KIỀU SINH HOÀI CHU - 7 - hết

Cập nhật lúc: 2025-02-16 17:04:16
Lượt xem: 72

Phương Hoài Chu đột ngột đứng dậy, ấn mạnh xuống, nhét chiếc áo sơ mi vào miệng ông ta, rồi giơ chiếc giày da lên, dùng mũi nhọn sáng bóng đ.â.m thẳng vào đôi mắt đã hành hạ anh suốt bao năm.

 

Anh dốc toàn lực, đè chặt ông ta, bịt miệng, liên tục tấn công điên cuồng.

 

Người dưới thân dần dần không còn cử động, Phương Hoài Chu vẫn giữ chặt miệng ông ta, không dám nhúc nhích.

 

Gió thổi làm cửa sổ kêu răng rắc, dây thần kinh của Phương Hoài Chu căng như dây đàn, anh đột nhiên nhận ra, đó không phải tiếng gió.

 

Anh kinh hoàng quay đầu lại, không dám hy vọng.

 

Đôi khi sẽ đến muộn, nhưng người đó luôn luôn đến.

 

6.

 

Một viên đá đập vỡ cửa sổ, âm thanh bị nuốt chửng trong cơn mưa gió mịt mù.

 

Phương Hoài Chu nín thở, nhìn thấy một bàn tay từ lỗ thủng đó chui vào, luống cuống mở chốt cửa sổ, m.á.u đỏ tươi hòa vào nước mưa, từng giọt ngấm vào thảm.

 

Phương Hoài Chu cuối cùng cũng dám bật khóc.

 

Kiều Sinh như nghe thấy tiếng khóc, vội vàng rút tay ra, mảnh kính cắt sâu vào thịt, nhưng cậu không cảm thấy đau đớn gì.

 

Chỉ có tiếng khóc nghẹn ngào, như lưỡi d.a.o đ.â.m vào tim, khiến cậu đau đớn tột cùng.

 

Cậu leo qua cửa sổ, loạng choạng chạy tới Phương Hoài Chu, nhưng anh vẫn không dám buông tay, chỉ chôn đầu vào lồng n.g.ự.c quen thuộc đó.

 

Hai cơ thể run rẩy ôm chặt lấy nhau, cả hai đều muốn hòa vào đối phương, không bao giờ rời xa.

 

Kiều Sinh cố nén cơn giận dữ, nhẹ nhàng dỗ dành:

"Em đến rồi, em đến rồi."

 

"Em đang giữ chặt mà, ngoan, buông tay đi."

 

Kiều Sinh ôn tồn hôn lên anh, dỗ dành, cuối cùng Phương Hoài Chu cũng run rẩy buông tay, ôm chặt lấy Kiều Sinh.

 

"Tất cả là lỗi của em, là lỗi của em, đánh em, mắng em thế nào cũng được, được không?"

 

Phương Hoài Chu ôm chặt Kiều Sinh, lần tay sờ lưng, tay, chân cậu, như đang xác nhận điều gì đó, không rõ có nghe thấy gì không.

 

Kiều Sinh ấn mạnh vào cái miệng già nua kia, ánh mắt đầy căm phẫn, nhưng giọng nói lại càng nhẹ nhàng:

 

"Em không sao, em ổn mà, đứa nào dám động vào em chứ? Ông già này thuê người đánh em, em biết ngay rồi."

 

"Là lỗi của em, là em không tốt, em sợ nếu không giả vờ bị đánh, người ta sẽ càng giữ anh chặt hơn, em sợ không tìm được anh."

 

"Không sao rồi, chúng ta g.i.ế.c hắn rồi, chúng ta tự do rồi."

 

"Chúng ta sẽ đến phương Nam, tìm một nơi tốt đẹp."

 

"Nơi không ai biết chúng ta là ai."

 

"Ấm áp, và nuôi một chú chó nhỏ nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/kieu-sinh-hoai-chu/7-het.html.]

 

Kiều Sinh vừa nói, vừa giơ mảnh kính trong tay lên, từ từ, từng chút một cắt sâu vào cổ họng ông Phương.

 

Cậu nhìn thấy đôi mắt ông Phương trợn trừng, cậu mỉm cười nhìn nỗi sợ hãi, tuyệt vọng trong mắt ông ta, cuối cùng chỉ còn là hư vô.

 

Kiều Sinh cuối cùng cũng rảnh tay, ôm chặt Phương Hoài Chu vào lòng.

 

Phương Hoài Chu nâng mặt cậu lên, tìm kiếm môi, mắt, mũi cậu bằng những nụ hôn.

 

Kiều Sinh kiên nhẫn vỗ nhẹ lưng anh, mặc cho anh gặm cắn điên cuồng.

Hoài nek

 

Lâu lắm sau, người trong lòng cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

 

Phương Hoài Chu không dám quay đầu, Kiều Sinh hôn lên đầu ngón tay anh, khẽ trả lời:

 

"Hắn c.h.ế.t rồi."

 

Phương Hoài Chu gật đầu, nhưng ngay sau đó lập tức rút tay ra.

 

Anh cúi đầu, giọng vẫn run rẩy:

"Bẩn, chưa rửa tay."

 

Kiều Sinh giấu đi nỗi xót xa, cười đểu, cố tình đưa tay anh vào miệng, cắn nhẹ:

"Sạch rồi."

 

"Anh thích sạch sẽ như vậy, sau này để em rửa mặt cho anh."

 

"Rửa đầu, rửa người cho anh."

 

"Rồi làm anh sạch luôn."

 

Phương Hoài Chu cuối cùng cũng cười, đ.ấ.m cậu một cái.

 

Thị trấn yên bình nổi lên sóng gió.

 

Nghe nói ông chủ nhà họ Phương bị c.ắ.t c.ổ móc mắt, c.h.ế.t thảm tại nhà, những đứa trẻ được nhận nuôi đều biến mất trong một đêm, không biết có bị hung thủ bắt đi không.

 

Lại nghe nói, cha xứ đáng kính của tu viện, sau khi ăn chiếc bánh từ bếp mang lên thì trúng độc mà chết, nghe bảo bánh có trộn bột thủy tinh, nghe nói hôm đó chẳng ai làm bánh cả.

 

Trước khi chết, cha xứ còn gọi tên Phương Hoài Chu, tiếc rằng nhiều người tận mắt thấy cha xứ đưa đứa trẻ đi học, cuối cùng cũng không gặp được mặt lần cuối, c.h.ế.t mà mang theo tiếc nuối.

 

Còn có một chuyện nhỏ nữa, thằng nhóc lưu manh Tiểu Kiều nổi tiếng khắp phố phường, bị thương nặng không qua khỏi, c.h.ế.t rồi.

 

Nhưng những cơn sóng này không thể chạm tới hai người đang trên biển xa.

 

Họ ôm nhau, theo con thuyền chao đảo, cùng làn gió biển ấm dần, họ đang tới phương Nam.

 

Một mùa xuân nào đó, đang chờ đón họ.

 

(Toàn văn hoàn)

 

Loading...