KIM CHỦ YÊU TÔI NHƯ MẠNG - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-24 06:13:50
Lượt xem: 618

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi đều vỗ tay chúc mừng , chính là "đá tảng" xây dựng hạnh phúc cho bọn họ. Tôi khán đài nức nở, đá tảng gì chứ, là đá lót đường, đá ngáng chân là đá cuội thì ! Nghe mà buồn nôn c.h.ế.t !

Phó Văn Thâm xuống trao giải cho , tiếp tục : "Một nữa cảm ơn Tinh Tinh, giờ trao cho em 'Tiền thưởng nóng khích lệ Vưu Lạc Tinh', cầm lấy mà về nạp điện cho xe điện ."

Tôi giật tỉnh giấc, bật dậy uống liền hai ly nước lớn. Nước ấm, nhưng bận tâm lắm.

Ngày thứ ba, xin chủ tiệm mèo nghỉ ba ngày, lên xe của Phương Gia Phong sân bay. Tôi và cũng coi là bạn bè. Anh giống Phó Văn Thâm vẻ lớn để dạy bảo , càng can thiệp lựa chọn của , thỉnh thoảng còn khiến vui vẻ. Cho dù còn quan hệ gì với Phó Văn Thâm, cũng nghĩa là từ chối lời mời của bạn chung.

Tôi bên cạnh, hỏi : "Chúng định chơi cái gì?"

Phương Gia Phong bí hiểm: "Bí mật."

Tôi chợt nhớ điều gì đó: "Chẳng Phó Văn Thâm sắp đính hôn ? Anh là bạn , ?"

"Đi chứ, chắc chắn !"

Cảnh tượng trong mơ như một con trăn quấn chặt lấy , vội vàng truy vấn: "Anh định đưa em xem bọn họ đính hôn đấy chứ?"

Máy bay cất cánh. Giờ leo lên thuyền giặc, xuống cũng nữa. Phương Gia Phong thì bình thản khuyên đừng quá coi trọng, đến nơi sẽ hiểu rốt cuộc làm gì.

6.

Lúc máy bay hạ cánh, khỏi sân bay Phương Gia Phong gần như là xách lên xe luôn. Miệng thì cứ lẩm bẩm: "Nhanh nhanh nhanh, sắp qua giờ lành !" Anh chẳng cho chút cơ hội phản kháng nào.

Khoảnh khắc thấy thật lạ lẫm và đáng sợ, chẳng lẽ bấy lâu nay luôn là gián điệp của Tiểu Ân?

Vừa lên xe là bắt đầu rống lên, cứ nghĩ đến việc lát nữa gặp một chẳng bằng họ ở điểm nào, Phó Văn Thâm còn chẳng thèm đoái hoài gì đến , là thấy đau khổ chịu nổi.

Lần đầu tiên Phương Gia Phong thấy một đứa con trai như thế, cuống đến mức tay lái cũng trở nên nóng bỏng. Anh đưa giấy ăn cho : "Cậu em đừng mà, lát nữa sẽ hiểu thôi, đừng , cứ tin ."

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kim-chu-yeu-toi-nhu-mang/chuong-6.html.]

Thấy dỗ xuôi, lập tức gọi điện cho Phó Văn Thâm, bảo đến đón . Xe đến cửa khách sạn, thấy Phó Văn Thâm hiên ngang như một cây tùng bậc thang. Anh trai đến mức thần đều phẫn nộ, bóng đổ bên sống mũi chắc nhét hai chú mèo con. Cái kiểu tóc vuốt ngược , bờ vai rộng , đôi chân dài … Cái miệng từng hôn, bàn tay từng nắm, cái eo từng ôm... Đã lâu gặp , nhớ đến phát điên . gặp thời điểm mấu chốt , liệu để buổi tiệc đính hôn diễn suôn sẻ, Phó Văn Thâm thiết tha đoái hoài gì đến ?

Tôi gục đầu xuống chịu xuống xe, Phó Văn Thâm liền tới mở cửa xe. Anh hôm nay cũng chẳng thèm thương lượng gì với , trực tiếp vác thang máy. Tôi sức vùng vẫy, la hét oai oái, trong đầu chợt lóe lên mấy tình tiết trong tiểu thuyết về việc đổi nội tạng. Chẳng lẽ Tiểu Ân mắc chứng bệnh đặc biệt gì đó, cần nội tạng của , nên bọn họ mới đưa tới đây! Thế nên đây thái độ bọn họ còn giả vờ một chút, giờ thì thèm diễn luôn !

Tôi đưa đến cửa phòng 1314. Trước khi mở cửa, Phó Văn Thâm hỏi một cách trịnh trọng: "Ngày em bỏ nhà , tại mang theo ảnh chụp chung của chúng ?"

Tôi ngẩn , phản ứng một lát, bắt đầu mắng xối xả: "Tôi cần nữa thì mang theo ảnh chụp chung làm gì! Để cho 'mối tình đầu một Thế giới' Tiểu Ân của xem ? Tôi để cho tức c.h.ế.t luôn, mới thèm nhé!"

Phó Văn Thâm nhéo má , vui vẻ hôn một cái. Anh bảo: "Quả nhiên ngốc cái của ngốc."

"Ngốc chỗ nào, chỉ là thông minh lắm thôi..." Khi còn hiểu mô tê gì, thì trong phòng đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.

Tiếng động dày đặc... giống động vật bốn chân.

Phó Văn Thâm : "Tiểu Ân ở ngay bên trong, em xem ?"

Anh ôm lấy mở cửa, rõ ràng là cho cơ hội từ chối. Lồng n.g.ự.c thắt , hét lớn vẫy tay loạn xạ: "Không xem xem xem! Tôi xem, làm quen với ."

Cánh cửa từ từ mở một khe hở. Một cái đầu tròn trịa, lông lá ló .

"..." Tôi dụi dụi mắt. Không thể tin nổi sinh vật mặt.

"..." Một chú ch.ó Samoyed?

Tôi đỏ hoe mắt Phó Văn Thâm, phát hiện nhịn đến mức run cả .

"Brian, sit down!"

Chú ch.ó trắng đưa đôi mắt to tròn , ngoan ngoãn xuống. Vành mắt như tan chảy vì tủi : "Ý gì đây? Anh thừa em hiểu lầm mà thèm cho em ?"

Phó Văn Thâm định ôm lấy . Tôi dùng hết sức bình sinh của để vùng , "Anh và Phương Gia Phong đều hạng lành gì, Phương Gia Phong là đồ khốn, là đồ thối! Hai mới nên là một cặp ! Tôi về đây!"

Loading...