Tôi lắc đầu tránh , nhưng hai tay Minh Quyết vẫn giữ nhẹ ở đùi , ngăn rụt .
Anh , ánh mắt bất đắc dĩ mà dịu dàng: “Tiểu Li, mà. Em xem … chẳng vẫn đó ?”
Tôi mếu máo: “ mạnh hơn em…”
Minh Quyết bật khẽ, xuống phía ôm lấy , giọng trầm ấm: “Để giúp em.”
Tôi trong lòng , hai chân bao lấy , cảm nhận bàn tay đặt nhẹ lên hai bên đùi.
Giọng thấp và dịu ngay bên tai: “Thử động một chút thôi.”
Dưới sự hướng dẫn của , tách chân một chút… vô thức khép .
“Em yêu.”
Minh Quyết khẽ , giọng khàn một chút, môi lướt qua tai : “Em cứ như thì… chúng gần gũi với làm đây?”
Tôi giật , ký ức mấy ngày lập tức ùa về, liền vội vàng lắc đầu: “Không cần … mệt lắm…”
Anh đặt cằm lên vai , hai tay ôm vòng eo , giọng mang theo chút tủi : “Chỉ mệt thôi ? chúng là bạn đời mà. Không đôi nào nhiều ngày như mà chẳng mật gì cả.”
Tôi chần chừ: “Thật… …”
13
Tôi vẫn quen lắm việc tách chân .
Thế là, trái với dự đoán, … học cách nhảy bằng chân khi học .
Tôi vui vẻ mặt Minh Quyết, hai chân khép chặt, nhảy tới nhảy lui để khoe “kỹ năng mới” của .
Trong mắt thoáng hiện nụ dịu dàng, bảo : “Như một… tiểu cương thi .”
Tôi lập tức nhảy tới ôm lấy hỏi “tiểu cương thi” là gì.
Sau khi , dùng cái thứ gọi là “ti vi” trong nhà xem phim xác sống suốt cả buổi tối, thấy thú vị vô cùng.
“Tiểu Li, nghỉ ngơi thôi.”
Đây là thứ ba Minh Quyết gọi .
hề , mắt vẫn dán màn hình: “Em buồn ngủ , ngủ .”
“…”
Không thấy câu trả lời nữa, chỉ tiếng bước chân nặng nề của tiến gần.
Tôi ngẩng đầu thì cả bế ngang lên. Cảm giác mất trọng lực bất ngờ khiến vội vàng vòng tay ôm cổ .
Minh Quyết lời nào, cứ thế bế phòng ngủ.
Đến lúc đặt xuống giường, mới : “Đã buồn ngủ, chúng làm chuyện khác.”
Nhìn ánh mắt nóng bỏng của , lập tức hiểu gì. Nghĩ đến mấy ngày , chân , , đôi chân mới , như nhũn cả .
“Em… em tự nhiên buồn ngủ .”
Anh đặt xuống, nhẹ nhàng : “Đồ dối nhỏ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ky-giao-phoi-sap-den/chuong-8.html.]
Rõ ràng là chẳng tin chút nào!
Tôi bắt đầu hoảng, tay siết chặt ga giường: “… nhưng mạnh quá… lúc nào cũng dữ dội…”
Minh Quyết cúi xuống hôn lên má : “Đừng sợ, sẽ dịu dàng.”
Tôi mím môi: “ vẫn kéo dài… lâu… còn nhiều nữa…”
Anh khẽ dụ dỗ, giọng thấp mà mềm: “Lần sẽ lâu. Nghe em mà. Được ?”
Những nụ hôn nhẹ mà nóng rực rơi xuống, khiến nhanh chóng trở nên mềm nhũn, đầu óc choáng váng.
Tôi ngửa đầu đáp , trao một nụ hôn dài và nóng bỏng.
“…Được .”
Tôi lí nhí : “ , thật sự nhẹ nhàng.”
“Được.”
…
Đôi chân vốn luôn quen khép của , cuối cùng vẫn nhẹ nhàng tách .
Hơi thở dồn dập, tầm trở nên mờ vì nước phủ mắt.
Chỉ còn lờ mờ nhận dáng hình đang chuyển động của Minh Quyết.
Đôi chân đặt tay run lên ngừng.
Trước khi chìm giấc ngủ mê man, cảm thấy Minh Quyết ôm lòng, và khẽ đặt một nụ hôn lên mắt .
14
Cuối cùng thì cũng học cách .
Cảm giác mới mẻ.
Nghe Minh Quyết bên ngoài ngôi nhà còn nhiều nơi và thú vị hơn nữa, lập tức nôn nóng dẫn ngoài.
Sau khi biến thành hình dạng con , tai cũng khác , tóc cũng ngắn hơn, nhưng màu tóc thì vẫn giữ nguyên.
Tôi mặc bộ quần áo mới chuẩn , đội thêm chiếc mũ lưỡi trai.
Mặc xong, cố ý xoay vài vòng mặt , hỏi: “Em ?”
Minh Quyết , tiến lên ôm , hôn tới tấp một lúc lâu.
Anh bảo còn hơn cả minh tinh.
Minh tinh chính là những và nổi tiếng trong thế giới loài .
Tôi ngẩng đầu đang cẩn thận chỉnh áo cho , : “Anh cũng !”
Chuẩn xong xuôi, chúng khỏi nhà.
Không ngờ Minh Quyết còn lái xe, cái phương tiện bốn bánh của loài , chạy nhanh vù vù.
Anh thật lợi hại, cái gì cũng .
Ngồi trong xe phong cảnh ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy thế giới đúng là kỳ diệu vô cùng.