Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-04-05 12:19:33
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lan Hà ngặt nghẽo, khiến Đậu Xuân Đình đầy vẻ oán trách: "..." Chuyện kinh dị thế , em t.h.ả.m thương thế còn ?

"Xin , nhớ tới vài chuyện buồn thôi." Lan Hà mặt chỗ khác, dám biểu cảm của Tống Phù Đàn vì thực sự nhịn nổi. Hai đúng là em họ khác, dù Đậu Xuân Đình đen đủi hơn, nhưng nghĩ lúc Tống Phù Đàn đối với Lan Hà, chẳng cũng là tên thật, rõ mặt mũi sớm động lòng đó ...

Tống Phù Đàn cảm thấy như "kháy đểu": "..."

Đậu Xuân Đình thì cứ ngỡ Lan Hà nghĩ đang bốc phét, liền sang cầu cứu họ: "Biểu ca, tin em! Em thề là điêu , cái laptop đó ma thật mà!"

Không ngờ họ với ánh mắt cực kỳ nghiêm khắc. Cậu run b.ắ.n , chẳng hiểu làm sai cái gì.

Tống Phù Đàn mặt lạnh như tiền dậy: "Đừng nữa."

Đậu Xuân Đình vẫn hiểu lầm là họ nhắc chuyện ma quỷ mặt Lan Hà, liền lý nhí: "Em cố ý dọa , tại nghi ngờ lời em mà."

Tống Phù Đàn liếc thêm một cái nữa, Đậu Xuân Đình mới ngậm miệng. Anh nhàn nhạt bảo: "Để xem chỗ thế nào."

"Bây giờ luôn á?" Đậu Xuân Đình mặt cắt còn giọt máu, lòng đầy bất an.

Càng sợ hãi thì khi đối mặt với ma quỷ càng yếu thế. Đậu Xuân Đình rõ ràng sợ đến mất mật , huống hồ mặt trời sắp lặn, càng thấy lạnh sống lưng.

"Vậy nghỉ ngơi một đêm , để gọi điện thoại bảo tới..." Tống Phù Đàn nửa câu thì sực nhớ cầu Trấn Vật sắp khởi công, Thiền sư Bất Động đang bận tụng kinh trì chú, mấy vị pháp sư trong chùa gần đây cũng bận tối mắt tối mũi. Anh miễn cưỡng tiếp: "Cậu ở đây , đêm nay ngủ ở chỗ , ngày mai sẽ sang kiểm tra cái laptop của ."

Đậu Xuân Đình ngoan ngoãn gật đầu, nhưng mắt cứ dán chặt mâm cơm bàn: "Chuyện là... lúc nãy chạy thục mạng tới đây, em vẫn kịp nhận đồ ăn nhanh đặt..."

Tống Phù Đàn: "..." Anh cảm thấy hình như thằng em cũng chẳng sợ đến mức "thê thảm" lắm nhỉ? Vừa nãy còn mếu máo mà giờ nhanh nhảu chuyện ăn uống .

Tống Phù Đàn gắp cho em ít thức ăn và một bát canh cá. Sau khi ăn đồ nóng và ở cạnh biểu ca, còn Lan Hà đang sức "phổ cập kiến thức khoa học", tinh thần Đậu Xuân Đình cũng định hơn nhiều. Cậu tò mò ngó nghiêng nhà Lan Hà, thấy cả một cái "biệt thự cho mèo" và tủ nuôi thú cưng: "Nhà nuôi mèo ? Cho em 'hít' một tí với!"

"Không mèo ," Lan Hà đáp, "Tôi nuôi con gì cả, đang để trống đấy."

Trong nhà một con nhím thì còn dễ giải thích, chứ nuôi hồ ly thì hiếm lắm, nuôi cả hai con cùng lúc thì dễ nghi ngờ. Vậy nên ngay từ đầu Lan Hà định để lộ chuyện nuôi hồ ly trong nhà.

Đậu Xuân Đình thất vọng: "Vẫn nuôi , tiếc quá, tiếc quá."

Hồ Thất Cửu liếc xéo một cái, còn "phi" một tiếng khinh bỉ trong lòng: Mèo thì cái gì chứ! Kể từ khi đang ở trong "biệt thự cho mèo", nàng sinh tâm lý thù ghét loài mèo luôn.

Đậu Xuân Đình chẳng gì, sang ngắm nghía con nhím (lão Bạch). cứ bên xem thì con nhím , chĩa cái lưng đầy gai về phía . Cậu đổi hướng, con nhím cũng xoay theo, cứ như lưng mắt bằng.

Cuối cùng, dường như chịu nổi sự dòm ngó, đôi bàn chân nhỏ lưng con nhím khẽ vươn một cách vẻ như tình cờ, móc lấy chiếc khăn lông gần đó làm rèm, từ từ kéo lên che kín mít...

Đậu Xuân Đình: "..." Cậu đất: "Ha ha ha ha ha! Anh xem, nó còn ngại cơ đấy, linh tính thật!"

Bạch Ngũ: "..." (Cạn lời).

Chỉ bộ dạng hớn hở hiện tại của Đậu Xuân Đình, thật chẳng ai ngờ nổi chỉ cách đây ít phút còn lóc t.h.ả.m thiết. Tống Phù Đàn lạnh lùng lệnh: "Chuẩn lên lầu thôi."

Đậu Xuân Đình: "Dạ ."

Lan Hà định bụng nhắc khéo Đậu Xuân Đình đừng chạm "nỗi đau" của biểu ca nữa, liền nhỏ giọng hỏi: "Cậu thấy hôm nay biểu ca đối với đặc biệt lạnh nhạt ?"

Đậu Xuân Đình ngây ngô: "Ha ha ha, kệ ảnh , xưa giờ ảnh nóng bao giờ !"

Lan Hà: "..." ( là đồ vô tâm).

...

Trước khi về phòng, Đậu Xuân Đình thấy biểu ca cùng Lan Hà phòng riêng chuyện gì đó một lát. Sau khi trở lên lầu, biểu ca với vẻ mặt lạnh tanh (thực là vẻ mặt bình thường hàng ngày) rút một tờ giấy: "Tôi vẽ cho lá bùa, tối nay ngủ sớm , đừng nghĩ ngợi linh tinh."

"Anh... vẽ bùa từ bao giờ thế?" Đậu Xuân Đình thấy lạ lắm. Nhìn kỹ tờ giấy, ơ kìa, đây chẳng là giấy xé từ sổ tay ghi chép bình thường , đó còn cả dòng kẻ ngang nữa chứ. Cậu khỏi ngập ngừng: "Ách..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-178.html.]

Nhìn kỹ hơn, biểu ca dùng bút lông lên giấy bốn chữ. Chữ bút lông của Tống Phù Đàn vốn cực , điều Đậu Xuân Đình rõ. bốn chữ , nét chữ rõ ràng, theo lối Hành thư, sót chữ nào: "Thanh Tịnh Không Nhiễm".

Tống Phù Đàn chìa tờ giấy mặt em.

Đậu Xuân Đình: "... Đây mà là bùa á??!"

Đùa ? Cậu càng nghĩ càng thấy sai sai. Bốn chữ chẳng xuất từ kinh Phật ? Cửa Phật bao giờ vẽ bùa, đây chẳng là ngón nghề của bên Đạo gia ? Chưa kể, đời làm gì ai dùng giấy sổ tay để Hành thư làm bùa bao giờ!

Người "vẽ bùa quỷ mọc", ý là bùa chú là những ký tự ngoằn ngoèo chẳng ai cơ chứ! Biểu ca bảo đừng nghĩ nhiều, nhưng cầm cái thứ tay, bảo nghĩ nhiều .

Tống Phù Đàn: "Cậu cứ cầm lấy là ."

Đậu Xuân Đình rốt cuộc vẫn dám thách thức uy quyền của biểu ca, đành yếu ớt nhận lấy tờ giấy kỳ quặc đó.

Trước khi ngủ, Đậu Xuân Đình ngó nghiêng căn phòng khách mà Tống Phù Đàn dọn dẹp tạm cho . Cậu vốn định sang "ngủ ké" giường biểu ca cho đỡ sợ, nhưng phát hiện biểu ca cư nhiên đặt một thanh kiếm gối. Sợ biểu ca mắc bệnh đa nghi như Tào Tháo (đang ngủ mà vung kiếm c.h.é.m ), đành ngoan ngoãn ngủ phòng khách.

Đậu Xuân Đình đặt tờ giấy bên gối. Dù biểu ca dặn ngủ sớm đừng nghĩ nhiều, vẫn nhịn mà suy nghĩ m.ô.n.g lung.

Haizz, ngày mai làm đây? Biểu ca định giúp giải quyết cái laptop đó... nhưng liệu thể ? Cứ nghĩ đến là thấy nổi da gà. Mà thực , ban đầu thích "cô " cũng đúng thôi, ngoài chuyện chuyện duyên , thì cô thực sự hiểu đến tận kẽ tóc.

Chính lúc , mới hoài nghi một cách mãnh liệt rằng: Sở dĩ cô hiểu đến thế, là vì bấy lâu nay cô luôn chằm chằm từ bên trong màn hình!

Đậu Xuân Đình chỉ mới nghĩ đến đó thôi thấy sống lưng lạnh toát. Những kinh ngạc, ngọt ngào nay đều biến thành ác mộng kinh hoàng, khiến thao thức, trằn trọc ngủ nổi, cuối cùng nhịn mà cầm điện thoại lên nghịch.

Cậu cảm thấy thật khó tin, lúc chìm đắm trong cái mối tình qua mạng , thậm chí chẳng buồn ngó ngàng đến điện thoại. Rõ ràng là một "con nghiện smartphone" hạng nặng, thế mà lúc ở trong trạng thái như ma đưa lối quỷ dẫn đường .

Đậu Xuân Đình tự nhắc đừng nghĩ ngợi vẩn vơ, nhưng lý trí chẳng thể ngăn nổi những hình ảnh tưởng tượng đáng sợ . Cậu mơ màng ngủ một lát, nhưng đầy hai tiếng giật tỉnh giấc, bực bội bò dậy vệ sinh.

Vốn dĩ lá gan của Đậu Xuân Đình cũng đến nỗi nào, nhưng những chuyện xảy mấy ngày qua khiến bước khỏi phòng ngủ, vệ sinh là thấy run rẩy. Cậu bật sáng đèn phòng ngủ, khi ngoài bật tiếp đèn hành lang, mà vẫn cảm thấy lạnh lẽo thấu xương. Trong bầu khí lạnh lẽo dường như tràn ngập thở của điềm gở. Dù ngừng tự trấn an đừng tự hù dọa chính , nhưng mười đầu ngón chân vẫn nhịn mà bấu chặt lấy đôi dép lê, cuộn tròn đến mức trắng bệch cả .

Cậu giải quyết nhanh chóng vọt khỏi nhà vệ sinh. Ngay khoảnh khắc , đèn phòng khách bỗng chớp nháy hai cái khiến Đậu Xuân Đình suýt chút nữa là hét toáng lên. Thấy chuyện vẫn yên tĩnh, rơm rớm nước mắt, chạy trối c.h.ế.t về giường.

Sau khi tắt đèn phòng ngủ, Đậu Xuân Đình run rẩy bấm điện thoại xem giờ. Màn hình sáng lên: hai giờ sáng. Quả nhiên lúc nãy chỉ là tình cờ, tự dọa mà thôi. Hơi ấm từ trong chăn đem cho chút dũng khí, quyết định nhắm mắt ngủ tiếp.

"Phù." Đậu Xuân Đình thở phào một , định buông điện thoại xuống. đúng lúc , thấy một dòng thông báo hiện lên: "Bluetooth kết nối".

Cậu sững một lát, như ma xui quỷ khiến mà bấm xem thông báo. Thiết kết nối rõ ràng là cái laptop của ...

Như một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân chạy dọc theo sống lưng thốc thẳng lên đỉnh đầu!

Hai hàm răng Đậu Xuân Đình đ.á.n.h lập cập. Cậu gào to gọi biểu ca, nhưng mở miệng thì cổ họng khô khốc vì quá căng thẳng, thể phát tiếng nào. Trong chăn thì ấm thật đấy, nhưng thì lạnh như băng.

Một luồng ánh sáng xanh mờ ảo hắt thẳng mặt. Đậu Xuân Đình kinh hãi đầu , đôi mắt trợn ngược... Chỉ thấy tủ đầu giường, từ bao giờ chình ình một chiếc laptop quen thuộc với màn hình nứt. Trên màn hình ngoài vết nứt và tấm hình nền tẻ nhạt thì chẳng gì khác, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để dọa lóc t.h.ả.m thiết.

"A ——!!"

Bên trong màn hình hiện lên gương mặt , từng luồng, từng luồng sương khói mờ ảo tựa như linh hồn đang cố len lỏi qua vết nứt để xuyên ngoài, hướng về phía Đậu Xuân Đình: "Chẳng chúng hẹn , gặp mặt ngoài đời ..."

Ai thèm gặp mặt cô ngoài đời chứ! Đậu Xuân Đình sợ hãi bò lùi . Cái làn khói hình cánh tay dài thườn thượt, ngay khi suýt chạm thì bỗng nhiên rụt phắt .

Đậu Xuân Đình lúc mới sực tỉnh, cúi đầu xuống thì thấy nắm chặt "lá bùa" mà biểu ca đưa lúc nào .

Cánh tay vẫn lượn lờ mặt ở một cách nhất định, những ngón tay thon dài với móng tay sơn màu hồng nhạt đầy mê hoặc. Ngay khi tâm trí chút xao động, Đậu Xuân Đình liền cảm thấy tờ giấy trong tay nóng rực lên như bỏng, khiến đại não lập tức tỉnh táo .

Đậu Xuân Đình lấy hết can đảm mở tờ giấy , giơ thẳng về phía màn hình. Cùng lúc đó, cánh tay một nữa vươn tới.

Kinh văn ẩn trong nét chữ, trùng điệp hóa thành bùa chú! Cái tay chạm tờ giấy bùa, chỉ thấy những con chữ giấy bỗng tán lập tức sắp xếp , biến thành những phù văn ngoằn ngoèo mà nhận , tỏa ánh kim quang mờ ảo!

Xì một tiếng! Cái tay như lửa vàng thiêu đốt, nhanh chóng tháo chạy kèm theo tiếng rít chói tai. Ánh kim quang phù văn cũng dần nhạt .

Loading...