Mọi đồng loạt lộ vẻ mặt cạn lời.
“Trước hết, quen .”
Sau khi ăn cơm xong, nhất trí quyết định hát karaoke nữa.
Thành Phương Đạt trong sự cổ vũ của gọi điện cho Khúc Nhiên: "Đội trưởng, hiếm khi tụ tập một , cùng hát karaoke nữa, nếu thời gian thì qua chơi cùng nhé... Không , dù bọn cũng sẽ chơi đến khá khuya, nếu công việc của kết thúc mà chúng tan, cứ qua một chuyến , lâu gặp, đều nhớ lắm."
Nghe cuộc đối thoại , là hy vọng .
Quả nhiên, khi cúp máy, Thành Phương Đạt nhún vai với : "Làm thêm giờ đấy. Nói là nếu lúc đó chúng tan thì sẽ qua, nhưng đoán hy vọng lớn ."
Mọi cũng đều nghĩ đó là lời từ chối của Khúc Nhiên, vì kỳ vọng nhiều sự xuất hiện của .
Không ai ngờ Khúc Nhiên thực sự đến.
Lúc đó gần mười hai giờ đêm, Khúc Nhiên mặc bộ vest đẩy cửa phòng karaoke.
Những khác hoặc đang hát, hoặc đang lắc súc sắc uống rượu, hoặc tụ tập ở một góc trò chuyện, ai để ý đến .
Tôi vội vàng dậy, gọi : "Khúc Nhiên!"
Ngay đó, đang ôm micro hát cũng phát hiện , dừng tiếng nhạc ầm ĩ.
Khúc Nhiên ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt tinh xảo tuyệt vời trở nên sâu sắc hơn nhờ ánh sáng biến đổi.
Tôi đột nhiên cảm thấy, hình như lâu lắm gặp .
"Xin , tối nay thực sự công việc thể rời , đến muộn ." Khúc Nhiên thấy , ánh mắt dừng một chút.
Thành Phương Đạt bước đến: "Không , đến là , lúc nãy mấy đứa bọn còn về đấy. Đội trưởng, chúng lâu gặp, hôm nay nhất định uống thật say một trận!"
" đúng, hiếm khi Khúc Nhiên chịu tham gia cùng chúng , nhất định uống thật say một trận!"
Sau một yên lặng ngắn ngủi, phòng karaoke trở nhộn nhịp.
Khúc Nhiên mấy năng động nhất trong đội hùng biện ngày xưa, giờ cũng là những khéo léo nhất quấn lấy, uống liền mấy ly rượu, cuối cùng mới xuống chỗ trống bên cạnh .
Vừa xuống, Khúc Nhiên dựa lưng ghế sofa, dùng tay nhẹ nhàng nới lỏng cà vạt ở cổ.
Tôi hỏi : "Cậu ăn tối ?"
Cậu đầu : "Cái gì?"
Trong phòng quá ồn ào, buộc gần , gần như áp sát tai , hỏi một nữa: "Cậu ăn tối ?"
Tôi cảm nhận rõ ràng cơ thể Khúc Nhiên cứng đờ, từ từ lắc đầu.
Tôi ngạc nhiên.
Cậu luôn như , một khi bận rộn là quên ăn tối.
Tôi quét mắt quanh bàn đầy chén đĩa lộn xộn, lấy đĩa trái cây ai động đến mang , ăn tạm chút gì đó.
Khúc Nhiên rõ ràng hứng thú với đĩa trái cây , nhưng vì nể mặt , vẫn ăn vài miếng cho lệ.
Nhìn đôi môi cử động nhẹ nhàng khi nhai chậm rãi, đột nhiên vô cớ nhớ đến cảm giác mềm mại khi hôn đêm đó, vội vàng , giả vờ chăm chú khác hát để che giấu sự phân tâm của .
Thật kỳ lạ, cảm giác áy náy.
Cảm thấy giống như một kẻ biến thái đột nhiên thèm bạn .
"A Miểu." Bên tai đột nhiên cảm thấy một luồng nóng.
Tôi đầu , thẳng đôi mắt mơ màng như ảo ảnh của Khúc Nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ky-man-cam-cua-alpha-den-roi-beta-nhu-toi-biet-lam-sao-duoc/chuong-4.html.]
Cậu cũng giống như lúc nãy, gần như áp sát tai để chuyện.
Tôi vô thức nuốt nước bọt.
"Cậu uống rượu ?" Cậu hỏi .
Tôi lắc đầu.
Tôi với , thường xuyên phẫu thuật, uống rượu.
"Tôi uống rượu, thể lái xe , lát nữa đưa về nhà, ?"
Tai ngứa vì thở ấm nóng khi chuyện, tự chủ đưa tay lên xoa.
"Được thôi." Tôi .
Mắt Khúc Nhiên cong cong, với .
Thật kỳ lạ.
Quá kỳ lạ!
Tại luôn nhớ một cách kỳ lạ đến chuyện hôn hôm đó?
Tại nhớ đến ánh mắt lưu luyến của , tại nhớ đến giọng mềm mại đầy nước mắt của ?
Tại nhớ đến hình ảnh lóc cầu xin giúp đỡ?
Vốn nghĩ vượt qua rào cản là Khúc Nhiên, giờ , Khúc Nhiên khá bình thản, day dứt là !
Điên mất thôi!
Tôi tự rót cho mấy ly nước, uống một hết sạch.
Khi buổi tiệc kết thúc, Khúc Nhiên - hiếm khi xuất hiện trong các buổi tụ tập - quả nhiên uống say một chút vì liên tục nâng ly chúc mừng.
Tôi lái xe đưa về nhà, khi đỡ ghế phụ, cúi qua để giúp thắt dây an .
Vừa mới cài xong dây an , định rút thì Khúc Nhiên bất ngờ nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Đôi mắt vốn nhắm nghiền của cũng mở , với chút say xỉn, như đầy tình ý.
"A Miểu?"
Cậu gọi một tiếng.
Tôi : "Là đây."
Rồi mới như yên tâm, buông tay , nhắm mắt nữa.
Suốt chặng đường, Khúc Nhiên phát tiếng động nào, tưởng ngủ say, nên tập trung lái xe.
Khi xe bãi đậu xe ngầm nhà , tắt máy xong, mới phát hiện từ lúc nào tỉnh, cứ thế nghiêng đầu .
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến tim đập nhanh.
Tôi tiến gần hơn, hỏi nhỏ: "Cậu chứ?"
Cậu : "Không lắm."
Tôi thở dài: "Nếu công việc bận rộn thế thì cứ về nhà ngủ , gần mười hai giờ mà còn đến, thấy mệt ?"
Khúc Nhiên cúi mắt, nhỏ: "Chúng lâu gặp ."
Giọng điệu vẻ oán trách.