Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 219

Cập nhật lúc: 2026-04-23 13:34:57
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch đại tiên gia nể mặt Lan Hà nên mới nguyện ý tay. Ý tứ của vị đại tiên rõ ràng: Bạch Ngũ là một thành viên trong "gia tộc" của Lan Hà, nên Lan Hà cũng xem là mối liên kết chặt chẽ với Bạch Môn.

Thế nhưng cũng thể lập tức xông qua đó khai chiến ngay . Để Bạch đại tiên gia bày trận, cần chuẩn nhiều thứ: từ chu sa đặc chế, phù trấn, pháp khí, cho đến việc chọn đúng thời gian, chính là lúc "Sống Giờ Tý".

Trong giới tự nhiên, Đông chí, Hạ chí, giờ Tý, giờ Ngọ gọi là Nam Bắc T.ử Ngọ. đó là "C.h.ế.t T.ử Ngọ" (thời gian cố định). Còn "Sống T.ử Ngọ" là khái niệm nhắm riêng một cá nhân nào đó; trong một ngày, lúc đó đạt tới trạng thái "nhất dương lai phục" (khí dương bắt đầu sinh) thì chính là giờ Tý, còn lúc "nhất âm thủy sinh" (khí âm bắt đầu khởi) thì là giờ Ngọ.

Trong vòng 24 tiếng đồng hồ, bất cứ lúc nào cũng thể là Sống T.ử Ngọ.

Rắn vốn là loài âm hàn, thời điểm mà Đại tiên gia chọn chính là lúc Liễu Thập Tam rơi Sống Giờ Tý. Việc tự nhiên hề đơn giản, cụ âm thầm suy tính và bói toán để tìm chính xác thời điểm đó.

Tốc độ giải quyết vấn đề của Lan Hà khiến cả Bất Động pháp sư cũng kinh ngạc. Lão hòa thượng cũng đang ngóng, tìm tới các hương đầu của Tứ Đại Môn, thậm chí vị hương đầu đó cũng từng nghĩ tới việc cầu cứu Bạch Môn, nhưng tuyệt đối thể "chất lượng" và "hiệu suất" khủng khiếp như Lan Hà...

thì đời cũng chỉ duy nhất một Bạch Ngũ mà thôi.

Bất Động pháp sư nhiệt liệt hoan nghênh, cung kính mời Đại tiên gia tới chỉ điểm. Ngoài , lão cũng chính thức thông báo cho đám pháp sư đang bàn tán xôn xao ngoài , đính chính tin đồn về việc "tìm rồng". Lão thẳng rằng đang xây dựng cầu trấn yểm thì gặp Liễu Tiên quấy phá, hy vọng đừng gây thêm phiền toái cho lão nữa.

Bất Động pháp sư lên tiếng như , nhưng tin thì ít mà kẻ nghi ngờ thì nhiều. Một vài kẻ hiểu chuyện thậm chí còn hỏi ngược : Nếu con rắn dám mạo danh rồng, là nó sắp hóa rồng thật ? Ít nhất cũng mọc vài cái chân, hoặc biến thành Giao Long chứ? Vậy nếu giờ nhảy "đầu tư" khi hời nhỉ?

thì vị Liễu Tiên cũng thực sự khuấy đảo khiến kinh thành mưa gió liên miên suốt mấy ngày qua, bảo nghĩ ngợi nhiều cũng khó.

Dưới tiết trời u ám như , chẳng là do cư dân mạng tự suy diễn luồng tin mật nào lọt ngoài, mà bắt đầu xuất hiện lời đồn đoán rằng: Những cơn mưa lớn gần đây lẽ là do hiện tượng "Tẩu Giao".

Cái gọi là "Tẩu Giao", chính là chỉ việc Giao Long trải qua kiếp nạn để hóa rồng, cố ý gây lũ lụt để mượn sức nước lũ mà xuôi dòng về biển.

Giao Long thể do rắn biến thành, cũng thể là lươn cá tu luyện mà . Chúng tiến cấp thành Giao, từ Giao mới tiến cấp thành Long, độ khó trong đó kể tới hàng ngàn hàng vạn tầng thử thách.

Hiện tại, một khu vực địa hình thấp trũng, bao gồm cả các trạm tàu điện ngầm bắt đầu ảnh hưởng bởi nước mưa rò rỉ. Tuy nhiên, so với một trận đại hồng thủy thực sự thì vẫn còn một cách xa, nên cái giả thuyết tuy vẻ "dính dáng" đôi chút, cũng bàn tán vô cùng hào hứng, nhưng đa phần công chúng vẫn thực sự coi đó là sự thật.

Ở đoàn phim, Lan Hà cũng thấy bàn luận về chuyện , nhưng ai nấy đều chỉ xem đó là tin tức thú vị lúc dư tửu hậu. Thay vì họ tin rằng kinh thành rồng, thì đúng hơn là họ đang coi đây như một giai thoại ly kỳ để kể cho .

Trong giờ nghỉ ngơi, Lan Hà một góc, cầm điện thoại lên xem phim.

Tống Phù Đàn bước lên xe, liếc màn hình của Lan Hà: “Đây là... phim tâm lý gia đình ?” Trông vẻ giống gu xem phim thường ngày của Lan Hà cho lắm.

“À, ừm, xem giải trí thôi, Dư Mông Mông và mấy giới thiệu đấy.” Lan Hà đáp. Đây chính là bộ phim về bà đơn nuôi con mà rủ bàn luận lúc . Phải công nhận, nhịp phim khá , hơn nữa cứ luôn cảm thấy chút "đồng bệnh tương lân" nên xem là dứt .

Tống Phù Đàn xem bao giờ nên cũng xuống xem cùng một chút. lúc đó, trong phim cô con gái đang làm làm mẩy; chú hàng xóm ý với bà nên chỉ mới tỏ ý quan tâm một chút thôi, cô gào t.h.ả.m thiết, thậm chí còn lăn lộn sàn nhà, gọi thẳng cả tên húy của chú mà c.h.ử.i bới...

Tống Phù Đàn: “……”

Lan Hà: “……”

Lan Hà: “Đấy, chính là cái kiểu như thế đấy...”

Chưa dừng ở đó, đúng là họa vô đơn chí, cô con gái còn quấy phá xong thì thằng con cả mò về trộm tiền bỏ trốn mất dạng.

Lão Bạch nghêu ngao hát bài "Thường xuyên về nhà mà thăm ba " chui xe: “Hello, tin vui đây, món đồ mà Đại tiên gia yêu cầu tìm thêm một thứ nữa .”

Lan Hà đầy vẻ đau lòng giơ tay , quàng qua cổ lão Bạch. Sợi xiềng xích vô hình đang nối giữa và Tống Phù Đàn lập tức quấn lấy lão Bạch siết mạnh : “Tại ngươi thể bất hiếu đến thế hả??”

Lão Bạch thè cả lưỡi : “Hự... khục...!!”

Mắt lão suýt thì lồi cả ngoài, gương mặt hiện rõ vẻ sụp đổ .

Bị Câu Hồn Tác siết cổ thì cũng thôi , nhưng khổ cái là hôm nay lão làm cái gì sai chứ! Lão mở miệng là báo tin vui, đến tiền còn chẳng thèm đòi, tại đối xử với lão như thế!!

Tống Phù Đàn vội kéo sợi xiềng xích , an ủi vỗ vỗ vai Lan Hà: “Không , gã trong phim là gã, còn lão Bạch là lão Bạch.”

Lão Bạch ngơ ngác: “Hả? Gã nào cơ??”

Lan Hà nhấn nút tạm dừng phim, tâm trạng mới dần bình tĩnh : “Không gì. Vất vả cho ông , đồ đạc giao qua đó ?”

“Giao cho Đại tiên gia .” Lão Bạch , “Tôi hỏi ngài xem những việc tính toán khác thỏa đáng , nhưng ngài chẳng thèm hé răng lấy một lời. Đại tiên gia ngạo mạn quá mức luôn !”

Thân phận thật sự của Đại tiên gia chỉ vài , lão Bạch càng , lão chỉ đó là một vị lão tiền bối. Lão thầm nghĩ đúng là cao nhân thế ngoại khác, từ đầu đến cuối chỉ "ừm" đúng một tiếng, còn cứ lưng về phía lão mà chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Khóe miệng Lan Hà giật giật: “Phải, ngạo mạn... khá là ngạo mạn.”

Chứ còn gì nữa, thực đến tận bây giờ chính Lan Hà cũng còn mặt mũi Đại tiên gia trông như thế nào mà...

Anh sang Tống Phù Đàn. Dù đang ở đoàn phim nhưng cả hai đều quan tâm đến tiến độ bên .

Tống Phù Đàn gọi điện cho Bất Động pháp sư, khi bắt máy, pháp sư : “Chỉ còn thiếu một gánh hát nữa thôi. Tiêu chuẩn cao, còn khá nguy hiểm nên chúng đang cân nhắc kỹ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-219.html.]

“Gánh hát?” Lan Hà thắc mắc, “Nghĩa là ạ?”

Anh cứ ngỡ đó là tên một loại d.ư.ợ.c liệu trùng tên nào đó, thầm nghĩ những thứ Đại tiên gia yêu cầu đó cái nào giống gánh hát nhỉ.

“Là để dụ Liễu Thập Tam ngoài.” Bất Động pháp sư giải thích, “Cái 'mồi nhử' cũng là do Đại tiên gia mới tiết lộ thôi.” Bạch đại tiên gia vốn dĩ cẩn trọng, ngài cho quá nhiều vì sợ xảy sơ hở làm lộ chuyện.

Mấy ngày nay Đại tiên gia đều ở chỗ bọn họ nhưng luôn ẩn nấp hình, thi thoảng lắm mới thấy thoáng qua một con nhím trắng như tuyết, đầu mỗi chiếc gai đều lóe lên ánh bạc lấp lánh.

Lão Bạch bừng tỉnh hiểu : “Cái thì ! Liễu Tiên thực chất đa phần là do những tu đạo kiếp vì còn nặng lòng tham - sân - si mà sa đọa, đầu t.h.a.i thành rắn.” Đụng tới nghiệp vụ của âm ty địa phủ, lão Bạch lập tức hiểu thấu đáo vấn đề. Cũng chính vì nguyên nhân mà nhà họ Liễu từ khi sinh chịu nỗi khổ lột da xé thịt.

“Những vị Liễu Tiên khi thành chính quả, một vẫn còn nhớ đôi chút chuyện kiếp . Dù nhớ thì cái tâm tính nóng nảy vẫn đổi, lòng tham ái vẫn y nguyên. Thế nên, việc các Liễu Tiên tiềm tu bí mật, phần lớn là để tu luyện định lực. Nếu lỡ nảy sinh tình cảm với con thì tu hành coi như tan thành mây khói. Cậu xem vở Bạch Xà Truyện ở nhân gian mà xem, cũng tương tự như nàng Bạch Xà thôi.”

Lão Bạch tiếp tục: “Ngày xưa dương gian mỗi khi dựng rạp hát tuồng, hễ diễn đến đoạn tình duyên là các Liễu Tiên thích mò đến xem, đó là thiên tính . Cho nên chiêu của Đại tiên gia cao tay thật đấy! Tìm tới hát một vở kịch, Liễu Thập Tam tự khắc sẽ dẫn dụ ngoài.”

Bất Động pháp sư tiếp lời: “ . Bạch lão , ngày Liễu Thập Tam chiếm cứ quanh khu vực sông đào bảo vệ thành là để thể ké hát tuồng trong cung bất cứ lúc nào, mà là những danh ca bậc nhất. Thế nên gu thưởng thức của gã cũng cực kỳ cao. Chúng đang đau đầu vì tìm diễn viên phù hợp, còn đảm bảo an tuyệt đối cho họ nữa.”

“Khoan ... Ý là... cái lão Liễu Thập Tam đó, lão thích xem mấy cái nội dung yêu đương sướt mướt á?” Lan Hà vẫn còn đang thẫn thờ vì cái chi tiết "động trời" .

Lão Bạch khẳng định: “ thế, càng sến súa, càng nồng cháy càng .”

Lan Hà: “…………”

Lan Hà thử tưởng tượng đến cảnh một lão xà tiên âm trầm, táo bạo, thích bốc phét giỏi đ.á.n.h đấm, nhưng vì vướng bận tu hành thể yêu đương nên ngày ngày chỉ thể xem kịch tình cảm cho đỡ ghiền. Nói chừng lão còn giống mấy cô nàng mọt phim, xem ôm mặt thốt lên: “Ngọt quá mất, xỉu đây!”. Nghĩ đến đó thôi, Lan Hà liền cạn lời tập.

Ơ mà khoan, chừng chính vì "vã" yêu đương quá nên lão mới trở nên cục súc và thích gây sự như thế chăng...?

Hồi lâu , Lan Hà mới chậm rãi lên tiếng: “Vậy thì cũng nhất thiết tìm diễn viên Côn khúc Kinh kịch làm gì. Sao dựng cái màn hình lớn ở đó chiếu phim truyền hình cho lão xem? Dù mục đích chính của lão cũng là xem yêu đương mà.”

Lão Bạch và Bất Động pháp sư nhất thời đờ .

Lão Bạch ngẩn ngơ: “Thế cũng hả??”

Lan Hà giải thích: “Ông bảo là càng sến càng mà, chứng tỏ lão chủ yếu xem cốt truyện chứ thưởng thức nghệ thuật hí kịch lâm ly gì . So với hí kịch thì phim truyền hình bây giờ diễn xuất cũng đỉnh lắm chứ bộ.”

Lão Bạch: “... Cũng đúng nhỉ.”

Một ông là quỷ sai độc lâu năm, một ông là hòa thượng chính tông, theo lời gợi ý của vị Đại tiên gia thời với xã hội, nên cả hai chẳng thấy gì sai trái cả. Thậm chí bọn họ còn đang nghiêm túc cùng cân nhắc xem diễn viên Kinh kịch nào hợp gu của Liễu Thập Tam nữa kìa.

Giờ Lan Hà , cả hai đều thấy lý vô cùng.

Bất Động pháp sư lập tức đáp: “Để hỏi xem ...”

Nói đoạn, lão hòa thượng cúp máy cái rụp.

Bất Động pháp sư tìm tới hội em pháp sư của để chia sẻ về đề xuất mới.

“Hầy, thật cũng nghĩ tới từ lâu ... chỉ là ngại dám , cứ tưởng nhất định là hát tuồng cơ.”

“Ý kiến đấy chứ, dù trình độ hát tuồng của chắc gì đủ đô mà còn nguy hiểm, cứ chiếu phim ảnh cho chắc ăn.”

“Bị Đại tiên gia dẫn dắt sai hướng , than ôi, lão nhân gia lánh đời lâu quá mà.”

“……”

Bất Động pháp sư gật đầu: “Thiết máy chiếu để mượn, điều... chư vị ở đây ai bộ phim nào thực sự ‘ngọt’ ? Đại tiên gia bảo khẩu vị của lão Liễu Thập Tam cực kỳ sến súa.”

Ở đây cả hòa thượng, cũng đạo sĩ, hương đầu, thầy phong thủy, trong đó ít thành gia lập nghiệp. Thế nhưng bảo họ tìm phim ngôn tình ngọt ngào thì chẳng khác nào làm khó .

Mọi gãi đầu gãi tai, ai nấy đều cố nhớ mấy bộ phim yêu đương lỏm , dựa theo hiểu của chính để thảo luận xem tình tiết nào mới là "ngọt". Nhất thời, bầu khí bỗng trở nên vô cùng "tươi ".

Cũng may trong đó vị hương đầu sực nhớ điều gì đó, liền lên tiếng: “Có, đấy! Bộ phim ‘Thanh Mộng Kỷ Hà’mà mẫu đại diện của núi Diệu Cảm chúng đóng , đạo trưởng Giang Hà nhớ ? Trước đây ngài còn hiểu lầm là đang hành lễ với đấy. Tôi con bé ngoại nhà nhắc suốt, bảo phim là ngọt nhất năm nay!”

“À , cái Lan Hà đó hả? Con gái cũng thích lắm, hôm nay còn cứ lải nhải chuyện sắp tới lễ trao giải Kim Bách Hợp, hy vọng sẽ giành giải nữa kìa.”

“Tôi hình như cũng qua bộ , hơn nữa thấy diễn viên Lan Hà cũng đấy chứ, tuy rằng tam quan (quan niệm sống) với chúng khác biệt, nhưng công việc chuyên môn thì làm .”

“Vậy thì chốt bộ ‘Thanh Mộng Kỷ Hà’ nhé?”

Mọi dứt lời liền đồng loạt về phía Bất Động pháp sư.

Vị đạo sĩ gãi đầu: “Pháp sư, ngài thấy thế nào? Nghe phim đó ngọt lắm.”

Lão pháp sư lim dim như đang nhập định: “... A Di Đà Phật, ... cứ chiếu bộ đó !”

 

Loading...