Kim Chủ Muốn Kết Hôn, Tôi Liền Ôm Con Bỏ Trốn - Chương 14: Sự thật tàn khốc

Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:48:27
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Kỳ Tễ tìm thấy Trì Sính, ý thức rằng chuyện trở nên nghiêm trọng. Đêm hôm đó, khi tách với Trì Sính, lên mạng đăng bài làm rõ chuyện.

 

Trì Sính vẫn bặt vô âm tín. Anh tìm khắp nơi thể, nhưng manh mối.

 

Còn Trì Sính, khi rời khỏi khách sạn thì lập tức bắt xe rời khỏi thị trấn nhỏ, trở về trường học xin nghỉ phép. Sau khi giao bà nội cho hộ lý chăm sóc, bay đến thành phố mà bấy lâu nay vẫn mong đến.

 

Cậu tất cả là do chuyện bé xé to, là do bản lúc đòi hỏi quá nhiều, nên tự cho nghỉ phép để giải sầu.

 

Cậu chọn đến bờ biển. Biển rộng mênh m.ô.n.g vô bờ, bao dung nhiều điều. Đứng bên bờ cát, chân dẫm lên nền cát nóng, ánh nắng ấm áp chiếu lên , từng hạt cát chân cũng nóng.

 

Trì Sính nhớ đến lời hứa của Kỳ Tễ rằng sẽ dẫn ngắm biển khi thời gian nghỉ ngơi. đợi lâu, lời hứa đó vẫn thành hiện thực.

 

Cậu ở thành phố ba ngày, cũng thấy những bài Kỳ Tễ đăng lên mạng. Nói áy náy là giả, nhưng qua chuyến , Trì Sính cũng ngộ vài điều.

 

, khi xuống máy bay thấy Kỳ Tễ, tỏ bất ngờ. Bởi khi lên máy bay, bật điện thoại và nhắn tin cho .

 

Kỳ Tễ thấy bước , một lời, chỉ nắm lấy tay , đưa theo lối đặc biệt lên xe.

 

Trợ lý ghế , ánh mắt dám lung tung. Trên đường trở về nhà, xe dừng đèn đỏ ở một ngã tư. Trì Sính quầy đậu hũ thối ven đường thu hút ánh .

 

Cậu nuốt nước bọt nhưng gì. Kỳ Tễ nhận điều đó, lập tức đội mũ, đeo khẩu trang xuống xe.

 

Trợ lý còn kịp phản ứng thì Kỳ Tễ chạy đến quán. Trì Sính vẫn luôn về phía đó, bên tai vang lên giọng của trợ lý: “Kỳ tổng thật sự là đầu yêu đương, nếu điều gì hài lòng , cứ thẳng với . Anh giỏi suy đoán.”

 

Trì Sính hiểu rõ ý của trợ lý, đáp , chỉ lặng lẽ Kỳ Tễ – tuy vẻ mặt đầy chán ghét nhưng vẫn kiên nhẫn đó.

 

Người bên gối là thế nào, hiểu rõ hơn ai hết. Cũng vì hiểu rõ, nên thể tuyệt tình.

 

Kỳ Tễ , trong xe tràn ngập mùi đậu hũ thối, mùi nồng đến mức ngay cả trợ lý phía cũng cảm thấy choáng váng.

 

Hộp đậu hũ thối trong tay vẫn còn nóng, nhưng Trì Sính ăn lấy một miếng. Đến khi về đến nhà, Kỳ Tễ dép thẳng phòng ngủ. Trì Sính giày xong thì xuống sofa trong phòng khách.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kim-chu-muon-ket-hon-toi-lien-om-con-bo-tron/chuong-14-su-that-tan-khoc.html.]

Cậu chậm rãi ăn hết hộp đậu hũ thối, trong lòng vẫn đang sắp xếp ngôn từ.

 

Chờ Kỳ Tễ ngoài, cũng ăn xong miếng cuối cùng, đó đến bên cửa sổ để tán bớt mùi.

 

Phía vang lên tiếng bước chân, Kỳ Tễ duỗi tay đóng cửa sổ , đó xoay đối diện với Trì Sính. Anh mới tắm xong, là để bình tĩnh . Sợ Trì Sính bỏ chạy xảy chuyện gì, Kỳ Tễ lập tức bước tới, dùng cơ thể đè Trì Sính xuống.

 

“Anh thật sự ghét kiểu giải thích gì bỏ chạy, tránh mặt.”

 

Trì Sính thẳng mắt , giọng mang theo chút khiêu khích: “Vậy nên ghét em ?”

Trang Thảo

 

Bị chọc giận, Kỳ Tễ lập tức siết lấy cằm Trì Sính, cúi xuống. Trong khoang mũi vẫn còn mùi đậu hũ thối, nhưng hề nới lỏng lực tay.

 

“Trì Sính, vì em tin ?”

 

Giọng đầy bi thương. Bình thường chỉ cần như là Trì Sính sẽ dỗ dành, nhưng hôm nay, cả hai như cố ý, chẳng ai chịu nhún nhường.

 

Gần chạng vạng, hoàng hôn đỏ rực như máu, ánh chiều tà chiếu qua cửa sổ sát đất, dần dần phai nhạt. Hai đối mặt trong bóng hoàng hôn cuối ngày, bóng dáng kéo dài thật lâu.

 

Kỳ Tễ dùng cánh tay rắn chắc siết chặt eo Trì Sính, ép dựa cánh cửa sổ lạnh buốt. Gương mặt Trì Sính ánh hoàng hôn nhuộm thành một mảng đỏ rực, nhưng đó là đỏ mặt vì ngượng, mà là sắc đỏ vì tức giận. Ánh mắt lạnh lẽo như băng, chằm chằm Kỳ Tễ, khóe môi mím chặt, lộ rõ vẻ khuất phục.

 

Bầu khí căng thẳng đến mức như thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c súng. Cả hai đều im lặng, chỉ gió nhẹ lướt qua, khẽ lay động mái tóc họ, như đang cố xoa dịu sự giằng co . Thế nhưng, sự mềm mại vẫn thể xua cơn giận đang cuộn trào giữa hai .

 

Kỳ Tễ nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm, kiên định như xuyên qua vẻ giận dữ gương mặt Trì Sính để thấu tâm tư . Trì Sính ngoan cố mặt , đối diện với ánh mắt khiến phiền lòng . Cậu siết chặt mép cửa sổ, đầu ngón tay trắng bệch, thể hiện rõ sự giằng xé trong lòng.

 

lúc , điện thoại Trì Sính vang lên, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Cậu nhận cuộc gọi, và khi lời của đối phương, sắc mặt lập tức trở nên căng thẳng. Cậu đẩy Kỳ Tễ , lao nhanh về phía cửa, vì quá vội vàng mà quên cả dép.

 

[Trì Sính, bà của ngất xỉu .]

 

May mắn là bà gì nghiêm trọng, nhưng Trì Sính kiên quyết ở chăm sóc bà. Vì , chuyện giữa hai cũng đoạn , thể giải quyết thêm điều gì.

 

Kỳ Tễ vẫn bận, nhưng mỗi khi thời gian rảnh đến thăm bà, mang theo những món điểm tâm bà thích ăn. Anh còn mua cả đồ ăn Trì Sính thích. Bà thấy, trong lòng vui mừng, nhưng .

 

Cứ như , họ giữ trạng thái đó suốt một tháng, cho đến khi phá vỡ bởi việc Trì Sính ngất xỉu nhập viện.

 

Khi chuyện xảy , Trì Sính đang ở cùng trưởng bối nhà Kỳ Tễ – Kỳ Dạ. Một doanh nhân thành đạt, mặc vest đặt may, tóc tai gọn gàng, chỉn chu. Dù chỉ trong một tiệm sữa bình dân, khí chất vẫn hề lu mờ.

Loading...