Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 151
Cập nhật lúc: 2026-03-31 22:21:46
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Như đây, Thành Hoàng cũng giống như quan chốn nhân gian, phân chia cấp bậc: Đô, Phủ, Châu, Huyện. Chỉ vị Thành Hoàng ở kinh đô mới gọi là Đô Thành Hoàng. Trên khắp đất nước Hoa Hạ cũng chỉ bốn ngôi miếu Đô Thành Hoàng, mà một trong đó ngay tại kinh thành .
Vậy thì ngôi "miếu Thành Hoàng Nam Thành" trong miệng đàn ông là từ mà ?
Theo lý thường, một tòa thành chỉ một chính quyền, tương ứng cũng chỉ nên một ngôi miếu Thành Hoàng. Thế nhưng kinh thành cũ vốn phân chia nội thành và ngoại thành; hơn nữa phía Đông nội thành do huyện Đại Hành quản lý, phía Tây thuộc huyện Vạn Bình, các nha môn chức quyền chồng chéo lên .
Thế giới Âm phủ vốn chịu ảnh hưởng từ dương gian, chính vì thế mà miếu Thành Hoàng cũng mọc lên tới tận bốn ngôi, lượt là: miếu Thành Hoàng huyện Đại Hành, miếu Thành Hoàng huyện Vạn Bình, miếu Thành Hoàng Giang Nam (còn gọi là miếu Thành Hoàng Nam Thành) và miếu Đô Thành Hoàng. Bốn vị địa vị ngang , thành mới chuyện Thành Hoàng Nam Thành phục Đô Thành Hoàng, Đô Thành Hoàng coi thường Thành Hoàng huyện, tranh chấp rùm beng. Thậm chí, ngay cả những tín đồ dương gian khi rước kiệu cũng tranh giành mặt mũi cho vị thần thờ phụng.
Theo Lan Hà , từng thời gian kinh thành hoang phế các ngôi miếu Thành Hoàng, khiến cho các vị Thành Hoàng đều rơi cảnh "chờ việc". Mãi đến vài năm , khi chính quyền dương gian thống nhất các khu vực hành chính và tu sửa miếu Đô Thành Hoàng, Địa phủ mới phái một vị Thành Hoàng mới tới nhậm chức.
Kể từ đó, dương gian kinh thành chỉ còn duy nhất một vị Thành Hoàng gia. Lan Hà tuy gặp tận mặt bản tôn, nhưng từng chạm mặt thuộc hạ của ông và kể qua những chuyện .
Dù Thành Hoàng hiện chỉ một vị, nhưng những ngôi miếu cũ khác vẫn còn tàn tích, thậm chí vẫn những già tới thắp hương. Miếu Đô Thành Hoàng mới bảo hộ nghiêm ngặt, buổi tối mở cửa. Người đàn ông trung niên vì lý do , vì sợ miếu lớn quá con gái gánh nổi vận, nên mới đưa cô bé đến ngôi miếu cũ để nhận cha nuôi.
ông rằng, trong những ngôi miếu đó sớm chẳng còn thần linh nào ngự trị. Ở những nơi như , thể sẽ tà linh chiếm cứ vị trí, nhất là trong bối cảnh các vật trấn yểm tại kinh thành đang lung lay. Đi nhận cái loại "Thành Hoàng" đó làm cha nuôi, chẳng khác nào cầm đèn lồng soi hố xí – tự tìm đường c.h.ế.t (1).
Lan Hà dù vấn đề nhưng tiện thẳng. Anh vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm, chỉ gợi ý một câu: "Hay là bác thử đổi sang bệnh viện khác xem ?"
Người đàn ông trung niên kinh ngạc Lan Hà một cái, đó vò đầu : "Cái ... nhà cũng đang liên hệ các nơi, dù thì còn nước còn tát, cách nào cũng thử xem ."
Thang máy xuống tới tầng một, họ cùng bước khỏi tòa nhà. Người đàn ông vì lo lắng cho con gái nên bước chân trong gió lạnh phần nặng nề.
"Hy vọng con gái bác sớm ngày bình phục." Lan Hà .
Người đàn ông ngẩng đầu: "... À, cảm ơn ."
Dù trai qua vẻ tin những chuyện tâm linh , nhưng ông cảm nhận lời chúc phúc đó là thật tâm.
Trần Tinh Dương xong câu chuyện thì vẫn còn thỏa mãn, cứ bảo Lan Hà chú ý động tĩnh nhà hàng xóm bên một chút, xem giúp gì cho con gái .
Thế nhưng Lan Hà tỏ vẻ như sợ cái lạnh thấu xương , gần như là đuổi khéo lên xe taxi: "Tạm biệt nhé!"
Trần Tinh Dương: "..."
Nhìn chiếc xe chở Trần Tinh Dương xa dần, Lan Hà mới đầu Tống Phù Đàn.
Tống Phù Đàn hỏi: "Cậu cứu cô bé đó ?"
Lan Hà gật đầu: "Vâng, em hứa với lão Bạch , điều kiện thì cũng nên tận chút chức trách. Huống hồ, cô bé hình như ly hồn..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-151.html.]
Tình huống khiến liên tưởng ngay đến Tống Phù Đàn.
Dù , nhưng lòng Tống Phù Đàn khẽ lay động, hiểu ý tứ trong lời của Lan Hà. Chính vì nghĩ đến nên mới đành lòng ... Anh hỏi: "Vậy định làm thế nào?"
Cô Long vẫn còn ở trong nhà, còn đang đòi tổng vệ sinh, chắc chắn tiện để thực hiện xuất hồn tại nhà, mà xuất hồn ngay bây giờ dường như cũng lắm. Lan Hà suy nghĩ : "Em chào cô Long một tiếng , sẵn tiện mang theo con hồ ly cùng, cô nàng đó khá là thiện chiến. Sau đó hai chúng lái xe tìm chỗ nào đó dừng em mới hành động. Phải đến miếu Thành Hoàng xác nhận một chút xem hồn phách cô bé đúng là ở đó ."
Nếu thực sự là tà linh chiếm cứ thì hồn phách cô bé thể bắt giữ và giam lỏng tại miếu. Còn nếu ... thì cha đúng là nên đưa con đổi bệnh viện thật.
Nói xong, Lan Hà sực nhớ điều gì: "Anh... là để tự em thôi."
Tống Phù Đàn thích bóng tối, thậm chí còn phần chán ghét những thuật quỷ thần —— duy nhất chủ động học chú ngữ là Kim Luân Chú, chỉ với hy vọng mong manh gặp Lan Hà trong mơ.
Thế nhưng khi thấy Lan Hà, từ chỗ cố gắng xem như thấy, giờ chủ động bước chân thế giới quỷ thần... tâm tư hẳn cũng khác . Ít nhất là hiện tại, vì Lan Hà, đồng hành cùng .
Tống Phù Đàn đưa tay sửa khăn quàng cổ cho Lan Hà: "Để cùng , canh xác cho , còn thể làm mồi nhử kiêm bia đỡ đạn cho nữa."
Lan Hà chọc . Cái thể chất của Tống Phù Đàn đúng là hợp làm mồi nhử, nhưng là kiểu mồi mà quỷ quái nào cũng gặm nổi, thể khiến chúng tức c.h.ế.t. Hơn nữa, những lời của Tống Phù Đàn làm một hiểu rõ quá khứ của như Lan Hà cảm thấy trong lòng như mầm xuân đang nảy nở.
Trong giây phút đối diện, đôi mắt sâu thẳm như bầu trời đêm của đối phương, Lan Hà thậm chí một khoảnh khắc ngẩn ngơ. Dù Tống Phù Đàn chỉ chạm nhẹ khăn quàng, nhưng ấm từ đầu ngón tay dường như truyền thấu qua da thịt. Tim Lan Hà thắt , lùi một bước: "... Vâng, ở trong xe đợi em."
Lan Hà kéo khăn quàng cổ, chạy trong.
...
"Mẹ ơi, con định sang nhà Tiểu Tống chơi một lát, buổi tối cần đợi con ——" Lan Hà mở cửa thấy cô Long một tay nhấc Y Bình lên, mặt là một chậu nước, tay cầm cái bàn chải cao cấp đầy bọt xà phòng.
Lan Hà hốt hoảng: "Cô đang làm cái gì thế ạ??"
Cô Long vẻ mặt đầy mờ mịt: "Tổng vệ sinh mà. Cô nghĩ lò sưởi ấm thế , con nhím chắc cũng ngủ đông nên định đem nó với cái chuồng tắm rửa luôn. Cô thấy tắm cho nhím cũng làm thế mà, chà chà mấy cái gai..."
Lan Hà: "............"
... là tổng vệ sinh quá mức triệt để .
Hồ Thất Cửu bên cạnh cuống đến phát : "Ta chính là cố ý quét dọn chỗ đó cho tên Tang Môn (1) , nếu thì còn mặt mũi gì nữa. Chỗ đó tính là góc c.h.ế.t vệ sinh, tính, tính!"
Trong khi đó, cô Long vẫn lẩm bẩm với vẻ thẫn thờ, tay lắc lắc con nhím: "Nhóc con , nhưng mà con nhím của con hình như gì đó . Lúc đầu vẫn còn khỏe re, bắt nó lên kịp làm gì, mới nó hai cái, trêu nó một tí thôi mà nó duỗi thẳng hai chân... lăn đùng c.h.ế.t !"
Lan Hà: ".................."