm loạn trong tình quần áo xộc xệch, còn thể thống gì nữa!"

 

Sao cứ bám lấy cái từ "đàn đúm" hoài , bộ vốn từ vựng nghèo nàn đến mức thốt từ nào khác ?

 

Với ...

 

Tôi chọc chọc Cận Khoát: "Tụi quần áo xộc xệch làm loạn hồi nào ? Trong phòng đồ hả?"

 

Cận Khoát bằng ánh mắt kỳ quặc, nhắc nhở: "Ở xe."

 

Ồ, ở xe .

 

Tôi mà, qua kẻ chơi kích thích quá, cuộc sống là khán giả thôi, xem giờ thì , phụ bắt gặp đấy.

Loading...