Sau đó, hàng xóm láng giềng xì xào rằng Kha Dịch giờ thành trẻ mồ côi.
Chúng đều cố gắng giấu kín chuyện , nhưng Kha Dịch vẫn nhận .
Cậu cuộn tròn thành một cục nhỏ, chỉ chiếm một góc bé xíu giường.
“Anh ơi, sẽ ở bên cạnh em chứ?”
“Tất nhiên , là trai của em mà, ở bên em thì ở bên ai chứ.”
Cùng lắm thì rửa thêm vài cái bát nữa, chắc chắn vẫn thể nuôi sống thêm một đứa trẻ.
Đêm đó, thức để trò chuyện với Kha Dịch cả đêm.
Tôi cố gắng dạy cách yêu bản , và cũng để hiểu cách yêu thương khác.
đến ngày thứ ba, " nhà" của Kha Dịch xuất hiện.
Tôi chợt nhận cách giữa với thật sự lớn.
Sự quyết tâm của , sức mạnh tuyệt đối của đồng tiền, trở nên yếu ớt đến nực .
“Nó mà theo thì chỉ khiến cả hai trở thành gánh nặng của mà thôi.”
Tôi cúi đầu, c.ắ.n chặt môi, chỉ sợ nước mắt sẽ rơi xuống.
“Tôi hiểu .”
“Rất cảm ơn gia đình chăm sóc nó mấy ngày qua, sẽ bảo trợ lý gửi cho một khoản tiền.”
Phía truyền đến một tiếng động lớn.
Kha Dịch ngã nhào đất, ánh mắt đầy vẻ thể tin nổi .
“Anh ơi, cần em nữa ?”
Tôi vội vàng đỡ Kha Dịch dậy, cố gắng gượng : “Ông là của em, ông sẽ cho em một cuộc sống hơn.”
“Anh ơi, cần em nữa ?”
“Xin em…”
Đó là đầu tiên thấy Kha Dịch , hề tiếng động, chỉ thấy nước mắt cứ thế tuôn rơi làm ướt đẫm cả vạt áo.
Tôi lấy từ trong túi con thỏ nhỏ bằng gỗ mà hì hục khắc mấy ngày nay, những đường nét còn méo mó và thô ráp.
Vốn dĩ định đợi làm xong hẳn mới tặng cho Kha Dịch, nhưng giờ thì còn thời gian nữa .
“Tiểu Dịch, cần em . Con thỏ nhỏ sẽ ở bên cạnh em nhé, ? Đợi khi nào em lớn, nhất định sẽ tìm em.”
Thời gian trôi qua thật nhanh, mà cũng thật chậm.
Năm thứ hai, bà cũng qua đời.
Năm thứ ba, thi đỗ đại học, nhưng một chiếc xe mất lái đ.â.m trúng và qua đời ngay ngày nhập học một hôm.
Trước lúc trút thở cuối cùng, bỗng nhớ đứa trẻ gầy gò đáng thương năm , và cả lời hứa nhạt nhòa của .
Xin nhé, Tiểu Dịch, thất hứa .
Hệ thống chính thanh toán phần thưởng hạn. Ngài sắp xếp cho một phận mồ côi, còn để cho một khối tài sản kếch xù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ky-chu-cua-toi-co-gi-do-khong-dung/chuong-7.html.]
Điểm trừ duy nhất là hiện tại đang ở một thành phố khác .
Tôi vội vã lên đường, cuối cùng cũng về đến nhà trưa ngày hôm .
Tôi cứ ngỡ căn nhà cũ mà Hướng Dịch mua là nhà cũ của , nhưng khi khôi phục ký ức, mới nhớ đó là nhà của và bà nội.
Hướng Dịch vẫn luôn chờ đợi .
Tôi đẩy cánh cửa khép hờ, quả nhiên thấy Hướng Dịch đang ở bên cạnh giường trong phòng ngủ của .
"Anh về đây, Tiểu Dịch."
"Lần sẽ bao giờ rời nữa ."
Hướng Dịch với đôi mắt đỏ hoe, em dám chớp mắt vì sợ chỉ cần lơ là một giây thôi, sẽ biến mất.
Một lúc lâu , em ôm chặt lấy , nước mắt nhanh chóng làm ướt đẫm vạt áo.
"Sẽ bao giờ rời nữa thật chứ?"
"Ừ, hứa."
"Anh ơi, em khôn lớn thật ."
, Tiểu Dịch của nỗ lực để tự chăm sóc bản thật .
Tôi và Hướng Dịch bắt đầu cuộc sống du lịch thong dong của hai .
Kể từ khi khôi phục ký ức, luôn cảm thấy thật kỳ diệu.
Đứa trẻ nhỏ bé năm nào giờ đây thể chăm sóc ngược .
Nếu trong suốt quá trình đó, em chăm bẵm như một đứa trẻ to xác vụng về thì lẽ chuyện sẽ tuyệt vời hơn một chút.
Điểm dừng chân cuối cùng, đưa Hướng Dịch đến nghĩa trang.
"Nhìn ngôi mộ của chính , cảm giác cứ thấy kỳ kỳ ."
Nhận bên cạnh sắp , vội vàng dỗ dành.
"Anh sai , sai . Hôm nay đưa Tiểu Dịch đến gặp bà nội mà."
Tôi nắm tay Hướng Dịch đến ngôi mộ bên cạnh.
Trên bia mộ, tấm ảnh của bà nội hiện lên với nụ hiền hậu.
"Bà ơi, con là Tiểu Đồng, con về đây. Con xin bà, mười ba năm con mới tới thăm bà, bà thầm trách con nữa. con bà thương con nhất, chắc chắn sẽ chẳng nỡ nặng lời với con . Bà ơi, bà còn nhớ Tiểu Dịch ? Chính là bé nhà đối diện ngày xưa, mà bà cứ bảo con mang bánh kẹo sang cho ạ. Ngày em gầy nhom như khỉ con, mà giờ lớn thế , còn cao hơn cả con một đoạn dài nữa. Hôm nay con đến, ngoài việc thăm bà thì còn thưa với bà một chuyện. Tiểu Dịch là yêu của con. Vâng, đúng như bà đang nghĩ đấy ạ. Con sự chứng kiến của bà, chính thức cầu hôn Tiểu Dịch."
"Cầu... cầu hôn ?" Hướng Dịch đầu , kinh ngạc .
Tôi quỳ một gối xuống, lấy chiếc nhẫn đặt làm từ chuyến , đôi mắt cong lên ý .
"Tiểu Dịch, yêu em. Em đồng ý ở bên cả đời ?"
Hướng Dịch kìm nén bấy lâu, cuối cùng nước mắt cũng rơi xuống, em ngừng gật đầu.
"Em đồng ý. Anh ơi, em yêu ."
Khi đeo chiếc nhẫn ngón áp út của Hướng Dịch, cơ thể bỗng nhẹ bẫng, dường như xiềng xích bấy lâu đều tan biến hết.
Khoảnh khắc đó, hiểu rằng, nhiệm vụ cuối cùng thành.