Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 177
Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:15:15
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lan Hà vẫn còn hồn nhiên chẳng chuyện "vạch trần" là dân tộc thiểu (dù nội dung tin đồn sai bét nhè), đang bận gọi điện cho công ty quản lý.
Từ khi phim "Truy" gây sốt, thực tế nhiều lời mời gửi đến. Ngoài các hợp đồng đại diện nhãn hàng, nhiều nhất chính là các chương trình truyền hình thực tế, ai cũng nhân lúc cái tên "Tuần Xuân ca ca" đang nóng mà mời bằng tham gia.
Tất nhiên cũng cả những lời mời đóng phim. Với màn thể hiện xuất sắc trong "Truy", dù là vai chính lượng nhiệt lớn nhất, Lan Hà vẫn lọt mắt xanh của một đoàn phim. Thế nhưng vì đang chuẩn cho bộ phim của đạo diễn Tống Ỷ Vân, nên nhiều lời mời khớp lịch đành từ chối.
Công ty quản lý bỗng nhiên "đột biến" lạ thường. Thấy "gà nhà" vốn mờ nhạt nay bỗng dưng nổi tiếng, họ hề vội vàng bào mòn sức lao động để kiếm tiền nhanh, cũng ép Lan Hà nhận việc điên cuồng. Dù thì trong tay cũng đang dự án của Tống Ỷ Vân, cơ hội phía là cực kỳ rộng mở. Hơn nữa, đạo diễn Tống vốn nổi tiếng khắt khe, họ để cho Lan Hà thời gian nghiền ngẫm kịch bản, nếu để tuột mất cơ hội thì hối cũng chẳng kịp.
để lãng phí sức nóng hiện tại, họ vẫn chọn lọc một vài công việc chất lượng. Ví dụ như chương trình mà đang thảo luận đây: một gameshow về kỹ năng diễn xuất đang trong quá trình ghi hình. Vì Lan Hà dạo đang nhận sự ủng hộ lớn, nên họ mời đến làm khách mời trợ diễn.
Lan Hà chăm chú lắng , chốt xong là lát nữa sẽ ký hợp đồng ngay.
Hồ Thất Cửu nằng nặc: "Ta cũng !"
Lan Hà mặt cảm xúc: "Ngươi ở nhà mà dưỡng thương."
Hồ Thất Cửu gào lên: "Ta khỏi hẳn mà!!"
Nàng bắt đầu lóc om sòm. Suốt thời gian qua nàng Lan Hà nhốt trong nhà, ngay cả xuống sân chung cư cũng phép vì bảo chân nàng vẫn còn thọt. Thậm chí mấy ngày Lan Hà công tác, ngay cả cái điện thoại cũng chẳng để cho nàng chơi. "Hu hu hu, ở nhà chẳng cái vẹo gì cả, chán c.h.ế.t , sắp héo mòn vì buồn bực đây ."
Lan Hà vẫn thờ ơ: "Ngươi Bạch Ngũ mà học tập kìa, xem sống vui vẻ ."
Hồ Thất Cửu gào lên: "Cái lão đó thì tất nhiên là vui !!"
Có đời thuở nhà ai như cái lão nhím đó, cứ lầm lì như khúc gỗ, suốt ngày ru rú trong bàn thờ Thần Tài chịu rời nửa bước, việc nhà thì chẳng động tay, thế thì chả sướng ? Hồ Thất Cửu nàng thì chịu nổi cái nỗi nhục , nàng sắp phát điên vì bí bách .
Chuông cửa vang lên, Lan Hà mở thì thấy Tống Phù Đàn đang bưng mấy đĩa thức ăn xuống. Vừa nhà, thấy Hồ Thất Cửu đang xoay vòng vòng tại chỗ, đầu lắc lư liên hồi.
Tống Phù Đàn ngạc nhiên: "Nó làm trò gì thế?"
Lan Hà đáp: "Chẳng , chắc đang làm làm mẩy đấy."
Hồ Thất Cửu rơi lệ đầy mặt: "Ta đang stress tâm lý đấy!" (Hành vi lặp vô nghĩa do nhốt quá lâu).
Lan Hà: "..." Tống Phù Đàn: "..."
Tống Phù Đàn lên tiếng: "Hay là cũng nên mua thêm ít đồ chơi giải trí cho nó..."
"Giải trí cái gì nữa, rốt cuộc là đang nuôi tiên gia đang làm quản lý vườn bách thú ." Lan Hà dở dở , "Được , sẽ cho ngươi theo ngoài."
Hồ Thất Cửu lúc mới chịu nhảy cẫng lên vui sướng.
Tống Phù Đàn đặt đồ ăn xuống bàn. Có món thịt dê xào dưa, thêm chút giá đỗ tương, cực kỳ đưa cơm, đây là món học từ ông ngoại. Lại thêm một con cá mè hoa hầm kỹ, lửa già tới nên thịt cá mềm ngọt, bên trong còn đậu phụ rán vàng ươm. Biết gu ăn uống của Lan Hà, còn cố ý cho thêm vài quả ớt khô, mùi thơm nồng nàn nức mũi.
Hiện tại hai bữa nào cũng ăn chung, chỉ thỉnh thoảng Tống Phù Đàn mới đích bếp mang đồ sang cho Lan Hà.
Đang ăn dở bữa thì điện thoại Tống Phù Đàn đổ chuông. "Alo?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-177.html.]
Đầu dây bên là Đậu Xuân Đình: "Biểu ca ơi, em đang cửa căn hộ thuê , nhà thế?"
Tống Phù Đàn lạnh lùng: "Cậu đến đây làm gì?"
Đậu Xuân Đình mếu máo: "Anh ơi cứu em với, em sợ quá."
Tống Phù Đàn chặn họng luôn: "Không cho vay tiền nhé."
Đậu Xuân Đình: "..."
Đậu Xuân Đình gào : "Hu hu chuyện tiền nong, em nửa tháng nay xin tiền bố . Em... em gặp đồ bẩn (ma quỷ) ơi!"
Cậu miếng ngọc bối vân bảo hộ của họ nộp , nên vẫn ngây thơ nghĩ rằng cứ bám lấy là sẽ an tuyệt đối.
"Cậu xuống thêm một tầng nữa ." Tống Phù Đàn bình tĩnh chỉ huy qua điện thoại, dậy mở cửa. Vừa lúc đó, Đậu Xuân Đình cũng từ lối cầu thang bộ ló đầu .
Vừa bước nhà, thấy Lan Hà đang đó, còn trong bộ dạng đang ăn cơm dở bữa, Đậu Xuân Đình ngơ ngác gãi đầu: "Ơ, chẳng đây là Tuần Xuân ? Hóa hai thuê nhà tầng tầng ? Để cho tiện công việc thế?"
Tống Phù Đàn cắt ngang: "Có chuyện gì thì mau ."
Đậu Xuân Đình mếu máo, định lao tới ôm lấy cánh tay Tống Phù Đàn. Tống Phù Đàn nhanh chân né sang một bên.
Đậu Xuân Đình: "..."
Cậu sang định nắm lấy tay Lan Hà, nhưng Lan Hà nhanh tay nhét một cái gối ôm lòng . Cậu ấm ức : "Hức... Vậy em kể đây nhé, mong là làm Lan Hà sợ."
Chẳng đợi Lan Hà kịp trả lời, tuôn một lèo: "Đầu tháng em mới tậu cái laptop mới, lên mạng cày game, lân la mấy cái diễn đàn trò chơi. Ở đấy em gặp một bạn mạng cực kỳ thú vị. Tụi em ngày nào cũng tám chuyện với . Từ lúc quen cô , cả nửa tháng nay em chẳng màng bar sàn gì nữa, cứ như bỏ bùa , ngày nào cũng chỉ chuyện với cô thôi, gần như bỏ ăn bỏ ngủ luôn...
Cô chuyện duyên lắm, cực kỳ hiểu em, tư tưởng hai đứa cứ gọi là đồng điệu tuyệt đối, thậm chí cô còn đoán em đang làm gì nữa cơ. Em thấy thích cô thật , thế là cứ bám lấy đòi xin điện thoại, đòi làm yêu. Cho đến tận ngày hôm qua, cô mới bảo là cô cũng ở kinh thành, bảo hai đứa gặp mặt trực tiếp luôn .
Trời ơi lúc đó em sướng phát điên, hẳn một ngày lo tút tát nhan sắc, làm tóc các thứ. Thế mà đến lúc hẹn, chẳng thấy bóng dáng cô cả. Em đợi ròng rã ba tiếng đồng hồ, lấy điện thoại diễn đàn gửi tin nhắn riêng cho cô , thì mới bàng hoàng phát hiện ... cái bài mà tụi em chuyện bấy lâu nay, hóa chỉ em độc thoại. Còn những khác nhảy bình luận là dấu chấm hỏi, còn hỏi em thần kinh , là mới kích động gì mà điên điên khùng khùng thế...
Lúc đó em cứ ngỡ tâm thần phân liệt thật , chẳng lẽ cô là do em tự tưởng tượng ? Em hớt hải chạy về nhà, nhưng mà... cái laptop của em, rõ ràng cô vẫn tồn tại! Và ngay chính lúc đó, em thấy màn hình hiện lên một khuôn mặt!"
Nói đến đây, Đậu Xuân Đình diễn tả tiếp nữa. Cậu nhớ cái cảm giác sởn gai ốc lúc ; bao nhiêu nhiệt huyết yêu đương mù quáng đều gương mặt quỷ dị của phụ nữ hiện màn hình cùng một câu hỏi thầm thì "Anh hối hận ?" dọa cho bay sạch. Cậu gần như là lăn bò vứt cái máy tính lao ngoài. tới cửa, thấy cái laptop chình ình tủ ở lối , bóng dáng trong màn hình lạnh lẽo , từ từ vươn tay ...
Khoảnh khắc , như mê hoặc, suýt chút nữa cũng đưa tay nắm lấy, nhưng may tiếng shipper gọi cửa làm bừng tỉnh. Cậu quăng luôn cái máy tính chạy thục mạng tới đây.
Tống Phù Đàn xong, chỉ hỏi xác nhận với em họ: "Cậu chủ động tỏ tình với cô ?"
Đậu Xuân Đình run rẩy: "Vâng, đúng là thế..." Cậu càng lúc càng hoảng loạn, thế thì còn cứu vãn đây?
Đậu Xuân Đình lóc t.h.ả.m thiết: "Em sai ơi, nhất định cứu em nhé, em dám thế nữa ! Bây giờ em ngu , đúng là đồ khờ, đồ con nít, ngay đến tên thật là gì, mặt mũi cũng mà dám bảo là yêu !"
Tống Phù Đàn: "...................."
Lan Hà: "................ Phụt."