Kỳ nghỉ dài hạn của quý ngài Beta - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-01 15:59:00
Lượt xem: 434
Không làm.
Thật sự làm chút nào.
Rốt cuộc con làm để làm gì nhỉ?
Để kiếm thêm chút tiền nâng cấp bữa ăn từ đồ ăn chế biến sẵn sang đồ xào tươi rói lửa ?
Hay là để giúp sếp kiếm thêm chút tiền nâng cấp xe từ Mercedes GLS sang Maybach GLS?
Chắc đến mức ngu ngốc tới nỗi nghĩ rằng công việc thể gia tăng giá trị cho cuộc đời đấy chứ?
Cái cuộc đời vô nghĩa của mà cũng cần nâng tầm giá trị ?
Nói cách khác, thực sự cần công việc ?
Nicotine trong m.á.u điên cuồng nhắc nhở: Mày còn khoản vay 20 năm của căn nhà cũ nát thang máy trong khu ổ chuột trả đấy—
Mẹ nó chứ.
Cần.
Tôi tại chỗ làm việc, thản nhiên gạt tàn thuốc.
"Anh Đãi, khụ khụ, thể đừng hút t.h.u.ố.c ngay chỗ ?"
Tôi lười biếng ngước mắt, nhóc Omega đang bên cạnh.
Cậu bịt mũi, lông mày nhíu chặt, vẻ mặt cực kỳ bất mãn.
Thu hồi tầm mắt, coi như thấy gì, rít một sâu chậm rãi nhả vòng khói.
"Liên quan quái gì đến ."
Cậu nhóc Omega ngẩn .
Hồi lâu , mới ráng gân cổ lên một cách yếu ớt: "Khói t.h.u.ố.c thụ động hôi lắm đó."
Tôi lạnh: "Sao hôi bằng pheromone của bọn , còn quản nổi bản , cứ như thể đang thả rắm ."
Gương mặt Omega đỏ bừng từng chút một: "Không hiểu thì đừng bừa, là Beta pheromone, vốn thể đồng cảm ."
Beta pheromone chứ??
Pheromone của Beta chính là cái mùi nồng nặc kiếp làm thuê đây !
À, chắc là ở đẳng cấp cao hơn một chút.
Bóp bóp đầu lọc, đảm bảo viên tinh dầu thấm .
Ừm.
Tôi vị bạc hà.
Hàng fake của fake của fake hãng Ice Blast Marlboro, 5 tệ một bao.
Lượng nhiều mà giá rẻ, đủ để ướp cả cái xác thành vị bạc hà.
Hút xong một điếu, .
"Sao, lương tâm trỗi dậy quyết định làm việc ?"
"Không... . Có cái chuyển phát nhanh gửi tới công ty, em lấy ngay."
Không ngoài dự đoán.
Cậu làm gì lương tâm.
Nếu cũng chẳng đến nỗi trực tiếp bỏ việc lúc then chốt nhất như hiện tại, chỉ để một câu nhẹ bẫng: "Ái chà, kỳ phát tình sắp tới , em nghỉ một tuần, phần việc của em phiền lo liệu nhé~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ky-nghi-dai-han-cua-quy-ngai-beta/chuong-1.html.]
Có lẽ nhóc Omega cuối cùng cũng cảm thấy , ấp úng : "Anh Đãi, em cũng hết cách , thông cảm chút , chẳng còn Hựu , khi nào em mời ăn."
Anh Hựu trong miệng là một Alpha.
Đã trễ ba tiếng mà vẫn thấy mặt.
Chuyện gì nhỉ, lẽ đường phát bệnh đột ngột c.h.ế.t chứ, thật đáng tiếc, nếu thế thật thì cũng chẳng tính là t.a.i n.ạ.n lao động.
Vì tinh thần nhân đạo, lên hệ thống nhắn tin cho , kinh ngạc phát hiện xin nghỉ từ sớm, lý do là tới kỳ mẫn cảm, hiện đang trong trạng thái thú tính bộc phát, thể làm việc.
Ha ha ha ha, một tiếng động mà trực tiếp bốc luôn kìa.
Hồ sơ bàn chất cao gấp ba lúc đầu.
Người phụ trách chính của dự án mới chỉ ba chúng , tuần chính là hạn để bàn giao dự án sát nút.
Tôi ngậm điếu t.h.u.ố.c lá dạo một vòng, tuyệt vời thật đấy, văn phòng lớn thế mà độc chiếm luôn.
Độc chiếm cái rắm.
Tôi đá văng cửa phòng làm việc của sếp, bình tĩnh mở lời: "Chào sếp, xin nghỉ phép, nếu sẽ nhảy từ đây xuống."
Đá cửa đúng lúc cho lắm.
Sếp của - Cận Khoát đang trong tình trạng quần áo xộc xệch, thở gấp gáp... tự tiêm t.h.u.ố.c ức chế cho .
Thuốc ức chế, suýt chút nữa quên béng mất cái thứ .
Đã một khuyên bảo đồng nghiệp dùng chút t.h.u.ố.c ức chế, nhưng nhận câu trả lời: "Thứ đó cho sức khỏe, d.ụ.c vọng nên khơi thông chứ nên dồn nén, giải tỏa mới ."
Thế chẳng hữu ích ? Đến sếp còn đang dùng đây !
Dục vọng của sếp chẳng vẫn dồn nén đó !
"Lát nữa hãy nhảy, ăn trưa ? Trên bàn cơm suất cao cấp đấy."
Không ăn thì phí.
Nói thật, cơm hộp cao cấp ăn cũng giống đồ chế biến sẵn, chỉ là cao cấp hơn loại bình thường một chút thôi.
Lòng cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Ăn một nửa, Cận Khoát điện thoại.
Cái cà vạt mới thắt thô bạo nới lỏng.
Gương mặt ưu tú vượt trội tràn đầy vẻ chán ghét thiếu kiên nhẫn: "Ông thấy thích hợp thì ông mà kết hôn, liên quan gì đến ? Hừ, độ phù hợp á, ông với phù hợp đến 100% cũng ngăn ông ngoại tình ."
Hình như thấy chuyện nên .
mà sự bực bội của , cơm ăn càng thấy ngon miệng, tâm trạng cũng sảng khoái hơn.
Đang nhai hăng say, Cận Khoát cuối cùng cũng nhớ tới sự hiện diện của : "... Cậu gì?"
Hai má vẫn còn phồng lên, vội vàng nhắc : "Tôi nhảy từ đây xuống... đúng, xin nghỉ phép."
Anh nắn nắn huyệt thái dương: "Lý do."
"Không làm, đấu tranh đòi quyền bình đẳng cho Beta."
"..."
Cận Khoát rút một điếu thuốc, ngậm miệng, cũng vội châm lửa, thong thả nghịch cái bật lửa trong tay.
Tôi nghi ngờ giả vờ thấy, cố mạng nuốt miếng cơm trong miệng xuống, dõng dạc lặp nữa.
Anh ngắt lời : "Nghe thấy , cả hai tai đều rõ mồn một. là nhân tố chủ lực của dự án , hiện tại ai thể tiếp nhận ."
"Nói cách khác..." Cận Khoát ngước mắt chằm chằm, "Cậu quan trọng đối với công ty, ai thể thế ."