Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-02-13 10:45:53
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy con ma đen đủi nào ngờ , chúng định lẻn cổng chính thì khựng , hai vị Vô Thường tóm gọn ngay sát vách. Cảnh tượng đúng là chẳng khác gì kẻ trộm định tay thì phát hiện đột nhập nhầm nhà cảnh sát. Lan Hà và lão Bạch xé nát mấy sợi dây thừng tạm bợ đám quỷ, trói chúng thành một xâu lôi đến chùa Giác Tuệ. Suốt quãng đường, lũ quỷ cứ ngơ ngác, đầu óc mịt mờ chẳng hiểu chuyện gì đang xảy .

“Ngươi xem, do ngươi bắt hồn ít quá nên . Vô Thường chúng một ngón nghề gọi là ‘Nút thắt Vô Thường’, một khi thắt thì dù trói cả chục con quỷ chúng cũng đừng hòng chạy thoát.” Lão Bạch phô diễn kỹ thuật cho Lan Hà xem, quên bồi thêm một câu: “Chẳng bù cho bọn bên Âm tào địa phủ, để quỷ xổng mất suốt thôi.”

Lão Bạch tranh thủ bên Âm phủ vì Nghiêm Tam từng ý định lôi kéo Lan Hà về đội của . Dù Lan Hà chắc sẽ , nhưng lão vẫn phòng xa, "phòng bệnh hơn chữa bệnh".

Biết thêm nghề cũng hại gì, Lan Hà học hỏi nghiêm túc.

Lão Bạch ha hả: “Cứ mở miệng làm Vô Thường, thế mà học hành chăm chỉ gớm nhỉ.”

Lan Hà liếc lão một cái: “Lão Bạch, ngươi thấy trán bốn chữ gì ?”

Lão Bạch: “Thấy chứ.”

Lan Hà: “Đọc lên xem.”

Lão Bạch: “Tới cũng tới .....” 

Lão Bạch: “...”

... Thôi , lão hiểu .

Đến chùa Giác Tuệ, chỉ thấy linh hồn vất vưởng đông nghịt. Thỉnh thoảng đường ngang qua, xuyên thẳng qua họ. Những hồn ma yếu ớt liền tan tác, mặt mũi mờ mịt, mất một lúc lâu mới tụ hình hài.

“Hôm nay chắc chùa đang làm pháp hội nên mới náo nhiệt thế . May quá, nhân cơ hội lẻn để siêu độ ké luôn.” Lão Bạch vểnh tai ngóng, đúng là tiếng tụng kinh thật.

Chùa tổ chức lễ siêu độ, lũ ma quỷ tất nhiên sẽ quây quanh để kinh với hy vọng đầu t.h.a.i sớm. Trong các bài chú thường lời mời quỷ sai dẫn hồn phách đến tham dự, đây coi như là một "tấm vé thông hành" để họ đường hoàng .

“Lai đại nhân! Lai đại nhân!”

Lan Hà bỗng thấy tiếng gọi . Nhìn thì là Từ Quý trong bộ áo dài. Trông hồn thể của vẻ đậm nét, chắc chắn hơn nhiều. “Là , Từ Quý.”

“Chào Lai đại nhân, chào cả vị đại nhân nữa.” Từ Quý chắp tay chào, một cách hiền lành: “Xin chào hai vị. Lai đại nhân ơi, mới ăn đồ cúng ở bên trong xong, ngài đến muộn , mau kiếm gì bỏ bụng .”

“Ờ nhỉ!” Lan Hà sực nhớ đến món chay của chùa Giác Tuệ, liền túm lấy lão Bạch: “Xông lên thôi!”

khi đến nơi, Lan Hà mới nhận nhầm to. Trong pháp hội đúng là bày đồ cúng, nhưng cơm chay mà là hoa thơm quả ngọt. Lan Hà chọn vài quả để ăn, nhưng tối nay ăn trái cây nhiều nên bắt đầu thấy ngán.

“Nếu cứ bay qua bay ở đây tìm đồ ăn, liệu mấy ông sư bắt đ.á.n.h nhỉ?” Lan Hà ngập ngừng hỏi.

Lão Bạch đáp: “Ngươi đang mặc đồng phục Vô Thường mà sợ gì. Nếu lỡ gặp cao tăng, cứ bảo là đến dự pháp hội nhưng lạc đường.”

Lan Hà gật gù: “Cũng đấy.”

Thế là Lan Hà bay lượn về phía khu sinh hoạt của các tăng lữ để tìm nhà bếp. Ngờ , tại một gian sân nhỏ, bắt gặp Tống Phù Đàn. Anh đang ngủ thong thả chiếc giường gỗ cạnh cửa sổ. Cửa sổ mở toang, ánh trăng cùng ánh mắt của Lan Hà cùng lúc rơi đậu khuôn mặt tuấn tú của .

“Ơ...” Lan Hà ngạc nhiên quá lâu, vì Tống Phù Đàn vốn mối thâm tình với chùa Giác Tuệ, xuất hiện ở đây cũng là lẽ thường.

Chẳng cần suy nghĩ nhiều, Lan Hà đáp xuống, ngắm nghía một hồi cúi xuống thổi lạnh cổ : “Hù... hù...”

Tống Phù Đàn vốn đang cầm bản kinh chú , cảm giác lành lạnh ở cổ khiến từ từ mở mắt. Thường thì kiểu gió âm thổi qua cổ là điềm báo ma quỷ xuất hiện. Anh chuẩn tâm lý sẵn sàng, nhưng mở mắt thấy Tiểu Lai đang xổm bên mép giường, làm mặt quỷ trêu : “Lêu lêu lêu!”

Tống Phù Đàn sững một chút, nhưng ngay đó liền nhận đây hẳn là giấc mơ của . Vừa niệm Kim Luân Chú xong mơ thấy Tiểu Lai ngay, quả là linh nghiệm.

Vì nghĩ đang ở trong mộng, Tống Phù Đàn cứ thế chằm chằm : "Cậu đến đấy ."

"Ơ? Anh bình tĩnh quá , chẳng lẽ thấy sợ tí nào !" Lan Hà cứ ngỡ sẽ hù cho Tống Phù Đàn một trận hú vía, ai dè thản nhiên đến thế. thường xuyên gặp ma khác. "Tôi cùng đồng nghiệp áp giải oan hồn đến đây, vốn định kiếm gì ăn, ngờ thấy cũng ở đây."

Tống Phù Đàn: "?"

Trong lòng thoáng chút kỳ quặc, giấc mơ logic và chi tiết đến thế, thậm chí còn cả những tình tiết mà chính cũng . Đồng nghiệp? Ý là gã âm sai Âm phủ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-45.html.]

suy cho cùng cũng là mơ, kiểu gì chẳng vài chỗ vô lý. Âm sai của Đông Nhạc âm ty áp giải oan hồn đến chùa Giác Tuệ làm gì?

Tống Phù Đàn gạt phắt cái sự vô lý đó sang bên, chỉ thuận theo lời : "Cậu đ.á.n.h thức dẫn đường đến nhà bếp ?"

"Bị bắt bài , đoán chắc chắn chỗ nào đồ ăn mà." Lan Hà cầm sợi dây xích câu hồn, hào hứng rủ rê: "Hay là thế , cùng 'bay' ăn cho tiện. Hình như cũng quen dạng linh hồn của hơn là thật đấy."

"Được."

Vừa vì đối diện với Tiểu Lai, nghĩ đang mơ, Tống Phù Đàn chẳng ngại ngần gì mà để hồn lìa khỏi xác.

Lan Hà vung nhẹ sợi xích, liền kéo hồn phách ngoài, chìa tay về phía .

Tống Phù Đàn nắm lấy tay Lan Hà, mượn đà thoát hẳn khỏi thể xác dậy.

Cảm giác khi hai linh hồn chạm thật kỳ diệu, lành lạnh, hư hư thực thực. Anh thầm nghĩ, đúng là chỉ trong mơ mới cầm tay thế , nhưng cảm giác chân thật đến lạ.

"Đi theo . Ở chỗ làm việc ăn uống ?" Tống Phù Đàn nhớ đến mấy truyền thuyết về quỷ sai đói ăn, Tiểu Lai gầy gò thế , thấy xót xa vô cùng.

"Chán lắm luôn !" Lan Hà nghĩ ngay đến lão sếp Liễu Thuần Dương, liền than thở: "Ôi, cấp của chẳng bao giờ cho ăn no cả."

là mơ, nhưng dáng vẻ của Tiểu Lai, Tống Phù Đàn vẫn thấy thật đáng thương. Anh tự nhủ, đây chắc chắn là hình bóng ngoài đời thực phản chiếu mộng .

Tống Phù Đàn lập tức dẫn đến nhà bếp: "Ở đây còn ít bánh củ cải với 'bít tết chay', là đồ ăn khuya để cho em họ , ăn hết ."

Món bánh làm từ củ cải trắng bào sợi trộn bột gạo, thơm mùi thanh tao, vị ngọt dịu, mềm dai, ăn là thấy đậm đà mà hề ngấy. Còn "bít tết chay" thực chất làm từ đậu phụ khô, rưới thêm nước sốt trông chẳng khác gì đồ thật, từ màu sắc đến hương vị đều giống món mặn đến kinh ngạc.

Lan Hà chén một cách ngon lành: "Tôi danh cơm chay chùa Giác Tuệ là nhất , giờ mới nếm thử, nãy giờ cứ loay hoay tìm mãi. Mà họ nấu kiểu gì mà vị đặc biệt thế nhỉ?"

Tống Phù Đàn thản nhiên đáp: "Đầu bếp ở đây bảo là, lúc xào rau họ bật cả 'Kinh Lăng Nghiêm' lên cho rau đấy."

Lan Hà: "..."

Lan Hà thốt lên: "Tôi tin! Anh đừng mà lừa lũ Vô Thường đến từ Đông Nhạc chúng !"

Tống Phù Đàn thấy đáng yêu đến cực điểm, bèn giải thích thêm: "Thực là vì khi 'Kinh Lăng Nghiêm', tâm tính nấu trở nên bình thản hơn, nhờ thế mới làm những món chay thanh tao nhất."

Lan Hà gật gù: "Được , thế còn chút lý lẽ."

Vì nghĩ đang ở trong mơ nên chẳng còn gì kiêng dè, Tống Phù Đàn dịu dàng hỏi : "Sau nếu thấy đói, cứ đến chùa Giác Tuệ mà kiếm cái ăn nhé? Cậu thích món gì cứ bảo , sẽ dặn chuẩn ."

Lan Hà reo lên: "Được thế thì quá!!!!"

Nhìn dáng vẻ vui sướng của Lan Hà, Tống Phù Đàn cũng tự chủ mà mỉm theo. ngay đó, lòng thoáng chút buồn man mác: giá mà đây là một giấc mơ thì mấy.

lúc , lão Bạch từ lù lù bay tới, giọng ngái ngủ: "Tiểu Lai ơi, tìm cái gì ăn , cũng đói mốc mồm đây —— ơ, ai đây?"

"Đây là một bạn của ." Lan Hà vẫy tay, sang giới thiệu với Tống Phù Đàn: "Còn đây là lão Bạch, đồng nghiệp của ."

Tống Phù Đàn sững sờ: "Lão Bạch???"

Vẻ mặt kinh ngạc đến mức khó tin, khiến lão Bạch cũng thấy khó hiểu: "Là... đây, vấn đề gì ?"

Tống Phù Đàn bỗng cảm thấy gì đó sai sai. Anh từng gặp lão Bạch bao giờ. Dù cầm Kim Luân Chú thì cũng chỉ mơ thấy hằng mong nhớ, chứ gặp mặt bao giờ thì chui giấc mơ của ?

Anh bình tĩnh hỏi : "Chẳng lẽ... đang ?"

Lan Hà ngơ ngác: "Nằm mơ? Anh đang cái quái gì thế?"

Tống Phù Đàn: "……"

 

 

Loading...