KIM CHỦ YÊU TÔI NHƯ MẠNG - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-24 06:13:45
Lượt xem: 665

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ đến đây, chạy huỳnh huỵch lên lầu tìm Phó Văn Thâm thương lượng, dõng dạc : "Sinh nhật tháng em mua riêng một ổ bánh kem socola đào sáu inch."

Thấy Phó Văn Thâm định gì đó thôi, đột nhiên tỉnh ngộ: "Thôi bỏ , mua thì thôi, ngày sinh nhật em cần bánh kem nữa."

Tôi chạy huỳnh huỵch xuống lầu, ăn tôm hấp dì làm quẹt nước mắt. Tôi quyết định , cần đợi cái tên Tiểu Ân về, lập tức nhường chỗ ngay đây!

Cái loại thế chuyên nghiệp đạo đức như đúng là hiếm khó tìm, bóc tôm nhét miệng. Phó Văn Thâm tiếng động tới, vẻ mặt đầy phức tạp.

3.

Ngày hôm , Phó Văn Thâm công tác.

Trước khi , ôm lấy hôn một hồi lâu, híp mắt dặn dò: "Vưu Lạc Tinh, em mà dám chơi game quá sáu tiếng một ngày, việc đầu tiên làm khi về là đ.á.n.h cho em ba ngày xuống nổi giường, ?"

Tâm trạng đang nặng nề, thầm nghĩ cái đồ ngốc Phó Văn Thâm , nếu lời cuối cùng với trong đời là câu đó, chắc chắn sẽ hối hận c.h.ế.t !

Phó Văn Thâm siết chặt vòng tay, xoa xoa lưng bảo: "Trước đây chẳng em thích nhất là lúc công tác mười ngày nửa tháng ai quản ? Sao hôm nay mặt mày bí xị thế ?"

Tôi suýt chút nữa thì nghẹn, cứng miệng đáp: "Anh cứ đợi đến khi bằng tuổi em sẽ hiểu."

Phó Văn Thâm nhéo má kéo sang hai bên: "Được , 'bé già' ở nhà ngoan nhé, đừng hành hạ dì giúp việc, đây." Nói xong, bước lên xe và bắt đầu xử lý công việc ngay lập tức.

Nhìn chiếc xe khuất dần, quẹt mặt một cái, xoay bắt đầu thu dọn hành lý. Chỉ lấy những gì cần thôi, còn cứ để cho cái Tiểu Ân đáng c.h.ế.t !

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Ví dụ như tấm ảnh hai đứa hôn để đầu giường kìa, chắc chắn sẽ là một "bậc thang" hảo cho Ánh trăng sáng bước xuống!

Còn … Căn hộ Loft và tiệm bánh ngọt Phó Văn Thâm mua cho , cái mang . Túi Hermès, Chanel Phó Văn Thâm mua cho , cái mang . Xe Maybach, Maserati Phó Văn Thâm mua cho , cái mang .

"..." Chiếc ghế sofa kiểu Âu Phó Văn Thâm mua cho nhà, cái cần. Bộ đĩa thủ công mỹ nghệ của Đức Phó Văn Thâm mua, cái cần. Ổ bánh mì Pháp dì mới mua, cái để ăn dọc đường...

Tôi thu dọn ba bao lớn, chợt nhớ tới con xe điện Yadea đang đóng bụi trong hầm xe, kéo lau sạch buộc hành lý lên .

Nói thừa, xe điện thì làm bằng cái gì? Chẳng lẽ lái Rolls-Royce làm cái công việc lương tháng 4 triệu ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kim-chu-yeu-toi-nhu-mang/chuong-3.html.]

Thứ nhất: Tôi hạng thích khoe mẽ.

Thứ hai: Tôi EQ, bao giờ lái con xe xịn hơn cả của Sếp.

Thứ ba: quan trọng nhất, còn thi bằng lái xe.

Vận chuyển hết hành lý đến căn hộ Loft, lưng mỏi nhừ, đau nhức rã rời. Để phòng hờ Phó Văn Thâm bất ngờ về, dặn dò dì giúp việc rằng mấy ngày tới chúng du lịch, bấy giờ mới dám đổ gục xuống giường ngủ một mạch.

10h sáng ngày hôm , chuẩn tâm thế, đẩy cửa bước quán cà phê, lén lén lút lút xuống mặt một phụ nữ thành đạt vẫn còn giữ nét quyến rũ.

"Chào dì ạ!" Tôi lễ phép chào hỏi.

Mẹ của Phó Văn Thâm gật đầu, dịu dàng: "Chào cháu, cháu tìm dì việc gì thế?"

Tôi chút nỡ, nhưng nghĩ nghĩ , vẫn quyết định "sư t.ử ngoạm": "Dì ạ, cho cháu năm mươi triệu tệ, cháu sẽ lập tức rời xa Phó Văn Thâm, trả cho dì một con trai thẳng tắp!"

Lát , thấy đòi ít. Phó Văn Thâm là thừa kế tập đoàn của gia đình, tên bao nhiêu cổ phần công ty niêm yết, bạn bè là những ông lớn thứ thiệt. Hớ .

Tôi định tăng giá thì Phó Văn Thâm nhướng mày, bảo: "Đưa thẻ đây."

Không ngờ dễ dàng đến thế. Tôi ngây nhận lấy 50 triệu tệ, lễ phép lời chào tạm biệt.

Về đến nhà, thấp thỏm yên, trằn trọc mãi ngủ . Cứ hễ nghĩ đến cảnh Phó Văn Thâm và Tiểu Ân quấn quýt bên thấy khó chịu vô cùng. Họ cũng sẽ hôn chứ?

Tim loạn như kiến đục tâm can. Không , hôn thì còn hôn cái gì nữa?

đúng, Phó Văn Thâm Ánh trăng sáng thì thèm cái món hàng thế nữa…?

Cứ thế suy nghĩ lung tung ... ngủ lúc nào . Chẳng bao lâu , mơ thấy căn biệt thự lớn của gia đình. Tiểu Ân cao của cầu thang, kiêu ngạo xuống , bảo: "Cái đồ nghèo kiết xác như mày mà cũng xứng tranh Phó Văn Thâm với tao ? Cầm tiền cút mau !"

Nói xong, khoác tay Phó Văn Thâm, hai tình tứ rời , chỉ để những tờ tiền bay lả tả khắp trời.

Tôi giật tỉnh giấc vì sợ hãi. Bởi vì trong mơ, chẳng chút tiền đồ nào mà nhặt tiền.

Nói thì chậm nhưng làm thì nhanh, ngay lúc chính là lúc lên app tìm việc. Để đến lúc nhục mạ, thể tự hào như nữ chính tiểu thuyết mà rằng: "Ông đây công việc, cần Phó Văn Thâm vẫn tự nuôi sống bản !"

Loading...