Tôi mới khẽ hé mắt, len lén sang bên cạnh.
Anh nhắm mắt, trông như là ngủ.
Tôi hạ ánh mắt xuống, những múi cơ bụng phân rõ từng đường của .
Muốn sờ quá, hehe.
nghĩ đến cảm giác siêu nhạy bén của Minh Quyết, sợ sẽ đột nhiên tỉnh dậy.
Thế là chuẩn hai phương án.
Xác định vị trí xong, nhắm mắt .
Giả vờ ngủ say, lăn lăn sang phía hai vòng.
Vốn dĩ chúng khá gần, lăn vài cái là dán sát Minh Quyết.
Anh vẫn phản ứng.
Tuyệt quá! Ngủ say !
Tôi vui mừng trong lòng nhưng dám lơ là.
Vẫn nhắm mắt, từ từ đưa tay sang phía .
Cuối cùng cũng mò đến cơ bụng của .
Quả nhiên là cảm giác siêu tuyệt!
Lòng bàn tay chạm là cảm nhận rãnh cơ rõ ràng, bên là nhịp đập mạnh mẽ, đầy sức sống.
Đầu ngón tay theo đường cơ xuống , da mịn, ấm ấm, còn chút mềm.
ngay khi đầu ngón tay vô thức ấn nhẹ xuống, cảm nhận … sự cản .
Giống như… cơ bụng đột nhiên siết chặt.
Tôi giật , khẽ mở mắt một khe nhỏ.
May quá, Minh Quyết vẫn tỉnh.
Để đề phòng, còn giả vờ “ mơ”: “Cục cá lớn… mềm quá… khụ, thơm quá thơm quá…”
Như nếu tỉnh thì cũng sẽ nghĩ mộng du, chắc nỡ trách .
Cảm giác quá tuyệt, tham lam sờ một hồi lâu.
Cho đến khi giọng trầm thấp của Minh Quyết vang lên bên tai: “Em còn sờ đến bao giờ?”
Tôi theo phản xạ rụt tay ngay lập tức.
Mở bừng mắt, căng thẳng đến còn lắp bắp: “C… cái gì? Em ngủ mà, gì hết, em sờ .”
Nói xong mới nhận tự chọc thủng lời dối của chính .
“……”
Tôi mím môi, cúi mắt né tránh, nhỏ giọng : “Được … là em. em chỉ sờ một chút xíu thôi, thật đấy.”
Ngoài dự đoán của , Minh Quyết hình như tức giận.
Trong mắt còn thoáng qua một nét như mà .
Giọng nhẹ nhàng: “Được , ngủ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ky-giao-phoi-sap-den/chuong-5.html.]
“Ừ ừ.”
Một lúc , nhận vẫn còn dán sát Minh Quyết.
trong lòng rời , vì cạnh ấm dễ chịu.
Tôi dùng ngón tay chọc nhẹ cánh tay , tò mò hỏi: “Minh Quyết, … tỉnh từ lúc nào thế?”
Minh Quyết nhàn nhạt: “Từ đầu tới giờ ngủ.”
“…”
8
Ngày hôm đó, mỏm đá, duỗi thật dài.
Thảnh thơi phơi nắng.
Ăn no uống đủ, tắm trong ánh mặt trời, bên tai là tiếng sóng vỗ vách đá trong trẻo, thoải mái gì tả nổi.
lúc , lờ mờ thấy phía bên biển một vật thể khổng lồ đang tiến về phía .
Tò mò, rướn cổ, ló đầu rõ hơn chút nữa.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cảm giác đuôi thứ gì đó lạnh buốt quấn lấy.
Cúi đầu , hóa là chiếc đuôi cá màu bạc của Minh Quyết vòng lên.
Tôi lập tức kéo xuống biển.
Vì quá đột ngột nên kịp phản ứng, hoảng hốt “Oa u” một tiếng.
Trong lúc còn choáng váng, nhận đang Minh Quyết giữ chặt trong lòng.
Lưng áp n.g.ự.c .
Một tay vòng lấy eo , tay giữ ở vai và cánh tay , ôm lòng.
Tư thế gần như là… bảo vệ.
“Ôi, đột nhiên …” Tôi đảo mắt, ngượng ngùng.
Còn hết câu, Minh Quyết mang lao nhanh xuống biển sâu.
Vẻ mặt nghiêm trọng khác thường.
Chỉ đến khi lặn xuống sâu, bóng tối yên tĩnh bao trùm, nước biển lạnh thấu xương…
“Nguy hiểm.” Giọng Minh Quyết truyền xuống từ phía đầu: “Tránh xa những con tàu đó.”
Tôi lạnh c.h.ế.t, chẳng chú ý nổi đang gì.
Chỉ một mực chui lòng : “Lạnh quá lạnh quá.”
“Minh Quyết, nước ở đây lạnh quá.”
May mà lâu , Minh Quyết đưa bơi lên .
bơi về phía ngược với tảng đá khi nãy một đoạn xa.
Lên đến mặt nước, con tàu nhỏ xíu như một chấm.
Tôi hỏi Minh Quyết: “Họ đang làm gì ?”
Minh Quyết: “Bắt những cá ngốc như em về nấu canh.”
Tôi: “???”