"Không cần ...”
“Lên xe , thuận đường."
Người lái xe Khúc Nhiên đột nhiên sang, ổ khóa ghế cũng "tách" một cái mở .
Với mối quan hệ bạn bè nhiều năm giữa và Khúc Nhiên, từ chối nữa vẻ giả tạo, vì mở cửa ghế .
Chưa đầy mười phút, hối hận.
Nghe Lăng Trác và Khúc Nhiên dùng giọng điệu thiết chuyện về những việc hoặc , thực sự như đống gai.
Sau khi đưa Lăng Trác về nhà, xe chỉ còn và Khúc Nhiên.
Bầu khí đột nhiên trở nên kỳ lạ.
Tôi ngước mắt gương chiếu hậu trong xe, đúng lúc thấy Khúc Nhiên cũng ngước mắt sang.
Chiếc gương nhỏ phản chiếu đôi mắt đó, lập tức cảm thấy tim đập thình thịch, vội vàng đảo mắt chỗ khác.
"Tiểu Trác khi ở với cũng nhiều thế ?" Tôi cố gắng lấy nhịp trò chuyện đây, dùng giọng điệu đùa cợt : "Từ khi đến khoa chúng , cảm thấy bên tai lúc nào yên tĩnh."
"Cậu là như đó, càng đáp càng hăng.” Khúc Nhiên nhạt nhẽo : "Cậu cứ mặc kệ , ai chuyện với , sẽ tự khắc xìu xuống thôi.”
Giọng điệu chê bai nhưng thiếu sự nuông chiều ...
Tôi im lặng trong chốc lát.
Một lúc , mới : "Thực cũng , quá im lặng, bên cạnh cần làm ồn với ."
"Tôi và ..."
"Tôi xuống ở đây.” Tôi trong xe của Khúc Nhiên nữa, ngắt lời , "Phía kẹt xe , bộ về là ."
Xe dừng vì kẹt xe nặng, Khúc Nhiên đầu .
Tôi với : "Khúc Nhiên, chúng vẫn là bạn , ?"
Không là ảo giác của , thấy ánh mắt của Khúc Nhiên tối sầm .
"Đương nhiên."
Tôi , đương nhiên sẽ như .
vẫn những việc thể .
Có lẽ vì khí trong xe lưu thông , cảm thấy ngột ngạt, nhanh chóng kéo cửa xe xuống.
Tôi hối hận .
Nếu ngày Khúc Nhiên bước kỳ mẫn cảm, mang nhầm pheromone tổng hợp; nếu ngày Khúc Nhiên say rượu, ở nhà , thì thứ đổi.
Khúc Nhiên sẽ cơ hội hôn , cũng cơ hội dò xét tình cảm của Khúc Nhiên dành cho .
Tôi bao giờ nghĩ rằng sẽ mất Khúc Nhiên.
lẽ, thực sự sắp mất .
Đứng ánh hoàng hôn rực rỡ, ngẩng đầu lên, hít sâu thật sâu, thở một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ky-man-cam-cua-alpha-den-roi-beta-nhu-toi-biet-lam-sao-duoc/chuong-8.html.]
Lăng Trác làm một tháng, trưởng khoa bận rộn lâu , mãi tìm thời gian mời đồng nghiệp mới ăn bữa cơm chào mừng nhập việc, nhanh chóng tìm thời gian bù .
Mọi đều chọn ngày bằng gặp ngày, tối tan làm, một nhóm theo yêu cầu mãnh liệt của Lăng Trác, tìm một quán nướng để ăn xiên nướng.
Hiếm thời gian thư giãn, trưởng khoa cho phép uống chút rượu bia.
Tôi đúng lúc tâm trạng , hai lời liền mở một lon bia, tự rót tự uống, Lăng Trác và vui đùa.
Thực Lăng Trác ngoài việc đầu óc kỳ lạ, vẫn là một khá .
Cậu giống như một mặt trời nhỏ, xuất hiện ở , ở đó đều náo nhiệt.
“Lăng Trác đừng làm trò với , và bác sĩ Hoắc rốt cuộc thế nào , chứ!”
?!
Cái gì gọi là “và bác sĩ Hoắc thế nào ”?
Có là cái “thế nào” mà nghĩ ?
Tôi đột nhiên về phía Lăng Trác, chỉ thấy hiếm hoi lộ chút biểu cảm ngại ngùng: “Cũng thế nào, chỉ là… Cách mạng thành công, đồng chí vẫn cần nỗ lực hơn.”
Mọi ồn ào điên cuồng, đều biểu cảm của là sắp thành công trong việc theo đuổi , còn bảo đến lúc đó mời ăn cơm.
“Đợi một chút.” Tôi thực sự nhịn , trong tiếng ồn ào của , phát một câu hỏi hài hòa: “Ý các là, Lăng Trác đang theo đuổi bác sĩ Hoắc?”
“Tiểu Bạch, thực sự làm việc ở bệnh viện chúng ? Chuyện Lăng Trác theo đuổi bác sĩ Hoắc, bệnh nhân khoa nội trú của chúng đều mà!”
Tôi: “...”
Tôi thực sự .
Trước giờ vẫn luôn thích ngóng đời tư của khác, cũng cố tình theo dõi, nên mỗi trong bệnh viện chuyện ai đó và ai đó đến với , ai đó và ai đó ly hôn, đều là cùng.
Vậy tên Lăng Trác đang công khai mặt chuyện bắt cá hai tay ?!
Tôi giận dữ Lăng Trác, Lăng Trác đối mặt với ánh mắt của , quả nhiên chút tinh nghịch mà lung tung.
Tôi nhịn cơn giận, hít một thật sâu.
Tôi nghĩ rằng đang đây đều là đồng nghiệp, là tiên giữ thể diện cho , đợi tìm cơ hội, tính sổ riêng với .
Ai ngờ tửu lượng của thực sự , mới uống bao nhiêu chóng mặt cuồng, ngay cả lúc cuối cùng tan tiệc khi nào cũng .
Ngày hôm , cuối tuần, tỉnh dậy ở nhà Khúc Nhiên.
Tôi quá quen thuộc với nhà Khúc Nhiên, dù cả còn mơ màng vì say, cũng trong giây phút đầu tiên mở mắt nhận đây là phòng khách nhà Khúc Nhiên.
Chẳng lẽ hôm qua Khúc Nhiên đón Lăng Trác, thuận tiện nhặt kẻ say là về?
Về rốt cuộc tìm Lăng Trác tính sổ ?
Tôi xoa thái dương, cố gắng hồi tưởng.
Vài phút , trong đầu đột nhiên nhảy một đoạn cảnh tượng thể gọi là nổ tung.
Tôi lưng Khúc Nhiên, say khướt hỏi : "Khúc Nhiên, đừng ở cùng Lăng Trác nữa ?"
Khúc Nhiên đang cõng , thấy lời , nghiêng đầu , hỏi: "Tại ?"