Kiếp Này Bỏ Kẻ Tồi Chọn Đúng Người - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:16:16
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ thói kiểm soát cực đoan, sợ con trai sẽ lặng lẽ bỏ như cha . Khi Tạ Tuân còn là đứa trẻ, bà xích trong nhà như nh/ốt chó. Mỗi ngày, Tạ Tuân nhiều nhất là những lời ch/ửi m/ắng, hạ nhục, cùng những trận đò/n roj xen lẫn vài khoảnh khắc mềm lòng thổn thức.

Rồi một , buộc dẫn dự sự kiện. Cậu bé co rúm trong góc, ánh mắt u ám dõi theo dòng qua .

"Em bé đáng yêu quá, ở đây?" Tôi thấy phiên bản nhỏ tuổi của tươi mặt , rút từ túi viên kẹo sữa Trắng Trẻo: "Cho em ăn kẹo nè."

Lúc Tạ Tuân thậm chí , chỉ phát những âm thanh "a...a...". Cậu bé bối rối vò vạt áo, dám nhận viên kẹo từ tay .

Bản nhỏ tuổi của tiếng bố gọi, vội vàng nhét cả nắm kẹo tay Tạ Tuân, lời tạm biệt hấp tấp bỏ .

Tiểu Tạ Tuân ăn, mà giấu chúng gối. Đến khi những viên kẹo chảy nhão thành dịch ngọt, vẫn ôm chiếc gối thấm mùi đường sữa, mong thời gian ngừng trôi.

Cậu bệ/nh - bệ/nh t/âm th/ần. Trải qua cuộc sống như , làm bệ/nh cho ? Chỉ cần ngửi mùi kẹo cũ, tĩnh lặng .

Sau , biến mất. Chính quyền và cộng đồng hỗ trợ học. Bằng thành tích xuất sắc, theo bước lên cấp hai.

đến cấp ba, vì là học sinh nghèo, chỉ học trường chỉ định. Mỗi Chủ nhật, thành bài tập cả ngày trong hai tiết tự học cuối, xin phép giáo viên bộ từ trường ba sang trường một, núp gốc cây đợi tan học.

Cậu như kẻ ái tình thầm lặng, làm hiệp sĩ trong bóng tối.

kể từ khi Tư Chỉ Viễn phát hiện sự tồn tại của , những Tạ Tuân thấy ngày càng thưa dần.

Đặc biệt khi nghiệp.

Nhiều , trong xe, Tư Chỉ Viễn, tay đặt lên chân ga.

Rồi dằn lòng kìm nén.

Rồi bệ/nh cũ tái phát, khi gần nửa năm thấy .

Tạ Tuân nôn khan ngừng, đầu ngón tay r/un r/ẩy gửi tin nhắn tự giới thiệu:

【Tạ Tuân, 189cm, tật x/ấu, tổng tài sản 8.5 tỷ】

【Muốn làm tiểu tam của ... hoặc một con chó, chỉ cần gặp ... xin hãy cân nhắc em, van xin .】

Chàng thanh niên co quắp ghế sofa, cạnh đó là màn hình điện thoại sáng lóa. Ngón tay gi/ật giật kiểm soát.

Rất nhanh, hồi đáp.

Trong căn phòng tối om đầy kẹo sữa Trắng Trẻo, dán mắt điện thoại:

【Ừ, Tạ Tuân, đúng là chỗ em giúp đấy.】

【Là gì ạ?】

【Ch*t , Tạ Tuân. Em ch*t , thế giới mới trong sạch . Chỉ Viễn kể hết , em khiến phát t/ởm.】

Tin nhắn , chuyện . Vậy chỉ thể là...

Tư Chỉ Viễn.

Tôi với Tạ Tuân, nhưng đây chỉ là giấc mơ, thấy .

Trong đêm mưa như trút nước , vật vã leo lên sân thượng tòa nhà văn phòng.

Gió cuộn phăng phăng áo khoác, lộ bờ lưng g/ầy trơ xươ/ng.

Hai tay giang rộng, mặt phân biệt mưa nước mắt, gieo xuống trong dứt khoát.

Tôi đưa tay đỡ, nhưng xuyên qua thể .

Khi ch*t , linh h/ồn vẫn lẽo đẽo theo .

Nhìn vật vã bệt sàn.

Cậu xổm bên cạnh, hai tay chụm hứng mắt , cố ngăn giọt lệ rơi xuống đất.

, vẫn lẩm bẩm:

"Hoắc Cảnh, đừng . Hắn xứng đáng."

"Hoắc Cảnh, tiếc là em thể báo mộng. Em để hết tiền cho ..."

"Hoắc Cảnh, như , em đ/au lòng lắm."

Khi xe đ/âm, quỳ sát bên: "Đều tại em, đều do em . Em phát bệ/nh nên mới ch*t, em bảo vệ ..."

"Giá như trở ..."

"Em nguyện dùng tất cả vận may, tương lai... để Hoắc Cảnh trùng sinh."

Trong khoảnh khắc cuối cùng của giấc mộng, thấy tiếng thở dài vọng từ chốn hư .

Cuộc sống cứ thế trôi .

Mọi đ/au khổ giờ là mây khói ngày xưa.

Tôi đạt ước nguyện học tiến sĩ, nghiệp, thẳng viện nghiên c/ứu mơ ước.

Lần , Tạ Tuân còn là cái bóng lặng lẽ.

Cậu đồng hành cùng qua từng bước ngoặt quan trọng.

Ngược , Tư Chỉ Viễn trở thành kẻ luôn lẩn khuất trong góc tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kiep-nay-bo-ke-toi-chon-dung-nguoi/chuong-6.html.]

Tôi cúi mắt chiếc ô thừa ngày mưa gió, rõ từ bóng g/ầy guộc đang nấp góc tường.

Vẻ mặt lạnh băng, đ/á chiếc ô sang bên, định lao thẳng màn mưa.

lúc , chiếc xe đen phóng tới. Tạ Tuân xòe ô đen bước vội về phía .

Cậu liếc chiếc ô chân , khẽ : "Đi thôi."

"Ừ."

Tôi gật đầu bước trống ô .

Cánh ô nghiêng hẳn về phía vô điều kiện, mưa xối xả làm ướt sũng vai trái .

"À, đồng ý ."

Khi tới xe, thản nhiên thốt lên câu .

"Cái...?!" Cậu hỏi dở, mắt đột nhiên mở to.

Tôi mỉm : "Anh đồng ý , em theo đuổi thành công đấy."

Dù mối tình tan nát đ/au lòng, vì thế đ/á/nh mất dũng khí yêu đương.

Trong mỗi cuộc tình, vẫn sẽ dũng cảm yêu hết , chân thành chịu trách nhiệm.

Giữa trận mưa như trút , chợt nhận buông bỏ quá khứ. Căn phòng tâm h/ồn dọn sạch sẽ, rộng mở đón chào thành viên mới.

Chúng ôm giữa mưa tầm tã, em nghêu ngao giai điệu vu vơ.

"Anh bay lòng em, thì đừng hòng thoát nữa." Giọng Tạ Tuân khàn đặc, tựa mặt biển phẳng lặng chợt lộ dãy đ/á ngầm chông chênh.

Tôi ngẩng mặt về góc tối - nơi đôi mắt đỏ ngầu đang theo.

"Được thôi." Tôi nhẹ đáp lời, "Cầu còn ."

**Ngoại truyện**

x/á/c lập qu/an h/ệ, Tạ Tuân vẫn luôn bất an.

Mỗi đêm ngủ, em thích ghì ch/ặt lòng.

Giấc ngủ em mỏng manh. Có nóng quá vùng vẫy thoát khỏi vòng tay, em liền mơ màng kéo trở , tay còn vỗ nhẹ lưng như dỗ em bé.

hôm nay, em rõ ràng đang lạc cơn á/c mộng.

Tôi lay gọi Tạ Tuân tỉnh giấc.

chợp mắt chút, em r/un r/ẩy nức nở khiến lòng quặn thắt.

Tỉnh dậy, giọt lệ vẫn đọng khóe mắt. Em chẳng gì, chỉ chằm chằm .

Một lát , trai mới giơ bàn tay run run chạm nhẹ .

"Còn ấm." Tạ Tuân thều thào, "Còn sống, còn vui vẻ... Hoắc Cảnh."

Dòng nước ấm trào trong tim, chạm mũi mũi em, nhẫn nại nhắc : "Ừ, đúng . Là Hoắc Cảnh còn sống, còn vui vẻ, còn thích Tạ Tuân đây."

Em lắc đầu cuống quýt: "Không cần thích em cũng , chỉ cần Hoắc Cảnh vui là ."

"Đồ ngốc." Tôi thở dài ôm ch/ặt em lòng, "Chỉ khi Hoắc Cảnh thích Tạ Tuân, mới thực sự sống động và hạnh phúc. Tạ Tuân với Hoắc Cảnh - xứng đôi nhất thiên hạ."

Tôi cảm nhận vạt áo ngủ ướt đẫm nước mắt em.

"Không ?"

"Hoắc Cảnh... cũng thích em."

Tôi nghiêm túc, kiên định đáp lời: " . Hoắc Cảnh cũng thích Tạ Tuân."

Chúng cứ thế ôm thật lâu.

Tưởng ngủ say, Tạ Tuân bỗng lí nhí: "Ngày mai... Hoắc Cảnh m/ua kẹo cho em nhé?"

"Bạch Thố ?" Tôi như ảo thuật gia rút từ gối viên kẹo, "Hiện tại cũng biến ."

Chàng trai nhoẻn miệng , cổ họng lăn tăn gợn sóng. Em nghiêng áp môi .

Nụ hôn khiến đầu óc choáng váng.

Đến khi đồng t.ử mở mờ, giọng em ướt át bên tai: "Cởi vỏ kẹo giúp em."

Những ngón tay run run cố gỡ lớp giấy bạc.

"Ngọt quá."

Tôi khi thấy em ngậm viên kẹo sữa từ tay .

Ngoài trời mưa xối xả. Tôi chợt nhớ - đêm nay chính là thời khắc Tạ Tuân t/ự v*n ở kiếp . Vòng tay siết ch/ặt hơn khiến em bật khúc khích.

May mắn , chúng lỡ nữa.

 

**(Hết)**

Loading...