Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-02-26 16:25:39
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

May , kịp mượn lực của Hồ đại cô nương. Một khi linh khí hộ , con chồn khó lòng mê hoặc nữa, việc đ.ấ.m nó bã trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Anh xách con chồn từ đất lên: "Sao hả, giờ mới xin tha mạng ? Lúc nãy còn định dọa , bộ ngươi thấy cái mũ của cao thế nào ? Đến của Âm ty Đông Nhạc mà ngươi cũng dám đụng ?"

Con chồn hoảng sợ đáp: "Ngài thật sự là của Âm ty Đông Nhạc ? Tôi thấy 'Đến cũng đến ', cứ tưởng là đoàn hát tuồng nào chứ! Bao nhiêu năm nay, từng thấy ai đội mũ bốn chữ cả..."

"Ngươi bớt diễn kịch , cái đồ chuyên bắt nạt kẻ yếu." Muốn diễn kịch mặt thì ngươi còn non lắm — Lan Hà thầm mỉa mai trong lòng. Tiếp xúc với Hồ Thất Cửu lâu ngày, thừa cái tính nết của đám Tứ Đại Môn : "Ngươi đúng là gan to bằng trời, mau ! Mũ quan của Nghiêm Tam và lão Chuột Kim do ngươi trộm ?"

Lan Hà lộ vẻ hung thần ác sát, khiến con chồn vàng cuống quít kêu oan: "Chuyện đổ lên đầu ! Tôi vẫn luôn ở quanh đây mà. Ngày Nghiêm Tam gặp chuyện thì , chứ lúc lão Chuột Kim trộm, đang ở núi Diệu Cảm họp đại hội. Ngài quen Đại cô nương thì cứ hỏi bà là rõ ngay!"

"Chắc con ." Tống Phù Đàn lên tiếng. Anh từng chạm mặt con chồn tinh đó, tuy rõ mặt mũi ngửi thấy mùi vị, nhưng cảm giác mà hai con chồn mang cho khác . Trực giác mách bảo rằng đây cùng một kẻ.

Lan Hà thầm nghĩ: Thôi , họ hàng nhà chồn đông như quân Nguyên, xem vận may bắt ngay kẻ thủ ác. Anh hừ lạnh: "Bảo ngươi nhận tội nhanh thế, hóa quan hệ của với Hồ đại cô nương. Được thôi, ngươi thề , thề rằng ngươi làm."

Lời thề của những loài thường sẽ cảm ứng đến trời đất. Con chồn lí nhí : "Tôi thề, nếu mà trộm đồ, xin cứ để biến thành con cóc ghẻ."

Lan Hà nhạt: "Thề thốt thế mà cũng gọi là thề ? Có ngươi trộm thật đấy?"

Con chồn lắc đầu lia lịa: "Không , tuyệt đối ! Tôi thề, nếu mà trộm lão Chuột Kim, xin cứ để ném chảo dầu chiên một trăm năm!"

Lan Hà: "Nghe còn tạm ..."

Con chồn thở phào, nịnh bợ hỏi: "Lão gia, giờ ạ?"

Lan Hà nở một nụ với nó, bất thình lình bồi thêm một cú đấm: "Đi ! Ngươi còn dám bắt nạt Tiểu Tống nhà , còn dám đụng đến con lừa của nữa! Ngươi thấy cái thẻ bài cổ nó chữ 'Âm ty Đông Nhạc' to tướng ?"

Con lừa què cũng hừ hừ hai tiếng, dùng móng dẫm lên đầu con chồn tinh. Cái thẻ bài rõ ràng nó cướp mất , thế mà nãy giờ nó cứ giả ngu mãi.

Mặt con chồn sưng vù lên, nó thút thít kêu gào đầy vẻ kịch tính: "Tôi cứ tưởng cái thẻ đó cũng là đồ giả thôi! Lão gia, . Hóa là do ngài che chở. Tôi còn vợ dại con thơ, cầu xin ngài đại nhân đại lượng tha cho một con đường sống! Tôi thề bao giờ dám nữa, nếu cứ cho chảo dầu chiên hẳn hai trăm năm! Cầu xin ngài, nếu chuyện tới tai Hồ đại cô nương, bà chắc chắn sẽ để yên cho !"

Lan Hà đợi cho 001 trút giận đủ mới : "Hừ, chuyện tạm thời bỏ qua..."

Anh còn báo tin cho lão Bạch nữa. Lúc nãy thông báo , giờ mà lão Bạch tới nơi thì cũng đừng để lão tay .

Con chồn đang chật vật khôn khổ liền thở phào một cái, nhưng ngay lập tức Lan Hà ép hỏi: "Ngươi còn cho rõ ràng, mộ tổ nhà họ Dư là do ngươi chiếm đúng ?!"

Con chồn: ".................."

Vẫn còn nữa ??

Nó ngây . Người vẫn bảo nhà họ Hoàng (chồn) biến hóa như gió, mà vị lão gia thoắt một cái xoay qua ba vụ án khác , chẳng chừa một kẽ hở nào. Ban đầu nó cứ ngỡ tới vì con lừa, hỏi về lão Chuột Kim, giờ lôi cả chuyện nhà họ Dư .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-97.html.]

Con chồn nhịn mà hỏi: "... Lão gia, rốt cuộc ngài tới đây để đòi nợ cho ai ?"

Lan Hà: "Ta một công ba việc ?"

Con chồn: "..." 

Tống Phù Đàn: "..."

Thấy con chồn cứng họng, Lan Hà mới : "Có một gã Cổ sư thờ phụng đang nhận vụ của nhà họ, mà vặn ngươi dám bắt nạt lừa của , hiểu ?"

Anh tiện tay đổ hết "trách nhiệm" lên đầu Ứng Thiều.

Tống Phù Đàn cũng chợt liên tưởng đến điều gì đó: "Là nhà họ Dư bên hãng phim Côn Luân ?"

Lan Hà: " thế, cũng ?"

Hỏi xong mới thấy hỏi thừa, nhà họ Dư chẳng còn định mời đại sư Bất Động là gì.

Tống Phù Đàn gật đầu: "Cha chút giao hảo với nhà đó nên cũng qua." Dư Hàng Gia từng thông qua gia đình để mời pháp sư Bất Động, nhưng thành công.

Nghe , tâm trí Lan Hà xao nhãng một chút. Tính thì "Tiểu Tống" ở đời thực liên quan đến nhà họ Dư... Anh vốn gì về cuộc sống đời thường của Tống Phù Đàn, xưa nay hai chỉ bàn chuyện quỷ thần. Lan Hà chợt nghĩ, lẽ vì chứng kiến quá nhiều nên mỗi khi Tiểu Tống về quỷ thần, lời lẽ đều vô cùng sâu sắc, thấu tâm can.

Giây phút , Lan Hà bỗng nảy sinh chút tò mò: Không Tống Phù Đàn ở dương gian là như thế nào nhỉ...

" , là chiếm đấy!" Tiếng hét the thé của con chồn khiến Lan Hà bừng tỉnh: "Vâng, là chiếm, xin khai hết. tới đây báo thù là danh chính ngôn thuận! Thưa ngài Vô Thường, trăm năm , lão già họ Dư vẫn còn là một đứa trẻ ranh, gặp núi ở quê nhà. Lúc đó đang trong giai đoạn 'độ kiếp', nên tìm để 'thảo phong' (mượn lời chúc phúc)."

"Thảo phong" (xin lời chúc) là một trong những pháp môn tu luyện của Tứ Đại Môn, nhà họ Hoàng dùng nhiều nhất, cũng giống như nhà họ Hồ luyện đan nhà họ Bạch luyện áp xe . Khi nhà họ Hoàng tu luyện đến lúc vượt ải, chúng sẽ tìm đến con – vốn là linh hồn của vạn vật – để xin một lời chúc, tức là hỏi rằng: "Ngươi xem giống ?"

Nếu hỏi liên tiếp ba mà họ đều bảo "giống", nó thể rũ bỏ xác thú vật. nếu bảo " giống", coi như công sức tu luyện bấy lâu đổ sông đổ biển.

Vì những câu chuyện về Hồ tiên, Hoàng tiên lưu truyền rộng rãi nên truyền thuyết "thảo phong" ngay cả Lan Hà cũng từng qua. Dù ai giải thích kỹ, cũng hiểu đại khái ý nghĩa của nó.

Con chồn uất ức : "Tôi hỏi đến cuối cùng . Tôi hỏi: 'Ngươi xem giống tiên ?'. Hắn bảo: 'Tao xem mày giống cái vỏ dưa (đồ ngốc)!'."

—— Hóa cụ cố nhà họ Dư vốn là gốc Tứ Xuyên. Nhìn thấy con chồn đội mảnh vỏ dưa giả làm mũ, quần áo thì rách rưới, cụ buột miệng mắng "mày là đồ vỏ dưa" (tiếng địa phương Tứ Xuyên nghĩa là đồ ngốc) cũng là chuyện thường tình.

"Thế là chỉ lóc trở về tu luyện từ đầu. Hơn nữa, từ đó về , đám tiên gia quanh vùng đều lôi làm trò , gọi là Qua Nhị chân nhân (chân nhân Vỏ Dưa). Người gọi thì nhiều, dần dần cái danh đó rũ bỏ nữa, ai ai cũng chỉ đến Qua Nhị chân nhân, chẳng còn ai nhớ đến họ tên thật của ."

Lan Hà: "..."

Cái nên tính là tên họ, là sức mạnh của niềm tin đây?

 

Loading...