Trần Tinh Dương và phó đạo diễn trân trối. Thế hai đứa ở đây chịu trận ?
Dù miệng bảo thấy gì, nhưng Liễu Thuần Dương gào thét như thế, hai cũng thấy lạnh sống lưng, thôi thì theo gõ cửa phòng Lan Hà cho chắc, dù cũng cùng một sân.
Lan Hà, Trình Hải Đông và hai diễn viên khác đang ngủ cùng phòng thì tiếng đập cửa đ.á.n.h thức.
Lan Hà mở cửa, Trình Hải Đông ngái ngủ hỏi: "Ai đấy?"
Lan Hà: "Đạo diễn Liễu..."
Ba tỉnh hẳn. Chuyện gì đây? Đạo diễn nửa đêm gõ cửa phòng diễn viên? Trình Hải Đông lẩm bẩm: "Chuyện lạ đời, giờ chỉ diễn viên gõ cửa phòng đạo diễn thôi chứ."
"Cút!" Liễu Thuần Dương thấy liền mắng một câu bước phòng, "Đêm nay ngủ ở đây."
"Cả tụi em nữa." Trần Tinh Dương và phó đạo diễn cũng lách theo, "Đạo diễn gặp ác mộng, bảo bàn tay lông lá sờ bụng nên qua đây ké tí 'chính khí'."
Liễu Thuần Dương cũng chẳng buồn phản bác, coi như đây là cách giải thích hợp lý nhất cho sự cố .
Trình Hải Đông bật dậy như lò xo: "...Thật đùa đấy?" Hắn lo nhất chuyện , vì vốn là "thiên tuyển chi tử" — cái ngữ chuyên hút mấy thứ kỳ quái.
Lan Hà thì trầm ngâm hít hà. Không mùi tro giấy, cũng chẳng mùi hôi thối của quỷ khí. Đạo diễn Liễu mơ thật ?
"Ai rảnh mà giỡn với mấy , dọa ông đây gần ch·ết, cũng chẳng mơ nữa." Liễu Thuần Dương hù dọa thêm đêm khuya, ông nghiêm giọng : "Ngủ , 4 giờ sáng dậy bắt lấy ánh nắng đầu ngày , chỉ còn một tiếng để chợp mắt thôi."
Cả đám đồng thanh: "………………" Cái tin còn kinh dị hơn cả giấc mơ lúc nãy nữa!!
Cái chỗ vốn chỉ nên tối đa sáu , giờ nhét tới bảy ông, dĩ nhiên là chật chội vô cùng. vì ai dám phản kháng đạo diễn, nên đành tự an ủi bản rằng: thôi thì một đêm mà ngủ cùng cả đạo diễn lẫn nam chính, cũng coi như đạt một thành tựu để đời.
Phó đạo diễn tắt đèn, Lan Hà xuống bao lâu thì trong bóng tối, một bàn tay nóng hầm hập chui trong chăn, từ từ thò về phía .
Đến nữa ?
Lan Hà vẫn nhắm mắt, khẽ gọi: "…… Đạo diễn Liễu?"
Liễu Thuần Dương đáp khẽ: "Ừ."
Lan Hà lạnh lùng: "Bỏ cái tay ."
Liễu Thuần Dương u oán rụt tay về, nhưng cái đầu thì cứ thế nhích gần về phía Lan Hà thêm một chút. Trần Tinh Dương phía bên cũng y hệt, cứ thế mà lấn sang, vì cảm thấy ở gần Lan Hà là cảm giác an nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-49.html.]
4 giờ sáng, Lan Hà bật dậy khỏi chiếc giường chật như nêm cối. Đã chật thì chớ, đạo diễn Liễu với Trần Tinh Dương cứ thi ép , khiến chẳng thể nào chợp mắt nổi nữa.
Lan Hà rửa mặt, đ.á.n.h răng chuẩn trang điểm. Lúc phim bắt đầu , thấy nhân viên công tác đưa điện thoại cho đạo diễn Liễu. Ông cầm máy chẳng gì mà bắt đầu quát tháo ầm ĩ, nhưng cái giọng "sư t.ử hà đông" của ông thì cũng chẳng lạ lẫm gì.
Liễu Thuần Dương gầm lên: "Tôi bảo tình huống nhất là ngày mai xong mà!! giờ xong thì làm thế nào! Ngôi nhà thuê đó hỏng chứ trả tiền , thúc giục cái nỗi gì, là tăng giá thuê hả!!"
Hóa là địa điểm sắp hết hạn hợp đồng, bên chủ nhà gọi điện hỏi chuyện gia hạn. Liễu Thuần Dương đang tâm trạng vui, rống lên một hồi sang mắng nhân viên công tác lo liệu việc gia hạn với Tiểu Dương từ .
Vừa cúp máy xong, Tiểu Dương cũng lật đật chạy tới, như thể sợ đoàn phim quỵt nợ, cứ khăng khăng đòi ký tiếp hợp đồng và để giấy tờ ngay lập tức. Đã , Tiểu Dương còn tỏ vẻ yên tâm, đòi kiểm tra từng gian phòng xem họ làm hư hỏng món đồ nào .
Liễu Thuần Dương cạn lời. Đa các phòng ở đây đều trống huếch trống hoác, ngoài cái giường đất thì chẳng đồ đạc gì, đạo cụ đều là của đoàn phim mang tới. Món đồ duy nhất gọi là "đồ điện" ở đây lẽ là cái ấm đun nước siêu tốc.
Nghĩ đến chuyện đêm qua, ông nghiến răng nghiến lợi hỏi Tiểu Dương: "Tôi đang định đây, nhà hình như ma quấy, chuyện đây bao giờ xảy ?"
Tiểu Dương phản pháo ngay: "Đạo diễn Liễu ơi, nhà em làm gì ma! Ngài cứ hỏi khắp làng mà xem, khi các ngài dọn đến, cả nhà em vẫn ở đây suốt đấy thôi. Có ma thì ai mà dám ở, là ngài mơ ?"
Liễu Thuần Dương soi xét vài cái, thấy vẻ thật thà nên cũng bán tín bán nghi mà bỏ qua. Nói cũng , phim mấy ngày , giờ đổi chỗ khác cũng kịp. Liễu Thuần Dương chỉ thầm tính toán, tối nay chắc đặt con d.a.o gầm giường để trấn yểm xem .
Tiểu Dương hì hì, kiểm tra kỹ lưỡng các phòng mới chịu rời .
Hôm nay là cảnh nhân vật của Lan Hà "về chầu ông vải". Trần Tinh Ngữ cũng đặc biệt đến phim trường để tận mắt chứng kiến cái gọi là "màn biểu diễn cái ch·ết vô tiền khoáng hậu" mà đạo diễn Liễu vẫn hằng ca tụng.
……
Lan Hà vai Trương Tuần Xuân, một chiếc ghế xếp bằng gỗ sưa. Những ngón tay vân vê miếng bạc cũ kỹ đính ghế. Ngoại trừ chiếc ghế , đồ đạc trong phòng đều là những vật phẩm nhuốm màu thời gian, héo úa như chính túi tiền của nhân vật đang thủ vai.
Nam chính mặt , lúc cùng đường bí lối, dường như chỉ còn cách buông xuôi chịu trói.
Đôi ngón tay thon dài của Trương Tuần Xuân dùng sức bẻ gãy miếng bạc sức, dùng mặt sắc nhọn của nó, dứt khoát đ.â.m thẳng cổ họng .
"Tiểu Xuân!"
Nam chính lao lên ôm lấy Trương Tuần Xuân. Lúc ống kính đặc tả, ánh mắt Trương Tuần Xuân đong đầy những cảm xúc phức tạp: bất cam, sợ hãi, chán ghét, nhưng tuyệt nhiên hề sự hối hận.
Trương Tuần Xuân chậm rãi nhắm mắt, thở lịm dần.
Dẫu hai cũng từng là bạn cũ, tâm trạng nam chính lúc vô cùng nặng nề. Anh ôm "th·i th·ể" lặng cho đến khi nữ chính và các đồng đội tìm đến chuyện. Trong suốt thời gian đó, "Trương Tuần Xuân" dĩ nhiên vẫn luôn là một ch·ết.
Trần Tinh Ngữ bên cạnh quan sát rời mắt. Không chỉ cô, mà nhiều nhân viên công tác từng đạo diễn khoác lác cũng đầu tiên hiểu : Tại Liễu Thuần Dương màn "giả ch·ết" của Lan Hà chinh phục!
Dù mặt lớp hóa trang làm sắc mặt xám xịt , nhưng điều đáng sợ hơn cả là Lan Hà như thể thực sự mất ý thức, còn chút sức sống nào của một đang thở.