Editor: Trang Thảo.
Cô gái thấy trợ lý , mục đích của đạt , liền xoay rời . Trợ lý lúc mới thở phào nhẹ nhõm, còn Trì Sính cúi nhặt áo khoác đất, khoác lên .
Bác sĩ xử lý xong vết thương cho Kỳ Tễ. Vết thương lớn nhưng khá sâu. Sau khi dặn dò vài câu, ông liền rời . Trợ lý đang định ngoài để Trì Sính và Kỳ Tễ gian riêng, nhưng gọi .
“Anh ở trông , còn việc, đây.”
Cái gì? Không ! Trong đầu trợ lý lập tức vang lên giọng của sếp, hoảng hốt chặn đường Trì Sính.
“Cậu , đợi sếp tỉnh , c.h.ế.t chính là đó!”
Trì Sính trợ lý thật sự khó xử, nhưng cũng ở đây. Cuối cùng hai cùng nghĩ cách thỏa hiệp: Trì Sính chờ ngoài cửa, còn trợ lý thì ở trong phòng trông Kỳ Tễ.
Rạng sáng ở trung tâm y tế, khí lạnh thấm da thịt. Trì Sính mặc một bộ quần áo mỏng manh, nhưng hề cảm thấy lạnh.
Kỳ Tễ tỉnh buổi chiều hôm , mở mắt thấy Trì Sính đang ngẩn bên mép giường. Anh nhớ gì về chuyện đêm qua, nhưng cũng chuyện thương chắc chắn thể giấu Trì Sính.
Anh dậy, định đưa tay nắm lấy tay Trì Sính, nhưng né tránh. Tay Kỳ Tễ khựng giữa trung, ánh mắt Trì Sính tràn đầy khó hiểu.
Không ngờ câu tiếp theo Trì Sính còn khiến chấn động hơn: “Kỳ Tễ, chúng chia tay . Nếu chuyện thương mà cũng thể với em, thì lý do chia tay, em cũng cần với , đúng ?”
Không để Kỳ Tễ kịp phản ứng, Trì Sính dậy rời . Thật , chuyện chia tay suy nghĩ cả một đêm. Không vì những lời của cô gái , mà là vì thật sự nghiêm túc suy nghĩ về cuộc sống . Dù theo hướng nào, hình như cũng điều .
Trì Sính rằng lời chia tay lúc khiến bản trông chẳng khác gì một kẻ tiểu nhân, ăn no mặc ấm lưng bỏ . đây là cách duy nhất thể nghĩ để kịp thời ngăn chặn tổn thương.
Trì Sính bước tới cửa, cánh cửa phòng bệnh mở thì bên ngoài, trợ lý thấy động liền dậy định tiến gần. lập tức thấy sếp đang ngay lưng Trì Sính, sắc mặt âm trầm, ánh mắt chằm chằm như thể con mồi.
“Về khách sạn.”
Trước khi trợ lý kịp phản ứng, Trì Sính Kỳ Tễ kéo . Cậu đưa mắt cầu cứu trợ lý, nhưng lập tức tránh ánh .
Trên đường đến khách sạn, Kỳ Tễ lái xe nhanh, khách sạn cách trạm y tế xa. Đến nơi, Kỳ Tễ mặc kệ cửa xe đóng , trực tiếp kéo Trì Sính .
Trang Thảo
Trì Sính bám chặt lấy khung cửa, phản kháng kịch liệt.
“Em chắc chắn khiêng em từ ngoài cửa ?” Giọng Kỳ Tễ nhỏ như tiếng thì thầm của ác ma. Trì Sính dọa đến mức theo phản xạ buông tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kim-chu-muon-ket-hon-toi-lien-om-con-bo-tron/chuong-13-ran-nut.html.]
Thế là Kỳ Tễ đưa phòng. Cùng lúc cửa phòng đóng , đèn trong phòng chớp sáng, Trì Sính ánh sáng chói lóa làm nhắm mắt theo phản xạ.
Kỳ Tễ thêm lời nào, bước tới liền cởi áo Trì Sính. Trì Sính định đẩy tay , nhưng Kỳ Tễ giữ chặt, đó cầm cà vạt đặt gối, trói hai tay lên đầu giường.
Lần , Trì Sính giãy giụa thế nào cũng thoát . Cậu ánh mắt Kỳ Tễ, thấy trong đó mang theo vài phần lạnh lùng và tàn nhẫn, trong lòng dấy lên chút sợ hãi.
Không khí xung quanh mang theo chút d.ụ.c vọng nào. Cậu định cử động Kỳ Tễ đè .
Kỳ Tễ l.i.ế.m vết nứt nơi khóe môi, nheo mắt: “Em chia tay? Chỉ vì cho em thương?”
Kỳ Tễ một lời, chỉ dùng sức mạnh thô bạo để làm. Trì Sính ép chặt mặt xuống gối, gì đó nhưng thể, chỉ thể bất đắc dĩ chịu đựng.
Sự mãnh liệt sống động như thế khiến Trì Sính nhịn phát tiếng rên rỉ, nước mắt nhanh thấm ướt mặt gối.
Kỳ Tễ cảm thấy như thể bản đang ngâm trong suối nước nóng, vô cùng thoải mái. Mỗi một Trì Sính co rút, đều cảm nhận rõ ràng. Thế nhưng vẻ mặt ann vẫn lạnh nhạt, mang cho Trì Sính chỉ d.ụ.c vọng cuồng nhiệt và phẫn nộ dứt.
Trì Sính rảnh rỗi, nghiêng mặt sang một bên, há miệng hít thở luồng khí mới mẻ. Khoái cảm Kỳ Tễ mang đến cuồn cuộn như bao phủ lấy .
Cậu nghẹn giọng, bụng đau âm ỉ, cảm giác phía còn thuộc về nữa.
“Kỳ Tễ, dừng , dừng ...”
Cậu nức nở cũng khiến Kỳ Tễ mảy may động lòng. Kỳ Tễ nắm lấy đùi Trì Sính, đặt lên khuỷu tay , tiếp tục làm việc của . Tư thế khiến Trì Sính cảm giác như rơi đáng sợ, nhịn trợn trắng mắt.
Kỳ Tễ thấy cảnh , đôi mắt vì kích thích mà đỏ bừng, cúi c.ắ.n lên đầu lưỡi Trì Sính. Cơn đau truyền từ đầu lưỡi khiến Trì Sính mở mắt m.ô.n.g lung.
“Trì Sính, nhớ kỹ, mà còn chia tay, hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn cả thế !”
Không qua bao lâu, Trì Sính từ tỉnh táo đến hôn mê, đ.á.n.h thức, đó nữa ngất . Đến cuối cùng, cũng hiện tại là mấy giờ, bên ngoài trời sáng .
Dù thì, khi ý thức biến mất, cảm nhận dòng chất lỏng nóng hổi chảy xuôi trong cơ thể . Cậu rửa sạch, nhưng Kỳ Tễ tặng một đòn nặng nề, khiến Trì Sính còn chút ý thức nào nữa.
Sau khi chuyện kết thúc, Kỳ Tễ Trì Sính vẫn đang run rẩy trong giấc ngủ giường, ánh mắt đầy đau lòng đè nén . Anh thể cảm nhận tối qua chắc chắn xảy chuyện gì đó, nhưng Trì Sính dễ dàng hai chữ chia tay như thế.
Nghĩ , Kỳ Tễ lấy một bộ quần áo từ trong tủ, xong rời khỏi phòng tìm trợ lý.
Anh để ý đến Trì Sính ở phía , chậm rãi mở mắt.