Nơi đầu tiên đưa đến là rạp chiếu phim, vì thích xem tivi ở nhà.
Không ngờ xem ở rạp cảm giác khác, kích thích và thú vị hơn hẳn.
Ra khỏi phòng chiếu, vẫn còn lưu luyến, ôm lấy cánh tay , mắt sáng rực: “Hay quá mất… chúng xem nữa ?”
Minh Quyết , ánh mắt ôn hòa: “Tất nhiên, chỉ cần em , lúc nào cũng .”
Rồi chúng xem thêm một bộ phim khác.
Đến khi khỏi rạp, trời tối. Minh Quyết dẫn ăn ở một nhà hàng buffet hải sản.
Anh nắm lấy tay , dặn: “Đi chậm một chút.”
“Vâng ạ.”
Thật bây giờ vững , nhưng Minh Quyết vẫn luôn nắm tay .
Cũng thôi, như sẽ làm lạc mất .
Vừa nhà hàng, choáng ngợp bởi vô món hải sản bày biện ngay ngắn và mắt.
Có nhiều thứ từng ăn bao giờ.
Tôi thèm đến mức vô thức bước nhanh hơn.
Suýt nữa là chân trái vấp chân ngã, may mà Minh Quyết kịp đỡ .
“Cẩn thận.”
Một tay đặt lên eo , giúp vững .
Tôi lè lưỡi nhỏ nhẹ: “Vừa chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi mà.”
lúc đó, phía bỗng vang lên một giọng lạ: “Anh Minh Quyết?”
Minh Quyết nghiêng đầu.
Một nhanh bước đến mặt chúng .
Là một đàn ông loài gương mặt thanh tú.
“ là .”
Nhìn thấy Minh Quyết, vui, đôi mắt cong cong: “Trùng hợp thật, ngờ gặp ở đây.”
Minh Quyết chỉ bình thản gật đầu: “Ừ.”
Rất nhanh, ánh mắt đó chuyển sang , nụ mặt nhạt bớt.
“Người là ai ?”
Cậu hỏi: “Sao giờ từng thấy?”
“Là nhân viên mới của ?”
Cậu chớp mắt, vẻ mặt vô tội.
“Không.”
Minh Quyết ôm lấy eo kéo lòng, giải thích: “Đây là yêu.”
Tôi “nhân viên” nghĩa là gì, nhưng hiểu lầm quan hệ của chúng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ky-giao-phoi-sap-den/chuong-9.html.]
Thế là cũng vòng tay ôm eo Minh Quyết, dụi mặt n.g.ự.c , nghiêm túc : “Chúng là bạn đời đó.”
“…”
Sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Cậu gằn hai chữ: “V… .”
Tôi gật đầu: “ .”
Minh Quyết thèm quan tâm đến nữa, cúi đầu : “Đi thôi.”
Tôi đang nghĩ đến đồ ăn ngon, liền nhanh chóng quên luôn sự xuất hiện của , vui vẻ theo bên trong.
15
Đêm xuống, khi đang giường.
Tôi chợt nhớ chuyện tối nay, bèn hỏi Minh Quyết: “Người mà chúng gặp ở nhà hàng lúc chạng vạng là ai ?”
“Em họ của một bạn.”
Anh ngừng một chút bổ sung: “Không .”
Mắt sáng lên: “Vậy cũng là cá ?”
“Không.”
Sau đó Minh Quyết kể rằng bảy năm đầu đến thế giới loài .
Tại đây lập một ngành nghề, kiếm tài sản.
Anh quen bạn loài là vì từng hợp tác vài dự án, trong đó cả dự án bảo vệ sinh vật biển.
Tổ chức biểu tượng móng vuốt đen con tàu hôm chính là bọn chuyên bắt giữ sinh vật biển quý hiếm, bao gồm cả cá.
Vì lợi nhuận, họ thực hiện những thí nghiệm tàn nhẫn thể tưởng tượng nổi, hoặc đem cá bắt bán đấu giá cho những kẻ thú vui bệnh hoạn, hành hạ đến c.h.ế.t.
Tóm , cá bắt thì chẳng ai kết cục .
Minh Quyết và bạn loài thường hợp tác để tấn công tổ chức đó, cứu những sinh vật mà chúng bắt trái phép.
Lần Minh Quyết thương cũng là do tổ chức đó làm.
Tôi hít mạnh một lạnh, phẫn nộ : “Sao họ xa đến thế chứ!”
Tôi lật úp lên n.g.ự.c : “May mà .”
“Ừ.”
Tôi rõ tiếng bật trong lồng ngực: “Cũng nhờ một nàng tiên cá nhỏ xinh , bụng, đáng yêu và dũng cảm cứu .”
Tôi làm một biểu cảm hết sức kinh ngạc, hỏi: “Nàng tiên cá xinh bụng đáng yêu dũng cảm đó tên gì ?”
Minh Quyết cũng phối hợp : “Tên là Phách Li.”
Lời dứt, trở đè xuống , hôn thật sâu.
16
Những ngày đó, ngày nào Minh Quyết cũng đưa ngoài chơi.
Công viên giải trí, dạo phố, hòa nhạc, khu trò chơi điện tử…
Thế giới loài đúng là vô cách để vui chơi.